ĐẠI HÔN CỦA TA, TẨU TẨU LỘ HỈ MẠCH

CHƯƠNG 16



“Con tưởng, cầm mảnh sắt vụn này là có thể hiệu lệnh tam quân? Tưởng những binh kiêu tướng hãn của Sóc Phong Doanh sẽ còn nhận người lão già đã bị bãi quan này sao? Con quá coi thường Đình An rồi. Nó đã dám vứt binh phù lại đây, thì chẳng sợ con lấy đi. Bởi vì nó biết, binh phù này bây giờ đã vô dụng rồi.”

Tim ta lạnh toát. “Ý thúc là sao?”

“Sóc Phong Doanh sớm đã chẳng còn là Sóc Phong Doanh của trước kia nữa.” Trong mắt Ngụy Trưng xẹt qua một tia sáng lạnh lẽo.

“Sau khi ta bị bãi quan, Đình An đã bắt đầu gài gắm tâm phúc vào quân đội. Nó mất một năm rưỡi để thay máu toàn bộ trên dưới Sóc Phong Doanh, biến thành người của nó. Sóc Phong Doanh hiện tại, chỉ nhận Thẩm Đình An, không nhận binh phù, lại càng không nhận ta. Miếng binh phù này, bây giờ chỉ là một cục sắt vụn.”

Lòng ta lạnh quá nửa. Át chủ bài lớn nhất của ta, hóa ra lại là một quân bài bỏ đi?

“Không chỉ có thế.” Ngụy Trưng tiếp lời. “Nó còn bí mật kết minh với một người.”

“Ai?”

“Thất hoàng tử, Mộ Dung Kiệt.”

Thất hoàng tử! Vị Thất hoàng tử không được sủng ái nhất, luôn giấu tài nằm gai nếm mật, không hề có cảm giác tồn tại trên triều đường?

Kiếp trước, cuối cùng hắn đã đăng cơ làm Hoàng đế. Nhưng đó là khi Cố Sùng Ngôn quyền khuynh triều dã, triều chính đại loạn, hắn mới đục nước béo cò mà có được. Sao kiếp này, hắn lại dính líu với ca ca ta?

“Đình An bày mưu tính kế cho Thất hoàng tử, trợ giúp hắn đoạt đích. Đợi ngày sự thành, Thất hoàng tử hứa sẽ phong vương, cắt đất, đời đời truyền tập cho nó.”

Lời của Ngụy Trưng đã vén lên một bức màn về âm mưu lớn hơn, đáng sợ hơn rất nhiều. Ca ca ta, hóa ra đã sớm tìm xong chỗ dựa mới cho mình.

“Vậy còn cha con thì sao?” Ta sốt sắng hỏi. “Quốc công gia thì sao? Đình An định xử trí Thẩm gia thế nào?”

Ngụy Trưng nhìn ta, ánh mắt toát lên sự thương cảm. “Kẻ làm nghiệp lớn, không câu nệ tiểu tiết. Khi cần thiết, luôn phải có vài sự hy sinh. Cha con, chính là sự hy sinh cần thiết đó.”

“Trong kế hoạch của bọn chúng, khi thời cơ chín muồi, phủ Thẩm Quốc công sẽ vì tội ‘bao che phản đảng’ mà bị mãn môn sao trảm. Còn Đình An, sẽ lấy tư thái ‘đại nghĩa diệt thân’ đứng ra, tiếp quản mọi thứ của Thẩm gia. Từ đó, dâng lên cho Thất hoàng tử một đại công lao trời giáng.”

Ta như rơi xuống hầm băng. Máu trong cơ thể, tựa hồ đều bị đông cứng.

Đại nghĩa diệt thân. Mãn môn sao trảm.

Huynh trưởng tốt của ta. Đây mới là toàn bộ kế hoạch của huynh. Đây mới là món quà cuối cùng mà huynh dành tặng cho Thẩm gia, tặng cho phụ mẫu.

Ta bật cười. Cười đến rơi nước mắt.

Ngụy Trưng thở dài một cái. Ông lấy từ trong ngực ra chiếc khăn tay, đưa cho ta.

“Nha đầu, bây giờ đã biết sợ chưa?”

Ta lau khô nước mắt, lắc đầu: “Không. Con chỉ cảm thấy, thật nực cười.”

Ta đứng dậy, cúi gập người hành lễ thật sâu với Ngụy Trưng: “Ngụy thúc, đa tạ thúc đã cho con biết những chuyện này. Nếu binh phù vô dụng, vậy con sẽ tự dùng cách của mình. Con muốn chống mắt lên xem, là đao của Thẩm Đình An sắc, hay là mạng của Thẩm Nhược Ninh cứng.”

Ta quay người, chuẩn bị rời đi.

“Đứng lại.” Ngụy Trưng gọi với lại.

Ta ngoảnh đầu.

Ông cầm miếng binh phù trên bàn lên, ném trả lại cho ta.

“Binh phù tuy là sắt vụn. Nhưng, cũng không phải hoàn toàn vô dụng. Ít nhất, nó có thể giúp con, đi gặp một người.”

“Một người, nằm ngoài bàn cờ.”

Chương 13

Người nằm ngoài bàn cờ? Nhịp tim ta lỡ mất một nhịp.

“Ai vậy?”

Đôi mắt vẩn đục của Ngụy Trưng lóe lên tinh quang: “Muội muội ruột duy nhất của đương kim Thánh thượng. Giám quốc Trưởng công chúa, Mộ Dung Yên.”

Trưởng công chúa? Vị Trưởng công chúa nghe đồn từ trước đến nay không nhúng tay vào triều chính, cả ngày ăn chay niệm Phật, không màng danh lợi đó sao?

Ta có chút không hiểu: “Người sẽ giúp chúng ta? Tại sao người lại giúp chúng ta?”

Ngụy Trưng mỉm cười. Nụ cười ấy có chút đắng cay, cũng mang theo chút hoài niệm.

“Bởi vì, cha con – Thẩm Uy, là người nam nhân duy nhất mà bà ấy yêu cả đời này.”

Ầm!

Đầu óc ta, một lần nữa nổ tung.

Phụ thân ta? Và Trưởng công chúa? Sao có thể như vậy! Chuyện này đúng là câu chuyện hoang đường nhất thiên hạ!

“Hai mươi năm trước, cha con vẫn còn là một tiểu thống lĩnh Cấm quân. Trưởng công chúa nhất kiến chung tình với ông ấy, phi quân không gả. Nhưng Tiên đế không đồng ý. Tiên đế ban hôn cho cha con, chính là cưới nương của con. Sau đó, ép Trưởng công chúa gả đi xa hòa thân.”

“Phu quân của Trưởng công chúa, năm thứ hai đã lâm bệnh qua đời. Bà ấy thủ tiết ba năm, mới được cho phép quay lại kinh thành. Sau khi trở về, liền thâm cư giản xuất, không còn hỏi han sự đời.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...