ĐẠI HÔN CỦA TA, TẨU TẨU LỘ HỈ MẠCH

CHƯƠNG 15



Sáng sớm hôm sau. Ta thay một bộ y phục mộc mạc thanh nhã, lẳng lặng đi ra bằng cửa sau của phủ. Không đến Binh bộ nha môn, cũng chẳng đi thăm viếng mấy vị được gọi là tướng quân.

Ta đi đến hý viện lớn nhất kinh thành. “Phượng Minh Lâu”.

Ta không đi xem kịch, mà tiến thẳng tới khu hậu trường.

Một kép hát mặt mũi thanh tú đang kẻ lông mày liền cản ta lại: “Vị tiểu thư này, hậu trường là cấm địa, cô không thể vào.”

Ta mặc kệ hắn, sải bước tới căn phòng nằm sâu nhất bên trong. Đẩy cửa ra.

Bên trong phòng, một ông lão tóc bạc trắng, vận y phục vải bố, đang nhắm mắt dưỡng thần. Ông ấy trông như một tạp dịch tầm thường nhất ở hậu đài. Nhưng ta biết, ông ấy không phải.

Ông ấy tên là Ngụy Trưng. Từng là quân sư của quân Bắc Cảnh. Cũng là huynh đệ thân tín nhất của phụ thân ta. Và càng là người mà ca ca ta kiêng dè nhất.

Ba năm trước, bởi vì bất đồng quan điểm trong quân vụ với ca ca ta, ông bị huynh ấy tính kế rồi bãi quan. Từ đó, mang tâm trạng chán nản nguội lạnh, ông ẩn cư tại hý viện này, mặc kệ sự đời.

Nghe tiếng mở cửa, ông thậm chí còn chẳng buồn mở mắt: “Phượng Minh Lâu ban ngày không tiếp khách.”

Ta bước lại gần, nhẹ nhàng đặt miếng binh phù lên bàn trước mặt ông.

“Ngụy thúc. Thẩm gia gặp nạn. Ta cần thúc giúp đỡ.”

Thân thể Ngụy Trưng khẽ chấn động. Ông chậm rãi mở đôi mắt vẩn đục nhưng sắc bén vô cùng.

Khoảnh khắc nhìn thấy miếng binh phù ấy. Đồng tử của ông bất chợt co rút lại.

Chương 12

Ánh mắt Ngụy Trưng tựa như chim ưng sắc bén.

Ông nhìn chằm chằm miếng binh phù trên bàn, rồi lại ngước nhìn ta. Trong đôi mắt đó đan xen sự khiếp sợ, nghi hoặc, và cả những cảm xúc phức tạp khó thốt nên lời.

“Binh phù Sóc Phong Doanh.” Giọng ông khàn đặc, khô khốc, giống như đã lâu lắm rồi chưa mở miệng nói chuyện. “Thứ bảo bối nhất của tiểu tử Đình An đó. Tại sao lại ở trong tay con?”

“Ca ca ta chết rồi.” Ta bình thản trả lời. “Đây là thứ huynh ấy để lại.”

Ánh mắt Ngụy Trưng lóe lên.

“Nó chết rồi?”

“Sao ta lại không tin nhỉ? Thằng oắt con đó quý cái mạng của nó hơn bất cứ ai.”

Chỉ một câu, đã vạch trần được sự thấu hiểu của ông dành cho ca ca ta. Điều đó cũng chứng minh, ta đã tìm đúng người.

“Ngụy thúc, thúc không tin, là đúng rồi.”

Ta kéo chiếc ghế đối diện ra, ngồi xuống.

“Huynh ấy không chết. Huynh ấy chỉ mượn một cái chết giả, để qua mặt tất cả mọi người.”

Ta kể cho ông nghe mọi chuyện đã phát hiện đêm qua trong thư phòng, ngoại trừ bức thư huynh ấy viết cho ta. Bao gồm cả sự oán hận của ca ca dành cho phụ thân, tham vọng quyền lực của huynh ấy. Và cả câu “Thiên hạ này, cũng nên đổi chủ rồi.”

Ngụy Trưng lẳng lặng ngồi nghe. Nét mặt không có biểu cảm gì quá lớn. Dường như tất cả đều đã nằm trong dự liệu của ông.

Đợi ta nói xong, ông mới thở dài thườn thượt.

“Sói con, rốt cuộc cũng không nuôi thành chó nhà được. Ta đã sớm nói với cha con, Đình An kẻ này dã tâm quá lớn, tâm thuật bất chính. Nhưng Quốc công gia không tin. Ông ấy cứ luôn cho rằng, đó là đứa con trai mà ông tự hào nhất. Giờ thì hay rồi, nuôi ong tay áo, suýt chút nữa kéo cả Thẩm gia chôn cùng.”

Trong giọng nói của ông mang theo sự xót xa, nhưng cũng ngập tràn sự giận dữ “rèn sắt không thành thép”.

“Vậy con tới tìm ta, muốn làm gì?” Ông nhìn ta, ánh mắt trở nên thận trọng. “Con cầm binh phù tới, là muốn ta giúp con, đi đối phó với Đình An? Con có biết hiện tại nó đang ở đâu, trong tay nắm giữ bao nhiêu thế lực không? Con lấy cái gì ra để đấu với nó?”

“Con không biết.” Ta lắc đầu. “Con chẳng biết gì cả. Chỉ biết rằng, Thẩm gia, tuyệt đối không thể bị hủy hoại trong tay huynh ấy. Cha nương con, không thể bị huynh ấy biến thành hòn đá lót đường cho chuyện tạo phản.”

“Ngụy thúc, thúc từng là quân sư của quân Bắc Cảnh, tướng sĩ trong Sóc Phong Doanh phần lớn đều do một tay thúc cất nhắc. Miếng binh phù này, ở trong tay thúc, hữu dụng hơn là ở trong tay con.”

Ta đẩy miếng binh phù về phía ông.

Đây là một âm mưu to lớn. Cũng là một cuộc mạo hiểm khổng lồ. Ta đang đánh cược. Đánh cược vào lòng trung thành của Ngụy Trưng đối với Thẩm gia. Đánh cược vào tình nghĩa huynh đệ của ông với phụ thân ta.

Ngụy Trưng nhìn ta, một hồi lâu không cất tiếng. Những ngón tay của ông gõ nhịp nhẹ nhàng xuống mặt bàn. Một tiếng, rồi lại một tiếng. Cả căn phòng chỉ còn sót lại thanh âm khô khốc đều đặn đó.

Rất lâu sau, ông mới mở miệng: “Con so với anh trai con, giống cha con hơn nhiều. Cũng ngây thơ y hệt nhau.”

Ông cầm binh phù lên, ước lượng sức nặng trên tay.

Chương trước Chương tiếp
Loading...