CHỒNG SANG CANADA BA NGÀY, TÔI CHUYỂN SẠCH 880 VẠN TỆ

CHƯƠNG 15



Đúng rồi.

“Cảm ơn anh.” Tôi nhìn anh, mắt sáng lên. “Anh cho em một hướng rất hay.”

Anh cười, ánh mắt dịu dàng.

“Giúp được em là tốt rồi.”

“Ngủ sớm nhé, đừng quá sức.”

Tắt máy.

Mệt mỏi trong tôi tan đi một nửa.

Tôi cầm bút, viết lên bảng bốn chữ thật lớn:

“Trở về ban đầu.”

Thẩm Uy.

Hoa Thịnh.

Trận này mới chỉ bắt đầu.

18.

Tuần kế tiếp, tôi và cả đội gần như dọn vào văn phòng ở hẳn.

Chúng tôi mạnh tay cắt bỏ những phần quá thương mại trong phương án cũ.

Thu gọn những con số lạnh lùng.

Giữ lại thứ thực sự quan trọng.

Trọng tâm được kéo về hai chữ: nhân văn và di sản bản địa.

Chúng tôi đi gặp các nghệ nhân địa phương, nghe họ kể chuyện về làng nghề, về những kỹ thuật sắp thất truyền.

Chúng tôi đưa câu chuyện ấy vào chi tiết thiết kế — từ chất liệu tường, ánh sáng hành lang đến hoa văn lan can.

Chúng tôi bổ sung không gian nghệ thuật công cộng.

Mời hiệu sách độc lập phi lợi nhuận.

Thiết kế một nhà hát nhỏ cho biểu diễn thử nghiệm.

Chúng tôi thậm chí giảm số phòng lưu trú để đổi lấy một khu vườn mái mở cửa cho cộng đồng.

Phương án mới bớt đi sự sắc lạnh của lợi nhuận.

Thêm vào hơi thở con người.

Nó không còn chỉ là một khách sạn.

Mà là phòng khách văn hóa của cả thành phố.

Khi tôi đặt bản phương án cuối cùng xuống bàn, ánh mắt cả đội đều sáng lên.

Chúng tôi biết.

Đây mới là thứ mình thực sự muốn làm.

Một tác phẩm có linh hồn.

Có nhiệt độ.

Buổi đấu thầu diễn ra vào chiều thứ Sáu.

Tôi và Thẩm Uy chạm mặt trước cửa phòng họp.

Anh ta mặc vest hàng hiệu, tóc vuốt bóng loáng, ánh mắt tự tin đến ngạo mạn.

“Ôn Giai, cần gì phải thế? Giãy giụa cũng vô ích thôi.”

Tôi không trả lời.

Chỉ bước thẳng vào phòng.

Bên trong là lãnh đạo tập đoàn Duyệt Dung cùng hội đồng chuyên gia.

Đội của Thẩm Uy trình bày trước.

PPT hào nhoáng.

Toàn số liệu ROI, mô hình tài chính, dự báo lợi nhuận.

Họ hứa hẹn xây khách sạn xa hoa nhất, sinh lời lớn nhất.

Tôi nghe mà thấy… buồn ngủ.

Đến lượt chúng tôi.

Tôi không bật PPT.

Chỉ đứng giữa phòng, kể.

Kể về triết lý thiết kế.

Kể câu chuyện của những nghệ nhân.

Kể chúng tôi muốn để lại điều gì cho thành phố sau hai mươi năm nữa.

Khi tôi nói đến khu vườn mái mở cửa cho tất cả mọi người —

tôi nhìn thấy ánh mắt khẽ rung động của vị chủ tịch tóc bạc bên phía Duyệt Dung.

Kết thúc.

Phòng họp im lặng.

Một lúc lâu sau, ông mới lên tiếng.

“Phương án của cô Ôn rất lý tưởng. Rất đẹp.”

“Nhưng chúng tôi là doanh nhân. Lợi nhuận vẫn phải đặt lên trước.”

Một phó tổng bên cạnh gật đầu:

“Đúng vậy. Giảm phòng tăng không gian công cộng không phù hợp logic kinh doanh.”

Khóe môi Thẩm Uy cong lên.

