CHA MẸ BỎ TRỐN, TÔI DÙNG LUẬT PHÁP LẬT NGƯỢC SỐ PHẬN

CHƯƠNG 6



 

7

Trong buổi Lễ đón tân sinh viên, tôi thay mặt cho lứa tân sinh viên nhỏ tuổi nhất lên phát biểu.

Bên dưới khán đài, Long ca, A Hào và cả lão Triệu đều có mặt.

Họ mặc âu phục chỉnh tề, thoạt nhìn cũng ra dáng giới tinh hoa xã hội.

Chẳng biết bố mẹ tôi lấy đâu ra thông tin của tôi, vừa khóc lóc vừa gào thét định lao lên sân khấu.

Long ca thò chân ra, ngáng cho họ vấp ngã một cái.

Phía sau, lão Triệu và A Hào cực kỳ ăn ý giữ rịt lấy hai người họ.

“Mẹ kiếp, tao xem đứa nào dám phá đám chuyện tốt của tiểu quân sư nhà bọn tao!”

Đợi đến khi tôi bước xuống đài, đập vào mắt là cảnh bố mẹ đang bị hai người họ đè nghiến dưới sàn.

“Tri Ý! Mẹ đây mà con!”

Mẹ tôi không biết lấy đâu ra sức lực, giằng khỏi tay họ rồi lao về phía tôi.

“Mẹ lúc nào cũng nhớ con, cuối cùng mẹ cũng gặp được con rồi.”

Tôi lùi lại một bước, bình thản đánh giá người phụ nữ trước mặt.

Nhìn là biết bà ta sống không tốt.

Tóc đã có sợi bạc, khóe mắt đầy nếp nhăn.

Chỉ có đôi mắt kia là không thay đổi.

Vẫn mang sự điên cuồng, đầy toan tính, và cả sự độc ác.

“Tri Ý, mẹ xin con hãy cứu bố con đi! Bố nợ người ta nhiều tiền lắm, họ đòi chặt tay bố kìa!”

Tôi liếc sang nhìn bố, ánh mắt ông ta hệt như bà ấy.

“Tri Ý, bố biết lỗi rồi, con giờ có tiền đồ như thế, giúp bố một tay đi con.”

Tôi nhìn ông ta, thật sự không thể hiểu nổi làm sao họ lại có thể trơ trẽn thốt ra những lời như vậy.

“Thế thì sao?”

Tôi bước lên ép sát: “Bố nghĩ một đứa trẻ vị thành niên như tôi thì làm được cái gì? Lại để bố bán thêm một lần nữa để gán nợ à?”

Sắc mặt bố tôi thoắt biến.

Ông ta giơ tay lên định tát tôi, nhưng bị em gái không biết từ xó xỉnh nào chui ra cản lại.

“Bố, bố đừng giận chị.”

Em gái quay sang nhìn tôi, trong mắt lóe lên tia ghen tị rồi nhanh chóng biến mất.

“Chị à, dù có thế nào thì đây cũng là bố của chị, sao chị lại có thể nói những lời như thế với bố chứ.”

Nhìn cảnh một nhà ba người nhà họ yêu thương thắm thiết, tôi bỗng thấy thật nực cười.

Lúc vứt bỏ tôi, những người này còn mạnh miệng tuyên bố tôi không phải người nhà họ.

Giờ sao lại mặt dày xum xoe bám lấy tôi thế này?

Tôi nháy mắt ra hiệu với Long ca, nét mặt vô cảm quay lưng bỏ đi.

Kết thúc lễ khai giảng, Long ca đã đặt sẵn bàn ở nhà hàng.

Lúc tôi bước vào, A Hào còn bắn cả pháo giấy chúc mừng.

“Quân sư, chúc mừng em chính thức trở thành sinh viên đại học!”

“Anh đã nói rồi mà, quân sư của chúng ta là thiên tài!”

Vụn pháo giấy rơi lả tả trên tóc, che khuất tầm nhìn của tôi.

Mới trôi qua ba năm thôi sao.

Mà tôi cứ ngỡ như nửa đời người đã trôi qua rồi.

Ăn được nửa bữa, Long ca mặt mày đen sì mở điện thoại ra.

“Lũ khốn nạn!”

