ĐỪNG BAO GIỜ XEM THƯỜNG PHỤ NỮ

CHƯƠNG 5



Nói rằng tôi trả thù anh ta… chỉ vì sau ly hôn không còn đường moi tiền từ công ty, nên yêu hóa hận, cố ý bôi nhọ.

Bài viết chi tiết đến mức đáng kinh ngạc, thậm chí còn kèm theo vài ảnh chụp “sổ sách nội bộ” gọi là bằng chứng.

Khương Ninh vừa thấy tin đã lập tức gọi tới, tức đến mức chửi thẳng.

“Đám chó đó điên rồi à?!”

“Sao họ dám bịa đặt trắng trợn như vậy! Đây là phạm pháp đấy!”

“Nếu không có tiền nhà cậu, Cố Thành còn không mở nổi công ty! Giờ lại quay sang nói cậu tham ô?”

“Nguyệt Nguyệt, chúng ta phải gửi thư luật sư kiện ngược lại ngay!”

Tôi lại bình tĩnh đến lạ.

“Đừng vội, cứ để họ làm loạn.”

Tôi đang chạy bộ trên máy, hơi thở đều đặn.

“Anh ta càng điên, càng chứng tỏ đã hết đường.”

“Loại lời nói dối đầy lỗ hổng này, ngay cả trẻ con cũng không tin… thì sao lừa được cổ đông và cơ quan giám sát?”

“Anh ta… đang tự đào mộ cho chính mình.”

Cố Thành quên mất một chuyện.

Quyền kiểm soát tài chính của công ty… từ đầu đến cuối đều nằm trong tay tôi.

Mỗi một khoản thu chi, đều rõ ràng từng con số.

Những “bằng chứng” anh ta tung ra… chỉ là vài dòng giao dịch vô thưởng vô phạt, bị bóp méo có chủ ý.

Chỉ cần tôi muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy chứng từ gốc ra… khiến anh ta thân bại danh liệt.

Nhưng bây giờ… tôi chưa muốn kết thúc trò chơi sớm như vậy.

Tôi muốn nhìn anh ta… từng bước một rơi xuống vực.

“Chẳng lẽ cứ để họ bôi nhọ cậu vậy sao?” Khương Ninh vẫn không cam lòng.

“Đương nhiên là không.”

Tôi khẽ cười.

“Cứ để đạn bay thêm một lúc.”

“Đợi anh ta gom hết sự chú ý của mọi người lại… chúng ta sẽ tặng anh ta món quà cuối cùng.”

“Tôi muốn tất cả mọi người nhìn rõ… người phụ nữ mà Cố Thành liều mạng bảo vệ, rốt cuộc là thứ gì.”

“Cũng muốn cho tất cả thấy… nhà họ Cố ngu xuẩn đến mức nào.”

Không lâu sau khi cúp máy.

Kẻ cung cấp tin ẩn danh gửi cho tôi một đoạn ghi âm thú vị.

Là cuộc gọi của Ôn Nhã cho hắn.

Trong ghi âm, giọng Ôn Nhã không còn yếu đuối đáng thương.

Mà sắc nhọn, điên loạn và độc địa.

“Là anh! Chính anh bán mấy thứ đó cho Thẩm Nguyệt đúng không?!”

“Đồ phản bội! Anh sẽ không chết tử tế đâu!”

“Anh muốn bao nhiêu tiền?! Nói đi! Chỉ cần anh đứng ra nói là Thẩm Nguyệt mua chuộc anh làm giả chứng cứ, tôi trả gấp đôi!”

“Không, gấp mười!”

“Chỉ cần anh giúp tôi, đợi tôi gả vào nhà họ Cố, tôi đảm bảo anh cả đời tiêu không hết tiền!”

Kẻ cung cấp tin chỉ cười lạnh.

“Ôn Nhã, cô nghĩ bây giờ nhà họ Cố còn tiền cho cô sao?”

“Cô nên lo cho bản thân mình trước đi.”

“Nghe nói, ông chồng ở Las Vegas của cô, David Green, vì đầu tư thất bại… đã phá sản rồi tự sát.”

“Gia đình ông ta… đang tìm cô khắp nơi đấy.”

“Họ nói, chính cô lừa sạch tiền của ông ta… mới dẫn đến kết cục đó.”

Giọng Ôn Nhã lập tức tràn ngập hoảng loạn.

“Anh… anh nói bậy!”

Kẻ cung cấp tin khẽ cười, rồi cúp máy.

Tôi nghe xong đoạn ghi âm, ánh mắt hoàn toàn lạnh xuống.

Hóa ra… đã có người chết rồi.

Ôn Nhã.

Tội của cô ta… còn nặng hơn tôi tưởng rất nhiều.

Nếu đã vậy, tôi càng không thể để cô ta dễ dàng thoát thân.

Tôi trả lời cho kẻ cung cấp tin.

“Tập hợp toàn bộ tài liệu liên quan đến David Green.”

“Bao gồm cả thông tin liên hệ của gia đình ông ta.”

“Lần này… tôi sẽ tiễn cô ta ra tòa.”

09 Phán quyết cuối cùng

Phán quyết cuối cùng… giáng xuống theo một cách công khai và tàn khốc đến cực điểm.

Tôi không tiếp tục tung tin qua mạng nữa.

Mà chia toàn bộ chứng cứ về việc Ôn Nhã lừa đảo David Green dẫn đến cái chết của ông ta… thành hai phần.

Một phần, gửi nặc danh đến cơ quan điều tra kinh tế trong nước.

Phần còn lại, thông qua luật sư quốc tế… trực tiếp chuyển đến cảnh sát nơi gia đình David Green sinh sống.

Lừa đảo xuyên quốc gia, nghi vấn liên quan đến án mạng.

Đây… không còn là chuyện thị phi nữa.

Mà là trọng tội… chạm đến luật pháp của hai quốc gia.

Khi cảnh sát mặc đồng phục xuất hiện trước biệt thự nhà họ Cố, ngay trước ống kính của toàn bộ truyền thông, lấy danh nghĩa “nghi phạm quan trọng trong vụ án lừa đảo tài chính xuyên quốc gia”… còng tay Ôn Nhã lại.

Cả thế giới… như lặng đi.

Gương mặt mà cô ta luôn tự hào, cái vẻ “trong sáng vô hại” ấy… lần đầu tiên lộ ra nỗi sợ thật sự, từ tận đáy lòng.

Cô ta tái mét, run rẩy, miệng lắp bắp không ngừng.

“Không phải tôi… không phải tôi làm…”

Cố Thành lao tới muốn ngăn cản.

Nhưng bị cảnh sát lạnh lùng đẩy ra.

“Chúng tôi đang thi hành công vụ! Mời anh hợp tác!”

Anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn ánh trăng sáng mà mình liều mạng bảo vệ… bị áp giải như một con chó hoang, nhét lên xe cảnh sát.

Còn Cố Viễn Sơn.

Người đàn ông từng muốn dùng tiền để dàn xếp với tôi.

Lúc này… đứng trên ban công tầng hai.

Chỉ qua một đêm… ông ta như già đi hai mươi tuổi.

Tóc đen đã lẫn trắng.

Ông ta nhìn xuống cảnh tượng nhục nhã dưới kia, ánh mắt trống rỗng, thân hình chao đảo.

Bầu trời của nhà họ Cố… sụp rồi.

Chương tiếp
Loading...