Tôi biết — thời khắc quyết định đã tới.

Tôi chuẩn bị nói về giá trị thương hiệu dài hạn.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở.

Người điều phối bước vào.

“Xin lỗi vì làm gián đoạn.”

“Để đảm bảo tính công bằng tuyệt đối, chủ tịch đã mời một cố vấn kiến trúc hàng đầu quốc tế từ Paris làm giám khảo cuối cùng.”

“Xin chào đón ông Lâm Thần.”

Hai chữ “Lâm Thần” vang lên.

Đầu tôi trống rỗng.

Tôi ngẩng phắt lên.

Ở cửa phòng, người đàn ông trong chiếc măng tô xám nhạt bước vào.

Là anh.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Anh khẽ mỉm cười, rất nhẹ — như một lời trấn an.

Còn sắc mặt Thẩm Uy thì đổi liên tục.

Rõ ràng anh ta biết vị thế của Lâm Thần trong ngành.

Lâm Thần ngồi vào vị trí trung tâm.

Anh lật xem hai bộ hồ sơ.

Rồi ngẩng lên, ánh mắt dừng ở Thẩm Uy.

“Phương án của anh Thẩm tôi đã xem.”

“Số liệu rất đẹp. Mô hình hoàn hảo. Logic thương mại không có gì để chê.”

Anh dừng lại một nhịp.

“Nhưng đó chỉ là một tòa nhà biết kiếm tiền.”

“Không phải một tác phẩm sống.”

Giọng anh không lớn.

Nhưng từng chữ rơi xuống như tiếng gõ thẳng vào sàn phòng họp.

Sắc mặt Thẩm Uy lập tức trắng bệch.

 

19.

Giọng Lâm Thần trầm ổn mà sắc bén như một lưỡi dao mổ chính xác, từng lớp từng lớp bóc đi vẻ hào nhoáng của phương án Hoa Thịnh.

Để lộ ra bên trong là bộ khung lạnh lẽo, thiếu linh hồn.

Anh quay sang phía tôi, ánh mắt dịu lại.

“Trong phương án của giám đốc Ôn, tôi nhìn thấy một từ.”

“Là ‘tôn trọng’.”

“Tôn trọng mạch lịch sử của thành phố này.”

“Tôn trọng những người sẽ sống và sử dụng không gian ấy.”

“Và quan trọng hơn cả, tôn trọng tinh thần thương hiệu của Duyệt Dung — tinh thần đặt con người và thiên nhiên lên trước.”

Anh ngừng một nhịp.

“Khách sạn chưa bao giờ chỉ là nơi để ở.”

“Với một thương hiệu đẳng cấp, nó phải là vật chứa văn hóa. Là nơi trú ngụ của tinh thần.”

“Một nơi mà khi rời đi, người ta vẫn nhớ. Vẫn muốn quay lại.”

“Phương án của Hoa Thịnh có thể giúp Duyệt Dung kiếm tiền trong ba năm.”

“Nhưng phương án của giám đốc Ôn có thể khiến thương hiệu Duyệt Dung được tôn trọng tại thành phố này suốt một trăm năm.”

Anh nói xong.

Phòng họp yên lặng đến mức nghe rõ cả tiếng điều hòa.

Vị chủ tịch tóc bạc của Duyệt Dung chậm rãi đứng lên.

Ông không nhìn Thẩm Uy.

Ông bước đến trước mặt tôi, đưa tay ra.

“Giám đốc Ôn.”

“Duyệt Dung rất vinh hạnh được hợp tác với cô và đội ngũ.”

“Cô đã cho chúng tôi thấy những điều quý giá hơn cả lợi nhuận.”

Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như rơi về đúng vị trí của nó.

Niềm vui dâng lên như thủy triều.

Tôi nắm tay ông.

“Cảm ơn ngài đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất.”

Tiếng vỗ tay vang lên khắp phòng.

Đồng đội tôi có người đỏ cả mắt.

Chúng tôi thắng rồi.

Dùng lý tưởng và sự kiên định để giành lấy một chiến thắng tưởng chừng không thể.

Còn Thẩm Uy…

Sắc mặt anh ta không chỉ khó coi nữa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...