DI VẬT CUỐI CÙNG CỦA BÀ NỘI
CHƯƠNG 5
Trời lại sập tối.
Nhưng lần này tôi không thấy lạnh.
Tôi ngồi xổm xuống, dựng lại cái ghế đẩu bị đá đổ, rồi ngồi lên.
Sờ tay lên cái túi vải ngang hông, dây chuyền vẫn còn.
Tờ giấy khen dưới gối vẫn còn.
Chỗ tiền dưới gốc ớt góc sân, vẫn còn.
Đủ rồi.
Đủ để tôi sống đến lúc tốt nghiệp cấp hai.
Thế nhưng, tôi vừa thở phào một cái thì điện thoại reo lên.
Là số của chị Phương.
“Vọng Vọng, chị thi đại học xong rồi, chị đậu Đại học Nam Thành rồi!”
“Chúc mừng chị Phương.”
“Còn em thì sao? Chuyện của em giải quyết thế nào rồi?”
“Em lên trường Thực Nghiệm rồi.”
“Tốt quá!” Đầu dây bên kia chị reo lên, “Vậy trước khi đi chị để lại xe đạp cho em, cả sách cấp ba với cái máy đọc từ vựng nữa…”
“Chị Phương,” Tôi ngắt lời chị, “Chị đi rồi, cái làng này chẳng còn ai nói đỡ cho em nữa.”
Bên kia im lặng một lát.
“Vọng Vọng, nghe chị nói này. Lên cấp hai phải học hành cho đàng hoàng, tìm một giáo viên trong trường có thể giúp em. Em không hề cô độc, em phải học cách tìm ra những người đứng về phía mình.”
“Vâng.”
“Còn nữa,” Giọng chị bỗng chùng xuống, “Trước khi bà nội em mất có nói với chị một câu. Bà bảo: ‘Vọng Vọng thông minh hơn tất cả mọi người, chỉ tội cái mệnh nó khổ’.”
Tôi sững sờ.
Bà nội nói.
Người bà chưa từng khen tôi lấy nửa lời.
“Bà còn nói gì nữa không chị?”
Đầu dây bên kia rè rè, sóng chập chờn.
“Bà bảo… bà nội em bảo…”
“Chị Phương? Chị Phương?”
Tắt sóng.
Tôi cầm điện thoại đứng giữa sân, trên màn hình chỉ còn lại dòng chữ: Cuộc gọi kết thúc.
Chương 10
Mùng 1 tháng 9, tôi đạp chiếc xe cũ chị Phương để lại, tới trường trung học Thực Nghiệm huyện.
Quãng đường 40 phút, tôi đạp mất 45 phút, lúc tới nơi lưng áo ướt đẫm mồ hôi.
Cổng trường rất đông, phụ huynh dắt tay con cái ra ra vào vào, người xách chăn màn mới, người khệ nệ bê cả thùng sữa, đồ ăn vặt.
Tôi dắt xe đứng trước cổng, trong cặp sách chỉ có tờ giấy báo trúng tuyển, một cây bút, hai cái màn thầu, một chai nước lọc.
Thủ tục báo danh rất thuận lợi, cô giáo phụ trách ghi danh lướt qua hồ sơ của tôi, đánh một dấu tích vào danh sách.
“Trần Vọng, phân vào lớp 3. Phòng học rẽ phải phòng thứ hai trên tầng hai.”
“Thưa cô, em không ở nội trú, em đi đi về về.”
“Đi đi về về cần phụ huynh ký giấy cam kết.”
“Cái này bố em ký từ trước rồi ạ.”
Tôi đưa tờ giấy cam kết mà cô Triệu đã chuẩn bị sẵn cho tôi.
Cô giáo lật lật, gật đầu.
Trong lớp đã ngồi quá nửa.
Tôi tìm một chỗ sát cửa sổ bàn cuối cùng, đặt cặp sách lên bàn, cất màn thầu vào ngăn kéo.
Bạn nữ bàn trên quay lại nhìn tôi một cái.
Bộ đồng phục tôi mặc là đồ cũ xin lại, do cô Triệu nhờ tìm giúp từ khóa học sinh tốt nghiệp trước đó, hơi rộng một chút, nhưng sạch sẽ.
“Cậu tên gì?” Bạn nữ bàn trên hỏi.
“Trần Vọng.”
“Học tiểu học ở đâu tới?”
“Dưới xã.”
“Trường xã mà cũng đỗ được vào Thực Nghiệm à?” Một nam sinh bên cạnh chêm vào.
“Đủ điểm thì vào được thôi.”
Cậu ta “Xì” một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Tuần đầu tiên trôi qua êm ả.
Mỗi ngày tôi dậy từ 5 giờ rưỡi, nấu một nồi cháo, đổ vào bình giữ nhiệt mang đi. Trưa ăn màn thầu, tối về nhà nấu mì sợi.
Chuyện học tập khỏi cần lo, sách giáo khoa cấp hai chị Phương cho tôi đã xem hết một lượt trong kỳ nghỉ hè. Những kiến thức giảng trên lớp, cơ bản tôi đều nắm được.
Nhưng tôi không thích chơi trội.
Không cần thiết.
Tuần thứ hai, cô Triệu nhờ người mang cho tôi một cái phong bì.
Bên trong là mẫu đơn xin hỗ trợ học bổng, kèm theo một tờ giấy note cô viết tay:
“Hồ sơ cô đã sắp xếp gọn gàng cho em rồi, tháng sau bắt đầu xét duyệt. Hoàn cảnh của em đủ điều kiện, chắc chắn không vấn đề gì đâu.”
Tôi điền đơn rồi nộp lên.
Ngày tháng cứ êm đềm trôi qua.
Mãi cho đến ngày thứ sáu của tuần thứ ba.
Lúc tan học, thầy chủ nhiệm gọi giật tôi lại ngay cửa lớp.
“Trần Vọng, bố em tới kìa, đang đợi em ngoài cổng trường đấy.”
Tôi đeo cặp bước ra ngoài.
Bố tôi đứng dưới gốc cây ngô đồng, bên cạnh còn có một người đàn ông.
Tầm hơn bốn mươi tuổi, tóc lưa thưa, mặc chiếc áo khoác da màu đen, ống quần dính đầy bùn đất. Ông ta nhìn thấy tôi, nghiêng đầu, ánh mắt trượt từ đỉnh đầu tôi xuống tận gót chân.
“Con gái ông đây à?”
“Đúng. Mười hai tuổi, cầm tinh con trâu. Còn cao lớn nữa.”
Tôi khựng chân lại.
“Bố, ai đây?”
Bố tôi không thèm nhìn tôi, tiếp tục nói chuyện với người đàn ông kia.
“Gia cảnh nhà họ Chu ông cũng nghe ngóng rồi đấy, ngoài thị trấn có hai gian mặt tiền, còn tám mẫu đất nữa. Thằng con trai cả năm nay 23 tuổi, hiền lành thật thà, không rượu chè cờ bạc.”
Đầu tôi lùng bùng.
“Bố định gả bán con đấy à?”
“Cứ định hôn trước đã, hai năm sau hẵng tổ chức cũng không muộn.”
Người đàn ông kia móc từ trong túi ra một cái phong bì dày cộp tiền, đưa cho bố tôi.
“Sáu vạn tám sính lễ, đưa trước ba vạn tiền cọc, ra giêng bù nốt.”
Tay bố tôi vươn ra đón lấy cái phong bì đó.
Tôi nhìn chằm chằm vào bàn tay đó.