CHỒNG SANG CANADA BA NGÀY, TÔI CHUYỂN SẠCH 880 VẠN TỆ
CHƯƠNG 7
Tôi vừa dứt lời, điện thoại riêng đã rung lên.
Lý Vy.
Giọng cô ấy vừa tức vừa gấp.
“Giai Giai! Mau nhìn xuống dưới công ty cậu!”
“Bà già đó lại tới! Kéo băng rôn trước cổng!”
“Viết cái gì mà ‘Con dâu ác độc, chiếm đoạt gia sản, hại chết mẹ chồng’!”
“Bao nhiêu người đang đứng chụp ảnh! Đúng là mất mặt hết sức!”
Tôi bước tới cửa kính sát đất, nhìn xuống.
Quả nhiên, trước cổng trụ sở công ty, Lưu Ngọc Trân ngồi trên ghế nhựa, vừa đập đùi vừa gào khóc.
Băng rôn đỏ rực giăng ngang cổng.
Giờ nghỉ trưa, nhân viên ra vào đều dừng lại nhìn.
Nếu là tôi của trước đây, có lẽ đã tức đến run người.
Nhưng bây giờ?
Tôi chỉ thấy buồn cười.
Một vai hề đang diễn màn cuối cùng trong đời mình.
Tôi không xuống. Cũng không bảo Lý Vy xuống cãi hộ.
Với kiểu người này, càng đáp trả, bà ta càng hăng.
Tôi mở điện thoại, tìm một đoạn ghi âm trong chiếc máy phụ.
Rồi gửi cho luật sư.
“Chuyển đoạn này cho phía luật sư của Chu Minh Khải.”
“Nhắn rằng nếu họ không muốn thân chủ và mẹ thân chủ trở thành trò cười cả thành phố, thì lập tức để bà ta rời đi.”
Đoạn ghi âm đó là một lần Chu Minh Khải và Trần Lộ nói chuyện.
Trong đó Trần Lộ hỏi, mẹ chồng tương lai có khó sống chung không.
Chu Minh Khải cười khinh bạc.
“Yên tâm đi bảo bối, mẹ anh tuy hơi quê mùa nhưng cực kỳ dễ dùng.”
“Sau này cần gây chuyện hay làm loạn, cứ để bà ra mặt, đảm bảo hiệu quả.”
“Bà ấy chính là ‘vũ khí tối thượng’ của nhà anh.”
Anh ta gọi mẹ ruột mình là một “vũ khí”.
Một công cụ ăn vạ.
Tôi không biết khi Lưu Ngọc Trân nghe đoạn đó sẽ cảm thấy thế nào.
Tôi chỉ biết, chưa đến mười phút sau, màn náo loạn dưới lầu đột ngột dừng lại.
Bà ta nhận một cuộc điện thoại.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Bà vội vàng cuộn băng rôn, xách ghế, dưới ánh mắt khinh miệt của đám đông, chui vào một chiếc taxi.
Chiếc xe nhanh chóng hòa vào dòng người.
Tôi đứng trước cửa kính, lặng lẽ nhìn theo.
Chu Minh Khải.
Quân cờ của anh đã không còn nhiều.
Và con đường cùng của anh, mới chỉ bắt đầu.
9.
Sự sụp đổ của Lưu Ngọc Trân khiến nhà họ Chu im bặt một thời gian.
Tôi biết họ đã bị đống chứng cứ trong tay tôi dọa sợ.
Con đường pháp lý không đi được.
Ăn vạ cũng tự chuốc nhục.
Chu Minh Khải lúc này giống như con thú bị dồn vào góc tường, chỉ còn biết gầm gừ trong vô vọng.
Ba mươi ngày hòa giải ly hôn trôi qua từng ngày trong yên ả.
Tôi tưởng mọi chuyện sẽ khép lại theo cách tương đối bình lặng.
Cho đến ngày thứ hai mươi chín.
Chu Minh Khải tung ra đòn cuối cùng.
Lần này, anh ta chọn dư luận.
Có lẽ anh ta nghĩ, không thắng được bằng luật pháp thì dùng nước bọt của thiên hạ dìm chết tôi.
Chỉ sau một đêm, WeChat và Weibo của tôi bị nhấn chìm trong vô số tin nhắn.
Những người bạn lâu ngày không liên lạc, đồng loạt gửi link cho tôi.
Chu Minh Khải đăng một bài viết dài trên vòng bạn bè và Weibo.
Tiêu đề: 《Tám năm hôn nhân, đổi lại một sự phản bội được tính toán kỹ lưỡng》
Trong đó, anh ta tự biến mình thành người đàn ông chung tình, vì gia đình mà bôn ba nơi xứ người.
