DIÊM VƯƠNG BẮT TA VIÊN PHÒNG VỚI PHU QUÂN
CHƯƠNG 19
Nói xong, nàng định đẩy cửa bước vào trong, mặc kệ bọn họ thì bị Tống mẫu túm chặt lại: “Thiển Vụ, nương biết con không chịu nhận nương nhất định là có nỗi khổ riêng. Nương cũng không ép con nữa, đây là bánh hạt dẻ con thích ăn nhất, nương để đây nhé. Sau này ngày nào nương cũng mang đến cho con, chúng ta không làm phiền con nữa.”
Tống Thiển Vụ nhìn Tống mẫu bằng ánh mắt nghi ngờ. Không vô cớ mà tự dưng hiến ân cần, phi gian tức đạo.
Nhớ lại cái năm nàng biết mình bị lừa hôn, muốn hòa ly. Lúc đó Tống mẫu cũng dùng khổ nhục kế, nói: “Thiển Vụ, nếu con không muốn, nương và đệ đệ dù có phải liều mạng cũng sẽ đưa con rời khỏi cái chốn ăn thịt người đó.” Thế nhưng khi nàng thực sự muốn rời đi, Tống mẫu lập tức lột bỏ mặt nạ, lộ rõ bộ mặt thật.
Tống Thiển Vụ nhếch mép cười nhạt: “Tùy các người.” Nàng bước vào nhà, đóng sầm cửa lại nhốt họ ở bên ngoài.
Tống Thư Dương sốt sắng: “Nương, tỷ tỷ không chịu nhận chúng ta, phải làm sao bây giờ?”
Tống mẫu cười lạnh: “Tỷ tỷ con là do ta đẻ ra, ta còn không rõ tính nó sao? Chỉ cần đủ kiên trì, nó sẽ mềm lòng thôi, cứ chờ xem.”
Nói xong, Tống mẫu dắt Tống Thư Dương quay về khách điếm.
Đi được một đoạn, Tống mẫu đụng mặt Tô Gia Ninh. Bà ta vội vàng hành lễ: “Gia Ninh quận chúa.”
Tô Gia Ninh từ trên cao nhìn xuống bà ta bằng nửa con mắt: “Tống phu nhân, ta biết bà muốn Tống Thiển Vụ nhận mặt mình, để bắt cô ta gánh nợ thay cho con trai bà. Nhưng mà cách kiếm tiền đâu chỉ có một. Chỉ cần bà giúp ta trừ khử cô ta, ta sẽ cho bà một khoản tiền đủ để trả nợ cho con trai bà.”
Nghe vậy, Tống mẫu ngây người sửng sốt.
Chương 20
Hồi lâu, Tống mẫu mới chậm rãi đáp: “Quận chúa, Thiển Vụ là nữ nhi của ta. Ta không thể hại nó…”
Chưa để bà ta dứt câu, Tô Gia Ninh đã xen vào: “Bản quận chúa còn có thể đảm bảo cho bà và con trai bà nửa đời sau sống trong vinh hoa phú quý, áo cơm không thiếu.”
Nghe câu này, hai mắt Tống mẫu sáng rực lên. Bà ta vờ chần chừ do dự một lúc lâu rồi mới lên tiếng: “Nó không chịu nhận ta, xem ra quả thực không phải nữ nhi của ta rồi. Ta đã mất đi một đứa con gái, thì phải tính toán lo liệu cho đứa con trai. Quận chúa cứ yên tâm, việc ngài giao, ta nhất định sẽ làm cho xong!”
Tô Gia Ninh nghe vậy, khóe môi nhếch lên: “Ta sẽ tĩnh hậu giai âm.”
Nói xong nàng ta xoay người đi thẳng. Khoảnh khắc quay lưng lại, trên mặt nàng ta hiện rõ vẻ khinh bỉ.
…
Sáng sớm hôm sau. Tống Thiển Vụ lại ra chợ bày sạp như mọi ngày.
Vừa dọn xong, đã nghe tiếng bánh xe lăn cọt kẹt qua con đường lát đá xanh. Tống Thiển Vụ ngước mắt lên, đã thấy Lục Hoài Chấp dừng xe ngay trước sạp hàng của mình.
“Hầu gia.” Nàng lạnh nhạt gọi một tiếng.
Lục Hoài Chấp không đáp, chỉ đưa mắt ra hiệu. Quản sự lập tức mang một lò sưởi nhỏ đặt dưới chân nàng: “Gió ở Giang Hoài này rất lạnh.”
Sau đó, hắn lại nói: “Ta đã sai người tiễn Hữu An và Tô Gia Ninh về rồi, từ nay bọn họ sẽ không đến quấy rầy cô nữa.”
Tống Thiển Vụ gật đầu: “Đa tạ Hầu gia.”
Tuy mọi chuyện đều do hắn mà ra, hắn làm thế cũng là việc nên làm, nhưng dù sao người ta cũng là Hầu gia, còn nàng giờ chỉ là một ngư nữ thấp bé, đắc tội với hắn cũng không xong.
Hai người cứ thế im lặng, một người bán cá, một người ngồi yên lặng một bên.
Gần trưa, Lục Hoài Chấp chỉ cần nháy mắt một cái, quản sự đã chay đi mua đủ loại bánh trái, hoa quả và cơm canh nóng hổi ở những sạp xung quanh. Trải một chiếc bàn nhỏ, bày biện đầy đủ từng món trước mặt Tống Thiển Vụ: “Cơm canh Hầu phủ cô ăn không quen, ta mua vài món cô hay ăn quanh đây.”
Tống Thiển Vụ vội đẩy mấy món đó sang trước mặt Lục Hoài Chấp: “Hầu gia, ngài ăn đi, ta không đói.” Lục Hoài Chấp cũng không cưỡng ép nàng.
Liên tiếp năm sáu ngày sau đều lặp lại y như vậy.
Đám tiểu thương quanh chợ ban đầu thấy Lục Hoài Chấp thì e dè sợ hãi, nhưng thấy ngày nào hắn cũng vì Tống Thiển Vụ mà tới mua hàng ủng hộ mình thì xúm lại cười trêu chọc nàng:
“Thiển Vụ à, Hầu gia để tâm cháu như thế, sao cháu lại không có lấy một câu bày tỏ gì vậy.”
“Đúng thế, Hầu gia thân phận tôn quý thế mà ngày nào cũng túc trực bên một ngư nữ như cháu, thật là hiếm có.”
“Sau này về Lục phủ mà hưởng phúc, còn tốt hơn gấp vạn lần làm cái nghề chài lưới này.”
Nghe những lời đó, Tống Thiển Vụ chỉ cắm cúi thu dọn sọt cá. Nàng không đáp lời, cũng chẳng hề hờn giận. Ai có khuyên nhủ thêm, nàng cũng chỉ cười trừ một tiếng: “Ta chỉ là một con bé đánh cá, không với tới Hầu gia đâu.”