ĐÍCH NỮ HỒI PHỦ, GIẢ THIÊN KIM CÚT RA NGOÀI
CHƯƠNG 8
Quý phi nương nương đánh giá ta, hài lòng gật đầu.
“Mấy ngày nay khí sắc tốt hơn nhiều rồi, xem ra ở Phương phủ trôi qua không tệ.”
“Đa tạ nghĩa mẫu quan tâm.”
“Con cũng không còn nhỏ nữa, nên tính đến chuyện chung thân đại sự rồi.” Quý phi nương nương đột nhiên chuyển đề tài.
Ta sửng sốt: “Chuyện này…”
“Ta thấy tiểu tử nhà họ Thẩm cũng không tệ đâu.” Quý phi nương nương trêu chọc, “Con thấy thế nào?”
Mặt ta đỏ bừng lên.
“Nghĩa mẫu, người nói gì thế…”
“Sao, con không ưng ý sao?”
“Không phải không ưng ý…” Ta cúi gầm mặt, “Chỉ là thấy quá nhanh…”
Quý phi nương nương cười ha hả.
“Không nhanh nữa, con đã mười tám rồi. Hơn nữa, tiểu tử nhà họ Thẩm nhân phẩm, tướng mạo, gia thế đều tốt, xứng với con dư dả.”
“Chuyện này ta sẽ bàn bạc với phụ thân con, con cứ việc ngoan ngoãn đợi làm tân nương tử đi.”
Mặt ta đỏ lựng như gấc, không biết phải đáp lời thế nào.
Quý phi nương nương nhìn ta, trong ánh mắt đầy vẻ từ ái.
“Hài tử, bao năm qua con đã chịu nhiều cực khổ rồi. Về sau, ta nhất định sẽ để con được sống những ngày tháng tốt đẹp nhất.”
Sống mũi ta cay xè, nước mắt chực trào.
“Đa tạ nghĩa mẫu.”
09
Tin tức về hôn sự rất nhanh đã lan truyền khắp nơi.
Nghĩa nữ của Quý phi sắp gả cho Binh bộ Thượng thư phủ Thế tử, ở kinh thành đây quả là một đại sự.
Các gia tộc thi nhau gửi hạ lễ, phụ mẫu ta cũng bận rộn sấp mặt.
Mẫu thân ta ngày ngày kéo ta lại rỉ tai dặn dò đủ thứ.
“Thái Vi, con nhất định phải đối xử tốt với Thẩm Thế tử, ngài ấy đã giúp nhà ta rất nhiều…”
“Nương, con biết rồi.”
“Hôn kỳ định vào ba tháng sau, thời gian này con phải hảo hảo học quy củ, đừng để về nhà chồng lại bị người ta chê cười.”
“Vâng ạ.”
Nhìn dáng vẻ thao thao bất tuyệt của mẫu thân, lòng ta dâng lên một luồng ấm áp.
Đây mới thực sự là tình mẫu tử a.
Chiều hôm đó, ta đi bái an Quý phi nương nương.
Ngoài cung vô tình gặp lại một người không ngờ tới.
Như Ý.
Nàng ta mặc một bộ bố y thô kệch, tóc tai cũng không được chải chuốt gọn gàng, cả người gầy rộc đi trông thấy.
Nàng ta đang quỳ gối ngoài cổng cung, đòi cầu kiến Quý phi nương nương.
Nhưng thái giám gác cổng căn bản không thèm để mắt đến nàng ta.
“Đi đi đi, loại người nào cũng muốn gặp nương nương sao? Cũng không tự soi gương xem lại thân phận của mình đi!”
Như Ý khóc lóc van xin: “Cầu xin ngài, xin cho ta gặp nương nương một lần thôi, một lần thôi cũng được…”
“Cút! Còn không cút ta sẽ gọi người đánh chết ngươi bây giờ!”
Như Ý bị đẩy ngã nhào xuống đất, trán rập xuống đá rỉ máu.
Nàng ta cứ quỳ mãi ở đó, nước mắt không ngừng rơi.
Ta đứng từ xa chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng trào dâng một cảm giác khó tả.
Như Ý dường như nhận ra có người đang nhìn mình, liền ngẩng đầu lên.
Thấy ta, mắt nàng ta bỗng rực sáng.
“Tỷ tỷ!” Nàng ta bò đến, ôm chặt lấy góc áo ta, “Tỷ tỷ xin tỷ thương tình, cho ta gặp Quý phi nương nương, ta có lời muốn nói…”
“Ngươi muốn nói điều gì?” Ta lạnh nhạt hỏi.
“Ta, ta muốn xin nương nương tha cho Liễu gia…” Như Ý nức nở, “Liễu lão phu nhân đổ bệnh rồi, Liễu gia sắp sụp đổ rồi, ta…”
“Chuyện đó thì liên quan gì đến ngươi?” Ta ngắt lời nàng ta, “Liễu gia chẳng phải đã vứt bỏ ngươi rồi sao?”
Như Ý sững người, nước mắt lại trào ra mãnh liệt hơn.
“Nhưng Liễu lão phu nhân bà ấy… dẫu sao cũng từng cưu mang nương ta…”
“Bà ta cưu mang nương ngươi, chứ không phải cưu mang ngươi.” Ta lạnh lùng đáp, “Ngươi quỳ ở đây, người của Liễu gia có biết không? Bọn họ có cảm kích ngươi không?”
Như Ý không thốt nên lời.
Ta thở dài: “Như Ý, ngươi quá ngốc nghếch rồi. Liễu gia từ đầu đến cuối chưa từng coi ngươi ra gì, ngươi còn ở đây vì bọn họ mà cầu tình.”
