ĐƠN LY HÔN GỬI ĐẾN PHÒNG BỆNH
CHƯƠNG 19
Mọi chuyện đã ngã ngũ.
12
Bước ra khỏi cửa văn phòng luật, ánh nắng bên ngoài vừa vặn đẹp nhất.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Cảm giác như ngay cả không khí cũng trở nên trong lành hơn rất nhiều.
Lý Khiết vỗ nhẹ lên vai tôi.
"Chúc mừng cậu, Tô Tình."
"Cậu đã có cuộc đời mới rồi."
Tôi mỉm cười.
Một nụ cười thật sự thoải mái từ tận đáy lòng.
"Ừ."
"Cuộc đời mới."
Tôi quay sang nhìn cô ấy.
"Hôm nay mình mời."
"Muốn ăn gì cứ chọn."
Lý Khiết nhướng mày.
"Được đấy."
"Vậy mình không khách sáo nữa."
"Nhà hàng tư nhân mới mở ở phía đông thành phố nghe nói rất ngon."
"Không thành vấn đề."
Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị rời đi, Trần Thụy từ phía sau đuổi theo.
Anh ta chặn trước mặt tôi.
Đôi mắt đỏ ngầu như mắt thỏ.
"Tình Tình..."
Anh ta gọi tên tôi.
Trong giọng nói mang theo sự cầu khẩn.
"Chúng ta... thật sự không thể quay lại như trước được sao?"
Tôi nhìn anh ta.
Bỗng nhiên cảm thấy có chút đáng thương.
Đến tận lúc này rồi mà anh ta vẫn còn ôm thứ ảo tưởng không thực tế ấy.
"Trần Thụy."
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.
"Anh có biết vấn đề lớn nhất của anh là gì không?"
Anh ta ngây người nhìn tôi, không nói nổi một lời.
"Là vì anh quá ích kỷ, cũng quá tự phụ."
"Anh luôn cho rằng cả thế giới phải xoay quanh mình. Anh luôn cho rằng tất cả mọi người đều phải thấu hiểu và bao dung cho anh."
"Anh lấy danh nghĩa 'si tình' và 'trọng nghĩa' để đường hoàng làm tổn thương người yêu anh nhất."
"Anh cho rằng chút hy sinh của mình là cao thượng, là vĩ đại."
"Nhưng trong mắt tôi, đó chẳng qua chỉ là một màn kịch vụng về, tự cảm động chính mình mà thôi."
"Anh chưa từng thật sự yêu tôi."
"Người anh yêu chỉ là phiên bản Tô Tình luôn nghe lời anh, xem anh là cả bầu trời, có thể thỏa mãn mọi sự tự tôn và chủ nghĩa đàn ông của anh."
"Cho nên khi tôi không còn nằm trong tầm kiểm soát của anh nữa, anh bắt đầu hoảng sợ, bắt đầu tức giận."
"Anh không phải đang níu kéo tôi."
"Anh chỉ đang cố níu kéo lòng tự trọng đáng thương đang sụp đổ của chính mình."
"Trần Thụy, chúng ta đừng tiếp tục lừa dối bản thân nữa."
"Giữa chúng ta từ lâu đã kết thúc rồi."
Nói xong, tôi không nhìn anh ta thêm lần nào nữa.
Tôi khoác tay Lý Khiết rồi bước thẳng ngang qua người anh ta.
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt tuyệt vọng ấy vẫn luôn dõi theo mình.
Cho đến khi chúng tôi khuất hẳn sau góc phố.
Tôi không biết anh ta hiểu được bao nhiêu lời tôi nói.
Có lẽ cả đời này anh ta cũng sẽ không hiểu.
Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Tôi và anh ta đã thuộc về hai thế giới khác nhau.
Chuyện ly hôn cuối cùng cũng khép lại.
Việc tiếp theo cần làm là xử lý đống hỗn độn mà công ty để lại.
Vì bê bối của Trần Thụy, giá cổ phiếu công ty lao dốc không phanh.
Nhiều đối tác cũng liên tiếp đề nghị chấm dứt hợp tác.
Bên trong công ty, ai nấy đều hoang mang.
Mọi người đều cảm thấy công ty này có lẽ sắp sụp đổ.
Ngày đầu tiên chính thức tiếp quản công ty, tôi triệu tập cuộc họp toàn thể nhân viên.
