CHỒNG SANG CANADA BA NGÀY, TÔI CHUYỂN SẠCH 880 VẠN TỆ

CHƯƠNG 8



10.

Khi tôi tỉnh dậy, đã gần trưa hôm sau.

Ánh nắng len qua khe rèm, rơi xuống sàn thành những dải sáng sắc nét. Tôi ngủ một mạch đến sáng, không mộng mị, không giật mình.

Tám năm qua, chưa từng có giấc ngủ nào yên ổn đến thế.

Tôi kéo rèm, cầm điện thoại lên.

Trên màn hình là cơn bão thông báo đúng như tôi dự đoán.

Weibo, WeChat, tin nhắn riêng — những dấu chấm đỏ chen kín gần hết màn hình.

Tôi không xem tin nhắn riêng, cũng không đọc lời mời kết bạn. Tôi mở thẳng mục tìm kiếm nóng của Weibo.

Dòng đầu tiên, chữ “Bùng nổ” đỏ rực:

#Chu Minh Khải lừa hôn#

Dòng thứ hai:

#Thương Ôn Giai#

Thứ ba:

#Pha phản công đẳng cấp giáo khoa#

Thứ tư:

#Tra nam số một năm Chu Minh Khải#

Thứ năm:

#Trần Lộ tiểu tam#

Mười chủ đề đứng đầu, anh ta và gia đình chiếm bảy.

Tôi mở bài đăng của mình.

Chỉ sau một đêm, hơn một triệu lượt chia sẻ, gần năm trăm nghìn bình luận.

Bình luận mới nhảy lên từng giây, hàng chục cái một lúc.

Chiều gió đã đổi hoàn toàn.

“Hôm qua tôi còn mắng chị Ôn, tôi xin lỗi! Thật sự xin lỗi!”

“Cú chốt này nặng quá, nặng đến đau răng! Chat, công chứng, chuyển khoản — anh ta chết không oan!”

“Không oan gì, tự tìm búa để bị đập, đúng là tự mình chuốc lấy!”

“Phấn đấu? Tôi nhổ vào! Ôm tiểu tam ở Tam Á gọi là phấn đấu à? Định nghĩa lại đi!”

“Kinh nhất là đoạn bàn kế hoạch lừa tiền — ‘rút hết tiền rồi ngả bài với bà già đó’ — đúng là súc sinh!”

“Thương chị Ôn tám năm thanh xuân nuôi cả nhà hút máu.”

“Con em Chu Đình Đình hôm qua còn đóng vai bạch liên hoa, giờ bị tát sưng mặt rồi chứ?”

Tôi tiện tay vào trang Weibo của Chu Đình Đình.

Quả nhiên, cô ta đã xóa sạch những bình luận bênh vực Chu Minh Khải.

Bài đăng mới nhất bị tấn công dữ dội.

“Chiếc túi Chanel 18.000 chị dâu mua cho, đeo có thấy thơm không?”

“Nghe nói cô làm quản lý marketing Fortune 500? Văn hóa công ty dạy nhân viên ăn bám à?”

“Sao không ra tẩy trắng cho anh trai nữa?”

Chu Đình Đình rõ ràng bị mắng đến mức không dám xuất hiện, đã khóa bình luận.

Tôi mở lại bài viết dài Chu Minh Khải từng đăng.

Đúng như dự đoán, anh ta đã xóa.

Nhưng internet có trí nhớ.

Vô số người đã chụp màn hình bài viết đó cùng những chứng cứ tôi đăng, ghép lại thành ảnh so sánh.

Tiêu đề tràn ngập khắp nơi:

《Màn tự vả hay nhất năm》

《Luận về tu dưỡng của một diễn viên》

《Dối trá và sự thật, chỉ cách nhau một chiếc điện thoại phụ》

Chỉ sau một đêm, Chu Minh Khải và gia đình anh ta trở thành trò cười của toàn mạng.

Hình tượng người chồng chung tình mà anh ta dày công xây dựng bị xé nát từng mảnh.

Dư luận mà anh ta định dùng để trói buộc tôi, cuối cùng quay lại nuốt chửng chính anh ta.

Tôi tắt Weibo.

Trong lòng không gợn sóng.

Đây chỉ là cái giá anh ta phải trả.

Điện thoại rung lên. Lý Vy gửi WeChat.

Là ảnh chụp màn hình đoạn chat trong nhóm các bà mẹ.

Một người ghi “Hàng xóm của Đình Đình” nói:

“Sáng nay thấy bà già nhà họ Chu đứng dưới lầu khóc lóc, nói con trai bị hồ ly tinh hại. Hàng xóm mắng cho một trận, bảo tự nuôi ra thằng con mất mặt!”

“Sau đó con gái bà ta lái xe tới kéo bà lên xe. Cảnh tượng đúng là đặc sắc!”

Lý Vy gửi kèm một loạt icon cười ngặt nghẽo.

“Giai Giai, giờ cậu thành thần tượng cả khu rồi! Bao nhiêu chị em bị nhà chồng bắt nạt bảo muốn học theo cậu!”

Tôi cười, trả lời:

“Tớ chỉ lấy lại thứ vốn thuộc về mình. Kể cả lòng tự trọng.”

Đang nhắn thì một số lạ gọi tới.

Tôi nghe máy.

Đầu dây bên kia là giọng nam lịch sự, chuẩn mực.

“Xin hỏi có phải cô Ôn Giai không?”

“Đúng.”

“Chào cô, tôi là giám đốc nhân sự chi nhánh Canada của công ty nơi ông Chu Minh Khải làm việc. Tôi họ Trương.”

Tôi khẽ nhướn mày.

Màn chính, cuối cùng cũng tới.

“Chào anh Trương.”

“Cô Ôn, xin lỗi vì làm phiền. Về những vấn đề liên quan đến phẩm hạnh cá nhân của ông Chu Minh Khải mà cô đăng tải trên mạng, ban lãnh đạo chúng tôi rất coi trọng.”

“Chúng tôi là doanh nghiệp đề cao đạo đức và sự trung thực, không thể dung thứ bất kỳ hành vi lừa dối hay bất trung nào.”

“Chúng tôi muốn xác nhận với cô, những chứng cứ cô đăng có hoàn toàn đúng sự thật không?”

Giọng ông ta nghiêm túc, chuyên nghiệp.

Tôi biết, đây là phiên xét xử cuối cùng cho sự nghiệp của Chu Minh Khải.

Tôi bình tĩnh đáp:

“Anh Trương, tôi dùng danh dự của mình đảm bảo, từng chữ từng hình tôi đăng đều hoàn toàn chân thực.”

“Tất cả chứng cứ gốc, bao gồm bản công chứng, sao kê ngân hàng và chiếc điện thoại, tôi đã giao cho luật sư.”

“Nếu công ty cần, luật sư của tôi có thể cung cấp xác nhận pháp lý bất cứ lúc nào.”

“Tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm pháp lý cho lời nói và hành động của mình.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...