ĐÍCH NỮ HỒI PHỦ, GIẢ THIÊN KIM CÚT RA NGOÀI

CHƯƠNG 9



 

“Không thể qua được.” Mẫu thân lắc đầu, “Chuyện này sẽ trở thành bóng ma cả đời của nương.”

Ta không biết nên dùng lời lẽ nào để khuyên giải bà nữa.

Có những vết thương, thực sự không thể nào bù đắp được.

Ta chỉ biết lặng lẽ ngồi bên cạnh, nắm chặt tay bà.

Vài ngày sau, tin Liễu lão phu nhân ốm nặng truyền đến.

Bà nằm trên giường bệnh đòi gặp ta.

Ta có chút chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn đi.

Liễu phủ bây giờ đã tiêu điều hơn trước rất nhiều, hạ nhân cũng vơi đi quá nửa.

Hiển nhiên, Liễu gia thực sự bắt đầu suy tàn rồi.

Liễu lão phu nhân nằm bẹp trên giường, gầy rộc đến không còn ra hình người.

Nhìn thấy ta đến, bà gắng gượng muốn ngồi dậy.

“Phương Đại tiểu thư…”

“Lão phu nhân cứ nằm nghỉ đi.” Ta bước lại gần, “Ngài tìm ta có chuyện gì?”

Liễu lão phu nhân nhìn ta, trong ánh mắt đong đầy hối hận.

“Đại tiểu thư, lão thân biết sai rồi. Năm đó là do lão thân quản giáo không nghiêm, mới để Liễu thị làm ra chuyện tày trời như vậy…”

“Lão phu nhân, chuyện cũ cứ để nó qua đi.”

“Không thể qua được.” Liễu lão phu nhân lắc đầu, “Lão thân đời này phải mang theo nghiệp chướng ấy mà xuống suối vàng. Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, lão thân chỉ muốn cầu Đại tiểu thư một chuyện.”

“Ngài cứ nói.”

“Lão thân đi rồi, Liễu gia cũng không còn ai nữa.” Giọng Liễu lão phu nhân thoi thóp yếu ớt, “Lão thân muốn đem tổ trạch của Liễu gia quyên góp đi, dành cho những cô nhi không nơi nương tựa, coi như một chút chuộc tội…”

“Lão thân muốn thỉnh cầu Đại tiểu thư giúp đỡ, giúp lão thân hoàn thành tâm nguyện này…”

Ta trầm ngâm một lát, rồi gật đầu.

“Ta nhận lời với ngài.”

Nước mắt tuôn dài từ khóe mắt Liễu lão phu nhân.

“Đa tạ… Đa tạ Đại tiểu thư…”

Ba ngày sau, Liễu lão phu nhân tạ thế.

Tuân theo di nguyện của bà, ta đã biến tổ trạch của Liễu gia thành một Thiện đường thu nhận trẻ mồ côi.

Còn trích một phần bạc từ đồ cưới của mình để duy trì việc chi tiêu cho Thiện đường.

Thẩm Thế tử biết chuyện, cười bảo ta tâm địa thiện lương.

“Nàng không sợ người đời chê bai nàng là đàn bà dễ mủi lòng sao?”

“Mặc kệ người ta nói.” Ta đáp, “Ta chỉ không muốn nhìn thấy càng nhiều hài tử giống như ta ngày trước, phải rơi vào cảnh màn trời chiếu đất.”

Thẩm Thế tử nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy trìu mến.

“Đó chính là lý do ta thích nàng.”

Hôn kỳ cuối cùng cũng tới.

Sáng sớm hôm ấy, ta bị đám nha hoàn gọi dậy từ lúc tờ mờ sáng để chải chuốt trang điểm.

Khoác lên mình bộ hỉ phục đỏ thẫm, đội chiếc phượng quan nặng trĩu.

Nhìn chính mình trong gương đồng, ta phảng phất như trôi qua cả một đời.

Nửa năm trước, ta vẫn chỉ là một nha đầu hoang dã nơi thôn quê.

Nửa năm sau, ta đã trở thành tân nương tử phong quang nhất kinh thành.

Vận mệnh đúng là kỳ diệu.

Khi kiệu hoa nâng tới trước cổng Thẩm phủ, bên ngoài chiêng trống vang trời.

Thẩm Thế tử tiến tới vén khăn voan lên, mỉm cười nhìn ta.

“Nương tử, chúng ta bái đường thôi.”

Mặt ta ửng đỏ, khe khẽ gật đầu.

Bái đường xong xuôi, tân nương tử được đưa vào động phòng.

Thẩm Thế tử ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy tay ta.

“Thái Vi, từ nay về sau, ta nhất định sẽ che chở cho nàng.”