Đứng trên bục phát biểu, tôi nhìn những gương mặt bên dưới.
Có người lo lắng.
Có người mờ mịt.
Tôi không nói những lời hùng hồn sáo rỗng.
Tôi chỉ nói ba việc.
Thứ nhất, kể từ hôm nay, tôi sẽ trở thành người lãnh đạo mới của công ty, dẫn dắt mọi người vượt qua khó khăn.
Thứ hai, tôi tuyên bố toàn bộ nhân viên sẽ được nhận gấp đôi tiền lương trong tháng này. Đồng thời, tôi cam kết nếu trong vòng ba tháng tới công ty khôi phục được thành tích như trước, toàn bộ tiền thưởng cuối năm sẽ tăng gấp đôi.
Thứ ba, tôi nói với họ rằng khủng hoảng đôi khi cũng đồng nghĩa với cơ hội. Trật tự cũ đã bị phá vỡ, còn trật tự mới sẽ do chính chúng tôi tạo dựng. Tôi hy vọng mỗi người đều có thể mang hết nhiệt huyết và năng lực của mình ra, cùng tôi tạo nên một thời kỳ huy hoàng mới.
Lời tôi nói rất đơn giản.
Cũng rất trực tiếp.
Tiền lương gấp đôi và thưởng cuối năm gấp đôi là liều thuốc trợ tim thiết thực nhất.
Còn viễn cảnh tương lai mà tôi vẽ ra lại đem đến cho họ hy vọng mới.
Tôi nhìn thấy trong mắt rất nhiều người phía dưới lại bừng sáng.
Tôi biết lòng quân đã ổn định.
Những ngày sau đó, tôi gần như làm việc không ngừng nghỉ.
Ban ngày, tôi dẫn đội ngũ đi gặp từng khách hàng một để giải thích tình hình và tìm kiếm sự thông cảm.
Tôi gạt bỏ mọi sĩ diện, dùng sự chân thành lớn nhất để cứu vãn từng cơ hội hợp tác.
Buổi tối, tôi quay lại công ty, cùng đội ngũ nòng cốt họp đến tận đêm khuya.
Chúng tôi rà soát lại toàn bộ dự án, điều chỉnh chiến lược phát triển của công ty.
Những dự án hào nhoáng nhưng vô dụng mà trước đây Trần Thụy thực hiện chỉ để giữ thể diện đều bị tôi hủy bỏ.
Toàn bộ nguồn lực và nhân lực được tập trung vào mảng kinh doanh cốt lõi.
Khoảng thời gian đó, mỗi ngày tôi ngủ chưa đến bốn tiếng.
Cà phê trở thành người bạn thân thiết nhất.
Rất mệt.
Rất vất vả.
Nhưng trong lòng tôi lại thấy vô cùng mãn nguyện.
Tôi có cảm giác như mình đã tìm lại được chính bản thân của những ngày đầu khởi nghiệp.
Cái cảm giác vì một mục tiêu mà có thể bất chấp tất cả, dốc hết toàn bộ sức lực để tiến về phía trước.
Sự cố gắng của tôi cũng nhanh chóng mang lại kết quả.
Một số khách hàng lâu năm nể mặt tôi nên đồng ý cho công ty thêm một cơ hội.
Một số hợp đồng mới cũng dần được ký kết nhờ phương án chuyên nghiệp và thái độ chân thành của chúng tôi.
Hoạt động của công ty từ từ quay trở lại quỹ đạo.
Tinh thần của nhân viên cũng ngày càng tăng cao.
Cả công ty tràn đầy sức sống và động lực mới.
Tôi biết giai đoạn khó khăn nhất đã qua rồi.
Mà tất cả những điều đó chỉ diễn ra trong vòng một tháng.
Chiều hôm ấy, sau khi vừa ký được một hợp đồng lớn, tâm trạng tôi vô cùng tốt.
Vừa trở lại văn phòng, trợ lý báo với tôi rằng có một người phụ nữ họ Bạch đã ngồi đợi ở quầy lễ tân rất lâu.
Họ Bạch?
Tôi lập tức nghĩ tới người đó.
Tôi bảo trợ lý đưa cô ta lên văn phòng.
Vài phút sau, Bạch Vy xuất hiện trước mặt tôi.
Trông cô ta còn tiều tụy hơn lần gặp ở bệnh viện.