“Nhưng ta… ta không còn nơi nào để đi nữa…” Như Ý tuyệt vọng bật khóc, “Ta không phải người Phương phủ, cũng chẳng phải người Liễu gia, ta chẳng là cái thá gì cả…”
Nhìn dáng vẻ thảm hại của nàng ta, ta cũng có chút mủi lòng.
Nói cho cùng, nàng ta cũng là một kẻ đáng thương.
Từ nhỏ đã bị coi như một quân cờ, lớn lên lại bị vứt bỏ không thương tiếc.
Bây giờ đến một chốn dung thân cũng không có.
Ta trầm mặc một lát, mở lời: “Ngươi có dự tính gì không?”
Như Ý ngơ ngác nhìn ta.
“Ta, ta không biết…”
“Ngươi biết làm gì?”
“Ta… ta biết nữ công gia chánh, biết đánh đàn…”
“Vậy thì đi tìm một công việc mà làm.” Ta nói, “Ở kinh thành có không ít đại hộ nhân gia sẽ mời tú nương hoặc cầm sư, ngươi có thể đến đó thử xem.”
“Thật sự được sao?” Trong mắt Như Ý loé lên một tia hy vọng.
“Ta có thể giúp ngươi dẫn mối.” Ta ngập ngừng, “Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, từ nay về sau, ngươi chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình, không phải là sự bố thí của bất kỳ ai.”
Như Ý ra sức gật đầu, nước mắt lại lã chã rơi.
“Đa tạ tỷ tỷ… Đa tạ tỷ tỷ…”
Ta sai nha hoàn đưa cho nàng ta chút ngân lượng, lại dặn người sắp xếp giới thiệu nàng ta vào một hộ gia đình.
Hộ gia đình đó vừa vặn đang cần tìm một sư phụ dạy tiểu thư đánh đàn.
Như Ý ngàn ân vạn tạ, cuối cùng quỳ rạp xuống dập đầu với ta ba cái.
“Tỷ tỷ, Như Ý có lỗi với tỷ. Đời này Như Ý không thể nào trả hết phần ân tình này…”
“Không cần trả.” Ta nói, “Ngươi sống cho tốt là được rồi.”
Nhìn bóng lưng Như Ý khuất dần, lòng ta bỗng dưng thanh thản đi rất nhiều.
Đoạn ân oán này, rốt cục có thể lật sang trang được rồi.
Bái kiến Quý phi nương nương xong, trở về phủ, trời đã chạng vạng tối.
Thẩm Thế tử đang ngồi trong Hoa sảnh trò chuyện cùng phụ thân ta.
Thấy ta về, hắn mỉm cười đứng dậy.
“Về rồi sao?”
“Vâng.”
Phụ thân rất thức thời tìm bừa một cái cớ chuồn đi, để lại không gian riêng cho ta và Thẩm Thế tử.
“Nghe nói hôm nay nàng đã giúp Như Ý?” Thẩm Thế tử lên tiếng.
“Sao ngài lại biết?”
“Người trong cung nói cho ta nghe.” Thẩm Thế tử cười cười, “Ta biết ngay mà, lòng nàng vẫn mềm yếu như vậy.”
“Ta chỉ là không muốn nợ nần gì nàng ta thôi.” Ta đáp, “Từ nay về sau, hai chúng ta ai đi đường nấy, không ai nợ ai.”
“Làm đúng lắm.” Thẩm Thế tử nói, “Có những chuyện đáng bỏ xuống thì phải bỏ xuống, bằng không sẽ trở thành tâm ma.”
Ta gật đầu.
Thẩm Thế tử chăm chú nhìn ta, đột nhiên mở lời: “Thái Vi, nàng có nguyện ý gả cho ta không?”
Ta ngẩn người, hai má nháy mắt ửng đỏ.
“Ngài, ngài nói gì thế…”
“Mặc dù đây là hôn sự do Quý phi nương nương ban hôn, nhưng ta vẫn muốn tự miệng hỏi nàng.” Thẩm Thế tử nhìn thẳng vào ta với vẻ nghiêm túc, “Nàng có bằng lòng không?”
Ta cúi đầu, giọng lí nhí như tiếng muỗi kêu.
“Ta… Ta nguyện ý…”
Thẩm Thế tử cười, một nụ cười ngập tràn ôn nhu và sủng nịnh.
“Vậy thì tốt.”
Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.
“Sau này ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với nàng.”
Gò má ta càng thêm nóng bừng, tim đập thình thịch liên hồi.
Đây, có lẽ chính là hương vị của sự hạnh phúc.
10
Hôn kỳ ngày một đến gần.
Trên dưới Phương phủ bận rộn chuẩn bị cho hôn lễ không ngơi tay.
Ngày ngày ta phải theo ma ma học quy củ lễ giáo, mệt đến mức eo mỏi lưng đau.
Nhưng trong lòng lại tràn ngập ngọt ngào.
Ngày hôm ấy, trong cung đột nhiên truyền đến tin tức.
Vương Phúc và hai tên đồng loã đã bị thẩm vấn xong xuôi, giam lại đợi mùa thu xử trảm.
Nghe thấy tin này, trong lòng ta ngũ vị tạp trần.
Dù bọn chúng tội hữu ứng đắc, nhưng dẫu sao đó cũng là nhân mạng.
Mẫu thân ta biết tin xong, liền ở trong Phật đường quỳ ròng rã suốt một ngày.
Buổi tối ta vào thăm bà, hai mắt bà đã sưng húp cả lên.
“Nương…”
“Thái Vi, là nương có lỗi với con.” Mẫu thân nắm lấy tay ta, “Năm xưa giá như ta kiên cường thêm một chút, dũng cảm thêm một chút, có lẽ đã không xảy ra cớ sự này.”
“Nương, đừng nhắc lại nữa.” Ta an ủi bà, “Mọi chuyện đều đã trôi qua rồi.”