“Vâng.”

“Những khổ cực nàng từng chịu đựng, ta sẽ thay nàng bồi đắp gấp bội.”

“Ta biết rồi.”

Ta tựa đầu vào vai hắn, trong lòng ngập tràn một mảnh an yên.

Ngay giây phút này, mọi chông gai trong quá khứ thảy đều xứng đáng.

11

Cuộc sống sau khi đại hôn trôi qua vô cùng êm đềm.

Thẩm Thế tử đối đãi với ta vô cùng tốt, gần như là cưng chiều ta lên tận trời cao.

Thỉnh thoảng ta lại tiến cung trò chuyện cùng Quý phi nương nương, hoặc hồi phủ thăm hỏi phụ mẫu.

Thân thể của mẫu thân vẫn luôn không được tốt, nửa năm nay lại càng già nua đi trông thấy.

Ta biết, trong lòng bà vẫn luôn canh cánh chuyện năm xưa, không sao vượt qua nổi chướng ngại đó.

Hôm nay, ta bồi bạn cùng bà tản bộ trong hoa viên.

“Thái Vi, bây giờ con sống có hạnh phúc không?” Bà đột nhiên cất lời hỏi.

“Rất hạnh phúc ạ.” Ta mỉm cười, “Thế tử đối với con rất tốt.”

“Vậy thì tốt.” Vành mắt mẫu thân lại ửng đỏ, “Đời này nương có lỗi với con nhiều nhất.”

“Nương…”

“Để nương nói cho hết.” Mẫu thân ngắt lời ta, “Những lời này nương đã kìm nén trong lòng từ lâu lắm rồi.”

“Năm đó con bị bắt đi, ngày nào nương cũng lấy nước mắt rửa mặt, hận không thể chết quách đi cho xong.”

“Nhưng nương không thể chết được, nương phải đợi con trở về.”

“Mười tám năm nay, ngày nào nương cũng nhớ con, cũng hối hận, cũng tự trách bản thân mình.”

“Bây giờ con đã về rồi, lại còn sống rất tốt, nương cuối cùng cũng có thể yên lòng mà nhắm mắt được rồi.”

Mẫu thân nắm lấy tay ta, nước mắt lăn dài trên má.

“Nương chỉ mong sau này con có thể sống thật hạnh phúc, thật bình an, đừng chịu thêm bất cứ khổ ải nào nữa…”

Ta ôm chầm lấy bà, nước mắt cũng tuôn rơi.

“Nương, con nhất định sẽ làm được. Người cũng phải bảo trọng thân thể.”

“Nương biết, nương sẽ cố gắng.”

Hai mẫu tử ôm nhau khóc nức nở, trút sạch mọi nỗi u uất dồn nén bao năm qua.

Từ sau hôm đó, bệnh tình của mẫu thân ngược lại có khởi sắc hơn.

Con người đúng là cần phải được buông bỏ.

Mấy tháng sau, ta mang hỉ mạch.

Tin tức này khiến cho cả gia đình vỡ oà trong niềm hân hoan vui sướng.

Thẩm Thế tử lại càng vui mừng khôn xiết, hận không thể đem ta lập thành bài vị mà thờ phụng.

Quý phi nương nương cũng vô cùng hoan hỉ, ban thưởng vô số kỳ trân dị bảo.

Phụ mẫu ta cũng sang thăm, mẫu thân vừa khóc vừa cười.

“Thái Vi sắp làm nương rồi… Ta sắp làm ngoại tổ mẫu rồi…”

Nhìn thấy dáng vẻ hân hoan của mọi người, trong lòng ta dâng lên sự ấm áp khó tả.

Đây chính là cảm giác của gia đình sao.

Mười tháng mang thai vất vả qua đi, ta hạ sinh được một tiểu nam hài.

Đứa trẻ trắng trẻo mập mạp, tiếng khóc vang vọng cả gian phòng.

Thẩm Thế tử ôm nhi tử vào lòng, cười ngoác đến tận mang tai.

“Nương tử, nàng vất vả rồi.”

Ta nở một nụ cười yếu ớt.

“Không vất vả.”

Quý phi nương nương đích thân giá lâm thăm hỏi, còn ban tên cho hài tử.

“Gọi là Thẩm An đi, một đời bình bình an an.”

“Đa tạ nghĩa mẫu ban danh.”

Nhìn hài nhi nằm gọn trong vòng tay, trong lòng ta thắp lên vô vàn tia hy vọng.

Những khổ cực ta từng trải qua, nhất định sẽ không để hài tử của ta phải gánh chịu thêm một lần nào nữa.

Ta sẽ dành những điều tốt đẹp nhất cho nó, để nó bình bình an an, vui vui vẻ vẻ mà khôn lớn trưởng thành.