Còn tôi thành kẻ nhẫn tâm, cuỗm sạch tài sản rồi đẩy anh ta ra đi tay trắng.
Anh ta kể lể tôi lạnh lùng chặn liên lạc khi anh ta cần tôi nhất.
Kể tôi dùng tiền bố mẹ để lại để sỉ nhục gia đình anh ta.
Kể tôi đòi ly hôn đúng lúc anh ta đang vì “tương lai chung” mà cố gắng.
Văn chương mượt mà, từng câu như rớm máu.
Ảnh minh họa là tấm selfie trong căn hộ Canada, gương mặt tiều tụy cô độc.
Phải thừa nhận, anh ta diễn rất đạt.
Bài viết nhanh chóng nhận được sự đồng cảm của những người không biết sự thật.
Gia đình và bạn bè anh ta điên cuồng chia sẻ.
Bình luận ngập tràn những lời chửi rủa tôi.
“Đàn ông liều mạng kiếm tiền, cô ta ở nhà chuyển sạch tài sản.”
“Chu Minh Khải đối xử với cô ta tốt vậy mà.”
“Vì tiền mà bỏ tám năm tình cảm, đúng là Phan Kim Liên thời hiện đại.”
Có người còn đào ra tên công ty và chức vụ của tôi.
Tin nhắn riêng bắt đầu tràn ngập những lời xúc phạm.
Lý Vy gọi tới, giọng run vì tức giận.
“Giai Giai! Bọn họ trắng đen đảo lộn! Chúng ta phải phản công! Tung hết chứng cứ ra! Đập nát mặt họ!”
“Đừng vội.”
Tôi trả lời, bình tĩnh đến lạnh người.
“Cứ để anh ta diễn.”
“Khán giả càng đông, sân khấu càng lớn. Lúc hạ màn mới càng đặc sắc.”
Tôi chờ suốt một ngày.
Để mặc dư luận dội lên người mình.
Nhìn Chu Minh Khải và gia đình anh ta như vừa thắng trận, ăn mừng trên mạng.
Tôi còn thấy Chu Đình Đình bình luận:
“Gia đình bất hạnh. Anh tôi quá lương thiện nên mới bị loại phụ nữ này lừa.”
Thật nực cười.
Đến 10 giờ tối, khi cơn cuồng nhiệt đạt đỉnh.
Tôi mới chậm rãi đăng nhập Weibo lâu ngày không dùng.
Tôi không viết bài dài.
Đối phó với dối trá, vũ khí tốt nhất là sự thật.
Tôi chỉ đăng bài theo cách đơn giản nhất.
Một số thứ tự.
Một tấm ảnh.
Một dòng chú thích.
【Ảnh: Giấy xác nhận nộp đơn ly hôn có dấu đỏ của Cục Dân chính】
Chú thích: Hôn nhân của tôi, tôi chủ động kết thúc. Hợp pháp, hợp lý.
【Ảnh: Điều khoản công chứng tài sản trước hôn nhân, con dấu rõ ràng】
Chú thích: Tiền của tôi, được pháp luật bảo vệ.
【Ảnh: Tin nhắn ngân hàng Chu Minh Khải chuyển đi 20.000】
Chú thích: “Khẩn cấp” mà anh ta nói.
【Ảnh: Lịch sử chat chuyển 20.000 cho Trần Lộ】
Chú thích: “Khẩn cấp” thật sự của anh ta.
【Ảnh: Đoạn chat hai người bàn cách lừa tôi 8,8 triệu rồi đá tôi】
Chú thích: “Tương lai” anh ta hứa với tôi.
【Ảnh: Ảnh thân mật Chu Minh Khải và Trần Lộ ở Tam Á】
Chú thích: “Phấn đấu” của anh ta.
【Ảnh: Chiếc điện thoại phụ màu đen】
Chú thích: Bí mật của một người đàn ông.
—
Cuối cùng, tôi chỉ thêm một câu:
“Tám năm hôn nhân, một bài học. Đúng sai, lòng người tự rõ. @Chu Minh Khải”
Không bi lụy.
Không giải thích dài dòng.
Chỉ đặt sự thật ra giữa ánh sáng.
Đăng xong, tôi tắt điện thoại.
Đi ngâm mình trong bồn nước nóng.
Tôi biết, đêm nay sẽ có rất nhiều người mất ngủ.
Nhưng tôi thì không.
Tám năm rồi, đây mới là giấc ngủ yên ổn nhất.
Phiên tòa này, đã hạ màn.