ĐÍCH NỮ HỒI PHỦ, GIẢ THIÊN KIM CÚT RA NGOÀI

CHƯƠNG 6



07

Lúc xuất cung, trời đã ngả về chiều.

Quý phi nương nương không chỉ nhận ta làm nghĩa nữ, còn ban thưởng cho ta một đống bảo vật.

Kim ngân châu báu, gấm vóc lụa là, riêng số thái giám phụ trách khiêng đồ đã tới bốn năm người.

Thẩm Thế tử đứng đợi ở cổng cung, thấy ta ra liền mỉm cười.

“Chúc mừng.”

“Đa tạ ngài đã giúp đỡ.” Ta chân thành nói.

“Khách khí rồi.” Thẩm Thế tử đáp, “Tiếp theo ngươi định thế nào?”

“Hồi phủ.” Ta cười nhạt, “Món nợ nào cần tính, một tên cũng đừng hòng chạy thoát.”

Lúc về tới Phương phủ, trời đã tối sầm.

Trong phủ một mảnh bận rộn rối loạn, đám hạ nhân đều đang xì xầm bàn tán.

Ta vừa bước vào cổng lớn, quản gia đã lập tức nghênh đón.

“Đại tiểu thư! Cuối cùng người cũng về rồi!”

Trên mặt lão tràn ngập sự mừng rỡ lẫn kính sợ.

Rõ ràng, tin tức trong cung đã truyền về đến nơi.

“Phụ mẫu ta đâu?”

“Lão gia phu nhân đang đợi người ở chính sảnh.”

Ta đi thẳng đến chính sảnh.

Đẩy cửa bước vào, phụ mẫu ta quả nhiên đang ngồi bên trong, sắc mặt ai nấy đều vô cùng phức tạp.

Thấy ta đi vào, mẫu thân lập tức đứng dậy.

“Thái Vi, con…”

“Con đã nhận Quý phi nương nương làm nghĩa mẫu.” Ta bình thản nói, “Từ hôm nay trở đi, con chính là nghĩa nữ của Quý phi.”

Phụ thân nhìn ta thật sâu, bỗng nhiên đứng lên, hành lễ với ta.

“Chúc mừng nữ nhi.”

Ta ngẩn người.

Đây là lần đầu tiên ông hành lễ với ta.

Mẫu thân cũng rập khuôn hành lễ theo, trong đáy mắt rợp đầy áy náy.

“Thái Vi, bao năm qua là nương có lỗi với con.”

“Chuyện cũ coi như bỏ qua đi.” Ta nhạt giọng, “Nhưng có những chuyện, cần giải quyết thì vẫn phải giải quyết.”

“Con đang nói đến Như Ý?” Mẫu thân hỏi.

“Đúng.” Ta nhìn bà, “Nàng ta không thể tiếp tục ở lại phủ nữa.”

Mẫu thân mấp máy môi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

“Ta hiểu rồi.”

Sáng sớm hôm sau, trên dưới Phương phủ đều bị triệu tập đến đại sảnh.

Ta ngồi trên vị trí chủ tọa, phụ mẫu ngồi hai bên.

Như Ý đứng giữa đại sảnh, mặt mày xám ngoét.

Kể từ chuyện ngày hôm qua, nàng ta cứ trốn tịt trong phòng, đến cửa cũng không dám bước ra.

Bây giờ bị gọi đến đại sảnh, cả người nàng ta run lên bần bật.

Ta nhìn nàng ta, từ tốn mở lời.

“Liễu Như Ý, ngươi đã biết tội chưa?”

Như Ý quỳ rạp xuống, dập đầu như giã tỏi.

“Như Ý biết tội! Cầu Đại tiểu thư tha mạng!”

“Ngươi phạm tội gì?”

“Như Ý, Như Ý không nên chiếm đoạt vị trí của Đại tiểu thư, không nên hưởng thụ tất cả những thứ vốn dĩ không thuộc về Như Ý…”

“Còn gì nữa?”

Như Ý khựng lại.

Ta lạnh lùng cất lời: “Mấy ngày nay ngươi giở trò với ta, tưởng ta không biết sao?”

Mặt Như Ý càng trắng bệch.

“Vu oan ta ăn cắp, sai người cố tình đưa y phục không vừa, trên yến tiệc cố ý làm khó dễ ta, còn phái người theo dõi ta…”

“Những chuyện này, ngươi tưởng ta đều không hay không biết sao?”

Cơ thể Như Ý run rẩy càng thêm kịch liệt.

Đám hạ nhân xung quanh cũng bắt đầu xì xầm to nhỏ.

Sắc mặt phụ thân ta cũng trở nên vô cùng khó coi.

“Làm càn!” Ông đập mạnh tay xuống bàn, “Như Ý, sao con lại có thể làm ra loại chuyện này!”

Như Ý gào khóc.

“Như Ý sai rồi, Như Ý thật sự sai rồi…”

“Khóc thì có ích gì?” Ta đứng dậy, từ trên cao bễ nghễ nhìn nàng ta, “Ta vốn có thể cho ngươi ở lại phủ làm một nghĩa nữ, ăn ngon mặc đẹp mà nuôi ngươi.”

“Nhưng ngươi không biết cảm ân, ngược lại còn nơi nơi chĩa mũi nhọn vào ta, hãm hại ta.”

