CĂN NHÀ CÓ NGƯỜI THỨ BA
CHƯƠNG 19
“Chuyện đó không liên quan gì đến cháu nữa.”
“Mợ biết. Chỉ là muốn báo cho cháu một tiếng thôi.” Bà mợ thở dài.
“Hai hôm trước nó đến tìm mợ vay tiền, mợ không cho. Đàn ông đàn ang sức dài vai rộng mà làm đến nông nỗi này, thì đừng trách ai.”
“Còn mẹ nó nữa, hết hạn án treo, cả người già đi chục tuổi. Trước đây ở cái hội của mợ, bà ấy lẻm mép lắm cơ mà, bây giờ ai thấy cũng né.”
“Chuyện bỏ thuốc đồn ầm lên mà – hạ độc con dâu và cháu gái ruột, ai nghe xong mà chẳng sợ? Người không biết còn tưởng là đang xem phim truyền hình.”
Tôi không nói gì.
“Tô Vãn, cháu làm đúng lắm.” Mợ vỗ vỗ tay tôi.
“Ngày trước cháu gả vào, mợ đã nhìn ra rồi, Tú Lan có coi cháu ra con người đâu. Cháu nhịn được bảy năm là quá đủ rồi.”
Đóa Đóa nhảy nhót chạy ra, nhào vào lòng tôi.
“Mẹ ơi! Hôm nay con vẽ một bức tranh, cô giáo bảo sẽ dán lên tường đấy!”
“Tranh gì thế con?”
“Con vẽ nhà mới của mẹ con mình! Có ban công rộng ơi là rộng, còn có Pudding nữa.”
Pudding là chú mèo nhà chúng tôi mới nuôi.
“Về nhà mẹ làm đồ ăn ngon cho con nhé.”
“Vâng ạ!”
Tôi ôm con đi về phía xe.
Đi ngang qua bảng thông báo trước cổng trường, trên đó dán một hàng tranh của các bạn nhỏ.
Chủ đề là “Gia đình em”.
Bức tranh của Đóa Đóa nằm ở tận cùng bên phải.
Trong tranh có một ngôi nhà lớn, hai người đang nắm tay nhau đứng trước cửa.
Một người lớn, một người nhỏ.
Bên cạnh là bốn chữ viết nguệch ngoạc –
“Mẹ và con”.
Không có bố, không có tủ quần áo.
Chỉ có hai mẹ con tôi, đứng dưới ánh mặt trời.
Thế là quá tuyệt rồi.
Ba năm sau.
Doanh thu hàng năm của studio thiết kế Tô Vãn vượt mức 12 triệu tệ.
Đội ngũ từ một người mở rộng lên mười bốn người.
Khách hàng được phục vụ lên tới mười bảy thương hiệu.
Một tạp chí trong ngành đã làm một bài phỏng vấn chuyên đề, tiêu đề là – “Từ mẹ bỉm sữa toàn thời gian đến Nhà thiết kế của năm”.
Chỉ có một câu hỏi trong buổi phỏng vấn làm tôi khựng lại.
“Cô Tô, điều gì đã khiến cô quyết định bắt đầu lại từ đầu?”
Tôi suy nghĩ một lát.
“Đã từng có người nhốt tôi vào một không gian rất nhỏ. Không phải không gian vật lý, mà là không gian tâm lý. Cho đến một ngày tôi phát hiện ra cánh cửa đó chưa từng bị khóa – chỉ là tự tôi cứ ngỡ mình không thể thoát ra mà thôi.”
Kết thúc buổi phỏng vấn, tôi đến trường đón Đóa Đóa.
Con bé đã tám tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, chạy đến nhanh như một cơn gió.
“Mẹ, hôm nay toán con được 100 điểm!”
“Giỏi quá, thưởng cho con đi ăn lẩu.”
“Thật không ạ? Thế con muốn gọi chả tôm!”
Tôi nắm tay con bé, bước đi trong ánh hoàng hôn.
Điện thoại vang lên một tiếng bíp.
Là một tin nhắn từ số lạ.
“Tô Vãn, anh là Lâm Thịnh. Nghe nói giờ em sống rất tốt, chúc mừng em. Anh chỉ muốn nói một câu, xin lỗi. Nếu như thời gian có thể quay lại–”
Tôi nhìn tin nhắn đúng hai giây.
Sau đó xóa đi.
Đóa Đóa ngẩng đầu nhìn tôi.
“Mẹ, ai nhắn thế ạ?”
“Tin nhắn rác thôi.”
“Vâng.”
“Đi thôi, ăn lẩu nào.”
“Vâng ạ!”
Hoàng hôn kéo dài bóng của hai mẹ con tôi.
Một lớn một nhỏ, rẽ qua góc phố rồi khuất dần.
Hết.