CÓ NHỮNG GIA ĐÌNH CHỈ LÀ NGHĨA VỤ
CHƯƠNG 9
“Năm đó tại sao bố mẹ cô lại đột nhiên muốn có thêm một đứa con?” Anh ta hỏi. “Lúc đó cô đã đi làm rồi, tuy không ở bên cạnh nhưng ít nhất cũng không cần họ phải bận tâm. Người bình thường đến tuổi đó thường chỉ muốn bớt lo nghĩ, trừ khi có nguyên nhân nào đó đặc biệt.”
Tôi nhớ lại mấy tờ phiếu siêu âm canh trứng và điều trị nội tiết, tim như bị ai bóp nghẹt.
“Luật sư Đường.” Tôi cố gắng để giọng mình ổn định lại. “Nếu sự thật chứng minh, họ dính líu đến việc nhận nuôi trái phép, anh nghĩ điều này sẽ có ảnh hưởng gì đến vụ kiện?”
“Về khía cạnh tiền nuôi dưỡng, ảnh hưởng có hạn.” Anh ta thành thật trả lời. “Nhưng xét về khía cạnh dư luận thì ảnh hưởng vô cùng lớn. Cô hiện đang bị đặt vào vị trí ‘đứa con bất hiếu’, chỉ cần chúng ta tìm đủ bằng chứng, hình ảnh của họ sẽ hoàn toàn đảo ngược.”
Tôi im lặng một hồi.
“Tôi không cần lật kèo dư luận.” Tôi chậm rãi nói. “Tôi chỉ muốn biết rõ, con bé rốt cuộc là con cái nhà ai.”
“Tôi hiểu.” Anh ta nhẹ nhàng nói. “Tôi sẽ trả lời cô sớm nhất có thể.”
Sau khi cúp máy, tôi cầm cốc nước lên định uống một ngụm, nhưng đáy cốc đã cạn khô.
Tôi đặt cốc lại xuống bàn, hồi lâu không nhúc nhích.
Trên màn hình máy tính, bản kế hoạch vẫn đang dừng lại ở lưng chừng, con trỏ nhấp nháy, như đang thúc giục trong câm lặng.
Nhưng trong đầu tôi, giờ chỉ toàn là khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái.
Lúc nó nói chuyện, bao giờ cũng cẩn thận dè dặt nhìn sắc mặt người lớn; lúc ăn cơm, không bao giờ chủ động đòi đồ ngon; bóng lưng gầy như một tờ giấy mỏng manh của nó khi cắmi cúi viết chữ trong ngôi nhà xập xệ đó.
Nếu con bé thực sự không phải là con đẻ của bố mẹ tôi, vậy nó rốt cuộc từ đâu đến, và tại sao lại bị đưa vào cái nhà này?
**06**
Thông báo mở phiên tòa lần thứ hai rất nhanh chóng được đưa xuống.
Phiên tòa lần này thu hút nhiều sự chú ý hơn hẳn lần trước.
Phòng livestream của bố tôi đã “hâm nóng” dư luận từ mấy ngày trước. Chốc chốc ông lại đăng video ngắn quay cảnh hai người ngồi trên tàu hỏa, chốc chốc lại đăng ảnh đứng trước cổng tòa án, còn kèm theo dòng trạng thái: “Hai ông bà già lại đi đòi một câu công bằng.”
Phần bình luận vẫn là một mảng mổ xẻ rôm rả.
— “Nhìn đứa con gái này xem, lòng dạ sắt đá thật sự.”
— “Tôi mà là bố nó, tôi từ mặt lâu rồi.”
— “Ủng hộ hai ông bà, tòa án nên cưỡng chế thi hành.”
Thỉnh thoảng cũng lác đác một hai tiếng nói nghi ngờ, nhưng rất nhanh chóng bị chửi bới, dìm nghỉm trong cơn bão thóa mạ.
Tôi bay về Trùng Khánh trước một ngày, ở trong một khách sạn thương gia gần tòa án.
Hôm diễn ra phiên tòa, bầu trời xám xịt như sắp đổ mưa.
Lúc bước vào phòng xử án, tôi thấy bố mặc một chiếc áo sơ mi mới, tóc vuốt keo ngược ra sau, cả người trông khá phong độ. Mẹ thì mặc một chiếc váy dài màu nhã nhặn, trên mặt lờ mờ vệt phấn trang điểm.
Trước ống kính, họ trông vừa đoan trang lại vừa đáng thương.
Hàng ghế dự khán hôm nay xuất hiện thêm vài người trẻ lạ mặt, tay lăm lăm điện thoại, thỉnh thoảng lại chĩa máy quay về phía chúng tôi.
Sau khi thư ký đọc nội quy phiên tòa, ánh mắt của thẩm phán lướt qua mấy người chúng tôi, cuối cùng dừng lại ở bên tôi.
“Trọng tâm của ngày hôm nay là hai bên sẽ giải trình về tình hình kinh tế của nguyên đơn, đồng thời tòa sẽ lắng nghe yêu cầu điều tra do bị đơn đề xuất.” Giọng ông vẫn đều đặn như thường lệ. “Xin mời nguyên đơn trình bày trước.”
Bố hắng giọng: “Chúng tôi chỉ là công nhân về hưu bình thường, mỗi tháng lương hưu gộp lại chưa đến sáu nghìn. Ngoài chi phí sinh hoạt hằng ngày, còn phải nuôi con gái năm tuổi, thực sự quá sức.”
“Ông bà có nguồn thu nhập nào khác không?” Thẩm phán hỏi.
Bố hơi sững lại, lập tức lắc đầu: “Không có.”
Ánh mắt thẩm phán chuyển sang mẹ: “Nguyên đơn Chu Hồng, bà bổ sung thêm đi.”
Mẹ nắm chặt quai túi xách, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Tôi sức khỏe không tốt, cũng không làm được việc gì, chỉ dựa vào tiền lương hưu.”
“Gần đây hai ông bà có tham gia các hoạt động livestream hoặc quay video ngắn trên mạng không?” Thẩm phán tiếp tục hỏi.
Sắc mặt bố khẽ biến: “Đó là chơi cho vui, cho đỡ buồn thôi, sao gọi là thu nhập được.”
“Có từng nhận tiền donate của cư dân mạng chưa?” Thẩm phán hỏi rất cặn kẽ.
“Có một chút.” Bố lúng túng đáp. “Nhưng cũng chỉ mấy trăm bạc.”
“Bị đơn.” Thẩm phán ngẩng lên nhìn tôi. “Phía cô có phản đối gì về lời trình bày của nguyên đơn không?”