“Người như vậy, sao ta dám giữ lại?”

Như Ý đột ngột ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy sự kinh hoàng.

“Đại tiểu thư, van cầu tỷ, đừng đuổi Như Ý đi…”

“Muộn rồi.” Ta lạnh lùng đáp, “Người đâu, thu thập đồ đạc của ả, đuổi ra khỏi phủ.”

“Còn về việc đi đâu,” Ta ngừng một nhịp, “Đưa về Liễu gia đi. Thân nương của ngươi hiện đang ở trong đại lao, vừa khéo cho ngươi đi thăm tù.”

Như Ý triệt để sụp đổ.

Nàng ta phủ phục trên mặt đất, gào khóc thảm thiết.

“Không! Đại tiểu thư cầu xin tỷ! Như Ý không muốn đi Liễu gia! Liễu gia sẽ không nhận Như Ý đâu!”

“Đó không phải là việc của ta.”

Ta xoay người, không thèm nhìn nàng ta nữa.

Đám hạ nhân xông lên, cưỡng ép lôi Như Ý ra ngoài.

Tiếng khóc của nàng ta ngày càng xa dần, cuối cùng tan biến ngoài cửa phủ.

Đại sảnh chìm vào một mảnh tĩnh mịch.

Tất cả mọi người đều cúi gầm mặt, không dám ho he một tiếng.

Mẫu thân ta đỏ hoe mắt nhìn ta, muốn nói lại thôi.

“Nương, người có phải cảm thấy con quá độc ác không?” Ta hỏi.

Mẫu thân lắc đầu, thở dài một hơi.

“Không, con làm đúng. Là do trước đây ta quá thiếu quyết đoán.”

Phụ thân lúc này mới lên tiếng: “Thái Vi, con bây giờ là nghĩa nữ của Quý phi, sau này hành sự phải càng thêm cẩn trọng.”

“Con hiểu.”

Ta đảo mắt nhìn quanh một vòng, thu hết biểu cảm của tất cả vào đáy mắt.

“Bắt đầu từ hôm nay, ta là Đại tiểu thư của Phương phủ, cũng là nghĩa nữ Quý phi. Chuyện trước kia ta không truy cứu, nhưng nếu sau này còn kẻ nào dám bằng mặt không bằng lòng, đừng trách ta không khách khí.”

Tất cả đồng thanh dạ vâng.

Ta hài lòng gật đầu, xoay người rời khỏi đại sảnh.

Về đến Bắc viện, ta cuối cùng cũng buông tiếng thở phào.

Mấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện, thần kinh ta vẫn luôn căng như dây đàn.

Bây giờ rốt cuộc cũng có thể thả lỏng một chút.

Ta ngả lưng xuống giường, nhắm mắt lại.

Như Ý đã bị đuổi đi, Liễu thị bị tống giam, thân phận của ta cũng đã chính thức được xác nhận.

Mọi thứ đều đang diễn tiến theo chiều hướng tốt đẹp.

Nhưng không hiểu sao, trong lòng ta vẫn ẩn ẩn chút bất an.

Luôn cảm thấy dường như còn chuyện gì đó chưa được giải quyết dứt điểm.

Đang mải mê suy nghĩ, bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa.

“Đại tiểu thư, Thẩm Thế tử đến bái phỏng.”

Ta ngồi dậy chỉnh trang y phục một chút, cho mời hắn vào.

Thẩm Thế tử bước vào, sắc mặt có chút ngưng trọng.

“Có một chuyện ta phải báo cho ngươi biết.”

“Chuyện gì?”

“Liễu thị đã thắt cổ tự vẫn trong đại lao rồi.”

Lòng ta giật thót.

“Chuyện xảy ra khi nào?”

“Trưa nay.” Thẩm Thế tử đáp, “Bà ta có để lại một bức tuyệt bút, tự thú lại toàn bộ sự việc năm xưa.”

Hắn từ trong ngực móc ra một bức thư, đưa cho ta.

Ta mở thư ra, nhìn lướt nhanh mười dòng.

Trong thư trình bày chi tiết việc Liễu thị đã mua chuộc hạ nhân Phương phủ ra sao, trộm ta đi thế nào, rồi đưa Như Ý vào Phương phủ bằng cách nào.

Nhưng điều khiến ta kinh hoàng nhất là đoạn cuối cùng.

“Năm đó ta có thể thực hiện trót lọt chuyện này, tất cả là nhờ vào sự giúp đỡ của một người.”

“Kẻ đó chính là quản gia của Phương phủ, Vương Phúc.”

“Là hắn đã tuồn cho ta sơ đồ canh gác của Phương phủ, là hắn đã giúp ta bế đứa bé tuồn ra ngoài.”

“Nay sự việc đã bại lộ, ta chết không có gì đáng tiếc, nhưng Vương Phúc vẫn còn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”

Tay ta run bần bật.

Vương Phúc, chính là vị lão quản gia hiện tại của phủ.

Lão ta theo phụ thân ta từ thời còn trẻ, ở trong phủ mấy chục năm nay, vô cùng được tín nhiệm.

Không ngờ, lão ta lại là nội gian.

“Cô định làm thế nào?” Thẩm Thế tử hỏi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...