ĐƠN LY HÔN GỬI ĐẾN PHÒNG BỆNH

CHƯƠNG 20



Cô ta mặc một chiếc váy đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần, gương mặt không trang điểm, thần sắc hốc hác.

Nhìn thấy tôi, trong mắt cô ta hiện rõ sự ghen tị và không cam lòng.

Có lẽ cô ta không ngờ rằng sau khi rời khỏi Trần Thụy, tôi chẳng những không sa sút mà còn sống rực rỡ hơn trước.

Trong khi cô ta, người được cho là "người chiến thắng cuối cùng", lại biến thành bộ dạng như thế này.

"Tổng giám đốc Tô."

Cô ta lên tiếng.

Giọng nói khô khốc.

"Hôm nay tôi tới là muốn nói chuyện với cô."

Tôi ngồi trên chiếc ghế giám đốc của mình, ung dung nhìn cô ta.

"Nói chuyện gì?"

Cô ta lấy từ chiếc túi vải mang theo một tập hồ sơ rồi đặt lên bàn làm việc của tôi.

"Đây là danh sách toàn bộ tài sản đứng tên tôi."

Cô ta cắn môi, khó nhọc nói:

"Ba mươi triệu mà Trần Thụy chuyển cho tôi, tôi đã dùng để mua một căn nhà, một chiếc xe và một số đồ xa xỉ."

"Số còn lại đều nằm trong thẻ này."

"Bây giờ tôi trả lại tất cả cho cô."

"Tôi chỉ cầu xin cô giơ cao đánh khẽ, tha cho Trần Thụy một lần."

"Anh ấy đã bị cô hủy hoại rồi, tại sao cô vẫn muốn dồn người ta vào đường cùng?"

Trong giọng nói của cô ta còn mang theo chút trách móc.

Như thể tôi mới là kẻ ác không thể tha thứ.

13
Nhìn gương mặt đẫm lệ, yếu đuối đáng thương của Bạch Vy, tôi bỗng bật cười.

Tiếng cười rất khẽ.

Nhưng lại khiến cơ thể cô ta không tự chủ được mà run lên.

"Dồn người ta vào đường cùng?"

Tôi lặp lại lời cô ta vừa nói, cảm thấy vừa nực cười vừa hoang đường.

"Cô Bạch, có phải cô đọc tiểu thuyết ngôn tình nhiều quá rồi không?"

"Cô nghĩ thế giới thực cũng giống trong tưởng tượng của mình, nơi mọi chuyện đều xoay quanh yêu hận tình thù, tha thứ và cảm hóa sao?"

Tôi đứng dậy, chậm rãi bước tới trước mặt cô ta.

Từ trên cao nhìn xuống.

"Để tôi dạy cô một bài học phổ cập pháp luật."

"Hành vi của Trần Thụy được gọi là chiếm dụng tài sản."

"Còn cô, biết rõ số tiền anh ta đưa cho mình có nguồn gốc bất hợp pháp nhưng vẫn thản nhiên nhận lấy, lại còn tiêu xài thoải mái. Hành vi đó được gọi là che giấu và hợp thức hóa tài sản có được từ hành vi phạm pháp."

"Đây không phải chuyện vợ chồng cãi nhau."

"Không phải chuyện người yêu chia tay."

"Đây là hành vi phạm pháp."

"Cô hiểu không?"

"Giờ cô mang những thứ này trả lại cho tôi không phải là quay đầu biết lỗi."

"Cũng không phải lương tâm thức tỉnh."

"Mà gọi là hoàn trả tài sản bất hợp pháp."

"Việc hoàn trả có thể giúp cô được xem xét giảm nhẹ phần nào trách nhiệm sau này."

"Nhưng nó không thể xóa bỏ sự thật rằng cô đã tham gia vào chuyện này."

Sắc mặt Bạch Vy lập tức trắng bệch không còn giọt máu.

Có lẽ từ trước đến nay cô ta chưa từng nghĩ chuyện này lại có liên quan đến hai chữ "phạm pháp".