Chú hừ lạnh, đưa điện thoại cho tôi xem.

Trên màn hình, bố mẹ và em gái tôi đang khóc lóc ỉ ôi trước ống kính.

8

Cả ba người đều ăn mặc rách rưới, phông nền phía sau là một căn phòng trọ tồi tàn.

 

Mẹ tôi khóc xé ruột xé gan: “Tôi khổ cực nuôi nó khôn lớn, nó thành đạt rồi quay ra không nhận bố mẹ! Còn gọi xã hội đen đánh chúng tôi! Có còn thiên lý nữa không hả trời!”

Bố tôi ở bên cạnh thở vắn than dài: “Đứa con này từ bé đã máu lạnh, chúng tôi moi tim moi phổi đối xử tốt với nó, thế mà nó lật mặt không nhận người thân.”

Em gái thì nước mắt rưng rưng: “Chị ơi, chị thành thủ khoa rồi thì không nhận những người thân này nữa sao?”

Bình luận bay vèo vèo trên màn hình, có người đồng tình, cũng có kẻ chửi bới tôi.

“Đứa con gái này đúng là khốn nạn!”

“Tự mình sống sung sướng rồi bỏ mặc bố mẹ à?”

“Truy tìm thông tin nó đi! Cho nó thân bại danh liệt!”

Tất nhiên cũng có người hoài nghi: “Ép con gái ruột đến mức này, chắc chắn phải có uẩn khúc chứ?”

Nhưng rất nhanh, những ý kiến đó đã bị làn sóng chửi rủa nhấn chìm.

Long ca tức đến mức suýt đập nát điện thoại, may mà tôi cản lại kịp.

“Long ca, đừng vội, cứ để họ diễn.”

A Hào ghé đầu vào, giọng điệu tàn nhẫn: “Có cần em đi cho chúng nó một bài học không?”

“Hổ không gầm, chúng nó lại tưởng mình là Hello Kitty à!”

Nghe vậy, tôi trừng mắt lườm anh ta tỏ vẻ không đồng tình.

“Anh Hào, bớt lôi chuyện chém giết ra dọa dẫm đi, không hay đâu.”

A Hào làm động tác kéo khóa miệng, ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Tôi mở điện thoại, bấm vào livestream xem thử.

Lượng người xem trực tuyến đã vượt mốc một vạn, và con số vẫn đang tăng với tốc độ ánh sáng.

Mẹ tôi khóc càng tợn, nước mắt nước mũi tèm lem hết cả mặt.

Bố tôi vừa thở dài vừa ôm lấy vai bà ta, diễn trọn vai một cặp vợ chồng tình thâm.

Em gái lại thay một bộ váy công chúa, nhìn thẳng vào ống kính nói: “Chị ơi, nếu chị đang xem cái này, em chỉ muốn nói với chị rằng, bố mẹ luôn yêu chị. Chuyện trước kia bố mẹ làm sai, chị không thể tha thứ cho họ được sao?”

Có người nghi ngờ họ đang chiêu trò câu view, em gái tôi đọc được liền đỏ hoe mắt đáp trả: “Nếu có thể, em thà rằng tất cả chuyện này chỉ là giả.”

“Nhưng em cũng chỉ là một đứa trẻ thôi, xin mọi người đừng dùng ác ý để suy đoán về em.”

Không thể phủ nhận, gương mặt của em gái tôi đúng là có tính đánh lừa rất cao.

Chẳng mấy chốc, bên dưới đã có người tặng quà, còn có người bới móc ra thông tin cá nhân của tôi.

Tôi cười gằn, gõ một dòng chữ lên phần bình luận.

“Tôi là Thẩm Tri Ý. Ai muốn biết sự thật thì mời sang trang cá nhân của tôi.”

Nhắn xong, tôi thoát luôn khỏi phòng livestream.

Khi tôi mở livestream của mình lên, tôi đã ngồi yên vị ở công ty của Long ca.

Tôi ngồi chính giữa, bên cạnh là Long ca và mọi người đang mặc âu phục chỉnh tề.

Bình luận trôi vun vút trước mắt, mang theo vô số những lời ác ý.

Nếu là ba năm trước, tôi sẽ hoang mang, sẽ sợ hãi.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ có ý chí chiến đấu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...