12

Khi Thẩm An đầy tháng, trong phủ thiết yến linh đình.

Nhân vật có máu mặt ở kinh thành đều tề tựu đông đủ.

Ta bế hài tử, tiếp nhận muôn vàn lời chúc phúc từ mọi người.

Yến tiệc diễn ra được một nửa, ngoài cửa bỗng xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.

Là Như Ý.

Nàng ta mặc một bộ bố y sạch sẽ, tóc chải búi gọn gàng, cả người tỏa ra một sự điềm tĩnh và an hòa.

Thấy ta, nàng ta bước tới hành lễ.

“Chúc mừng Đại tiểu thư hỉ đắc quý tử.”

Ta thoáng sững sờ, rồi lệnh cho nha hoàn mời nàng ta vào trong.

“Sao ngươi lại tới đây?”

“Nghe nói Đại tiểu thư hạ sinh hài tử, Như Ý đặc biệt đến chúc mừng.” Như Ý từ trong vạt áo lấy ra một chiếc túi hương nhỏ nhắn, “Đây là do chính tay Như Ý tự thêu, chút lễ mọn không đáng nhắc tới.”

Ta đón lấy túi hương, bên trong là một chiếc bùa bình an.

Đường kim mũi chỉ vô cùng tỉ mỉ, thêu thùa tinh tế.

“Đa tạ.”

“Đại tiểu thư, Như Ý còn có một lời muốn bộc bạch.” Như Ý nhìn thẳng vào ta, trong ánh mắt ánh lên sự chân thành, “Những năm qua Như Ý đã gây ra quá nhiều tội lỗi, đắc tội với Đại tiểu thư.”

“Bây giờ Như Ý rốt cuộc cũng hiểu ra rồi, con người phải dựa vào chính sức lực của mình, không thể trông cậy vào mưu sâu kế hiểm hãm hại người khác.”

“Hiện tại Như Ý đang làm tiên sinh dạy đàn cho tiểu thư Lý gia, Đông gia đối xử với Như Ý rất tốt, Như Ý vô cùng cảm kích.”

“Về sau Như Ý nhất định sẽ làm lại cuộc đời, không còn làm ra những việc khuất tất không thể lộ quang nữa.”

Ta lẳng lặng nhìn nàng ta, khẽ gật đầu.

“Ngươi nghĩ thông suốt được thì tốt.”

Như Ý lại hành lễ bái biệt, rồi xoay lưng rời đi.

Nhìn bóng lưng nàng ta khuất xa dần, cõi lòng ta cũng theo đó mà thanh thản lạ kỳ.

Nàng ta rốt cuộc cũng tìm được lối đi cho riêng mình.

Còn ta, cũng đã tìm thấy bến đỗ hạnh phúc của đời mình.

Yến tiệc kết thúc, ta ôm hài tử đứng lặng giữa sân viện.

Thẩm Thế tử bước lại, vòng tay ôm trọn lấy ta từ phía sau.

“Đang nghĩ gì vậy?”

“Đang nghĩ chặng đường đã qua, thật sự không hề dễ dàng.”

“Đúng vậy.” Thẩm Thế tử khẽ đáp, “Nhưng may mắn thay, tất cả đều đã qua rồi.”

“Từ nay về sau, một nhà ba người chúng ta, sẽ luôn bình bình an an, khoái khoái lạc lạc mà trải qua tháng ngày bình dị.”

“Vâng.”

Ta tựa vào lồng ngực hắn, cúi xuống ngắm nhìn hài nhi đang say giấc nồng.

Ánh trăng bàng bạc phủ lên người chúng ta, ôn nhu và mỹ hảo đến vô ngần.

Từ chốn hương dã cho đến đất kinh kỳ phồn hoa, từ một kẻ vô danh tiểu tốt đến nghĩa nữ của đương kim Quý phi, từ cô độc một mình đến con cháu mãn đường.

Một chặng đường đã qua này, ta nếm trải sự phản bội, cũng gặt hái được chân tình.

Ta từng gánh chịu thương tổn, nhưng cũng học được cách phản kích kiên cường.

Ta từng chìm trong u mê tăm tối, nhưng cuối cùng cũng tìm thấy ánh sáng cho con đường của chính mình.

Giờ đây, ta có phu quân hết mực sủng ái, có hài nhi ngoan ngoãn khả ái, có phụ mẫu luôn quan tâm lo lắng, lại có thêm nghĩa mẫu bảo bọc yêu thương.

Ta cuối cùng đã có được một mái nhà hoàn chỉnh.

Đây, chính là hạnh phúc mà ta luôn hằng mong ước.

(HOÀN)

Chương trước
Loading...