Trong nhận thức của cô ta, bản thân chỉ đang trải qua một mối tình "tri kỷ tâm hồn" đầy lãng mạn, tiện thể nhận chút quà tặng từ người được gọi là "bạn tâm giao".

Thật thuần khiết.

Cũng thật vô tội.

"Không... không phải như vậy..."

Môi cô ta run lên, cố gắng biện minh một cách vô vọng.

"Tôi không biết số tiền đó là của công ty. A Thụy nói đó là lợi nhuận đầu tư của anh ấy..."

"Anh ta nói thì cô tin à?"

Tôi cắt ngang lời cô ta, ánh mắt đầy khinh miệt.

"Ba mươi triệu."

"Bạch Vy, cô cũng là người trưởng thành rồi."

"Chẳng lẽ cô không có chút hiểu biết cơ bản nào sao?"

"Loại đầu tư gì có thể giúp một CEO công ty trong vòng nửa năm lặng lẽ rút ra ba mươi triệu tiền mặt để mua nhà, mua xe cho cô?"

"Cô không phải không biết."

"Cô chỉ đang giả vờ ngu ngốc mà thôi."

"Lúc tận hưởng những đồng tiền bất chính ấy, cô hiểu rõ hơn ai hết đằng sau chúng bẩn thỉu đến mức nào."

"Cô chỉ tin chắc rằng anh ta sẽ giải quyết mọi chuyện cho cô."

"Cô chỉ tin chắc rằng tôi, người vợ hợp pháp của anh ta, là một con ngốc có thể để các người tùy ý lừa gạt và thao túng."

Mỗi câu tôi nói đều giống như một lưỡi dao giải phẫu sắc bén.

Từng lớp từng lớp bóc trần lớp mặt nạ giả tạo của cô ta.

Phơi bày phần thật nhất.

Cũng xấu xí nhất.

Lòng tham và sự ích kỷ.

Bị tôi dồn ép đến không còn đường lui, cô ta cứng họng.

Gương mặt đỏ bừng như màu gan lợn.

Tôi chậm rãi đi vòng quanh cô ta một vòng.

Giống như đang ngắm nhìn một tác phẩm nghệ thuật sắp vỡ vụn.

"Thật ra tôi khá tò mò."

Tôi lên tiếng.

"Một mặt cô nói về tình yêu Plato thuần khiết không tì vết."

"Mặt khác lại ung dung tiêu tiền do anh ta kiếm được bằng thủ đoạn bất hợp pháp."

"Cô không thấy mâu thuẫn sao?"

"Hay trong thế giới của cô, tinh thần và vật chất vốn dĩ có thể tách rời?"

"Linh hồn của cô phụ trách cao thượng."

"Còn cơ thể của cô phụ trách hưởng thụ."

"Bạch Vy, cô đúng là một diễn viên trời sinh."

Cuối cùng cô ta cũng không chịu nổi sự vạch trần của tôi nữa.

Cảm xúc hoàn toàn sụp đổ.

"Tô Tình! Cô đừng có quá đáng!"

Cô ta hét lên, giọng khàn đặc.

"Tôi thừa nhận tôi thích tiền! Trên đời này ai mà không thích tiền chứ?"

"Nhưng giữa tôi và A Thụy là tình cảm thật lòng!"

"Anh ấy yêu tôi đến mức có thể hy sinh cả mạng sống vì tôi! Điều đó là thứ cả đời này cô cũng không bao giờ sánh bằng!"

Đó là đòn phản công cuối cùng của cô ta.

Dùng thứ gọi là "tình yêu chân chính" để đối đầu với tôi.

Đáng tiếc, thứ vũ khí mà cô ta tự hào ấy ở chỗ tôi lại chẳng đáng một xu.

"Tình cảm thật lòng?"

Tôi bật cười khẩy.

"Đúng vậy."

"Anh ta yêu cô."

"Yêu cô đến mức tự tay đẩy mình xuống địa ngục."

"Còn cô thì sao?"

"Cô đã làm gì cho anh ta?"

Chương trước Chương tiếp
Loading...