ĐỪNG BAO GIỜ XEM THƯỜNG PHỤ NỮ

CHƯƠNG 6



Tất cả được truyền hình trực tiếp qua ống kính của truyền thông, lan ra khắp cả nước.

Tất cả những thứ bẩn thỉu họ từng dội lên người tôi… trong nháy mắt trở thành trò cười.

Một gia tộc vì bảo vệ kẻ lừa đảo, kẻ bị nghi liên quan đến án mạng… mà không tiếc vu khống vợ cũ.

Một gia tộc hào môn… ngu xuẩn đến mức bị một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp xoay vòng trong lòng bàn tay.

Cổ phiếu của tập đoàn Cố thị… lao dốc thẳng đứng.

Chưa đến mười phút sau khi mở cửa, đã chạm sàn.

Nhà đầu tư gào khóc.

Đối tác liên tục gọi đến, yêu cầu chấm dứt hợp đồng.

Ngân hàng cử đội đánh giá rủi ro, tuyên bố xem xét lại toàn bộ hạn mức tín dụng.

Tòa nhà đang sụp đổ.

Chỉ trong chớp mắt.

Còn tôi… ngồi trong căn hộ ở xứ người, bình tĩnh nhìn màn kịch lớn đang phát trên bản tin.

Điện thoại Khương Ninh gọi đến, giọng không giấu nổi sự hả hê.

“Nguyệt Nguyệt! Cậu thấy chưa! Đã quá trời! Đúng là hả dạ!”

“Ôn Nhã cuối cùng cũng gặp báo ứng!”

“Nhà họ Cố cũng xong rồi! Tớ nghe nói cổ đông đang bán tháo cổ phiếu, Cố Thành bây giờ loạn cả lên, như phát điên!”

Tôi khẽ “ừ” một tiếng.

Kết cục… nằm trong dự liệu.

“À đúng rồi,” Khương Ninh chần chừ một chút, “Cố Thành… có gọi cho cậu không?”

“Chưa.” Tôi đáp.

Vừa dứt lời, màn hình điện thoại đã sáng lên.

Một dãy số quen thuộc… dù đã bị tôi kéo vào danh sách chặn từ lâu.

Là Cố Thành.

Tôi im lặng một giây, rồi nhấc máy.

Đầu dây bên kia… không còn tiếng gào thét, không còn phẫn nộ.

Chỉ là một khoảng lặng chết chóc.

Rất lâu sau.

Mới có một giọng nói khàn đặc đến gần như không thành tiếng.

“Vì sao?”

Anh ta hỏi.

“Thẩm Nguyệt… vì sao cô phải làm đến mức này?”

Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn ánh mặt trời vừa ló rạng.

Ánh nắng vàng rơi xuống thành phố, ấm áp và rực rỡ.

“Cố Thành, anh nhầm rồi.”

Giọng tôi bình thản như mặt hồ không gợn sóng.

“Tôi không phải đang trả thù.”

“Tôi chỉ đang lấy lại… những gì vốn thuộc về mình.”

“Công ty của anh, được xây trên xương máu nhà họ Thẩm… giờ nó nên sụp.”

“Danh tiếng của anh, dựa vào uy danh nhà họ Thẩm mà có… giờ cũng nên trả lại.”

“Còn Ôn Nhã… đó là quả báo của cô ta, không liên quan đến tôi.”

“Tôi chỉ đơn giản… đem một tờ giấy đã nhuốm đầy vết bẩn… đặt ra dưới ánh sáng mà thôi.”

“Cô…” Cố Thành dường như còn muốn nói gì đó.

Nhưng tôi đã cắt ngang.

“Sau này đừng gọi cho tôi nữa.”

“Chúng ta… đã thanh toán xong rồi.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Rồi xóa sạch số đó.

Cùng với đoạn quá khứ mục ruỗng kia… triệt để biến mất.

Ánh nắng chiếu lên gương mặt tôi.

Ấm áp.

10 Tiếng kêu cuối cùng

Cố Thành… hoàn toàn phát điên rồi.

Đó là Khương Ninh kể cho tôi.

Sau khi Ôn Nhã bị bắt đi, Cố Thành nhốt mình trong văn phòng, đập nát tất cả những gì có thể đập.

Sau đó, anh ta bắt đầu điên cuồng gọi cho tôi.

Một lần, hai lần, một trăm lần.

Tôi chặn một số, anh ta lại đổi số khác.

Đến cuối cùng… anh ta thậm chí dùng điện thoại của Cố Viễn Sơn gọi tới.

Tôi nhìn cái tên nhấp nháy trên màn hình, suy nghĩ một chút… rồi vẫn nhấc máy.

Tôi muốn nghe xem, tiếng tru trối cuối cùng của một con chó mất nhà… sẽ như thế nào.

“Thẩm Nguyệt.”

Giọng anh ta… không còn gào thét.

Chỉ còn lại một vùng chết lặng.

Như vũng nước tù đã thối rữa.

“Cô hận tôi đến vậy sao?”

“Hận đến mức… muốn hủy hoại tất cả chúng tôi?”

Tôi bật cười.

Tiếng cười truyền qua điện thoại, rõ ràng đến từng chút một.

“Cố Thành, anh lại hiểu sai rồi.”

“Tôi chưa từng hận anh.”

“Bởi vì… anh không xứng.”

“Hận… là dành cho những đối thủ ngang tầm.”

“Còn anh, trong mắt tôi… chỉ là một con côn trùng hơi chướng mắt.”

“Tôi chỉ đơn giản… không muốn nhìn thấy nữa, nên tiện tay giẫm chết thôi.”

Đầu dây bên kia, vang lên tiếng thở dốc nặng nề, như ống bễ rách.

“Côn trùng…”

Anh ta lẩm bẩm, như đang nghiền nát hai chữ ấy trong miệng.

“Trong mắt cô… tôi chỉ là một con côn trùng…”

“Vậy… cô chưa từng yêu tôi sao?”

Anh ta hỏi một câu… nực cười nhất trên đời.

Tôi bật cười đến gần như không thở nổi.

“Yêu?”

Tôi hỏi ngược lại.

“Anh hỏi tôi… yêu sao?”

“Cố Thành, anh thử quay đầu nhìn lại ba năm hôn nhân của chúng ta đi.”

“Anh đã từng… cho tôi cái gọi là yêu chưa?”

“Anh cho tôi… là lợi dụng không hồi kết, là sự lạnh nhạt trong những đêm khuya, là ánh mắt chán ghét mỗi khi nhắc đến Ôn Nhã.”

“Là việc anh dùng tiền nhà họ Thẩm… đi mua túi, mua xe cho ánh trăng sáng của mình… mà không hề thấy áy náy.”

“Là việc anh vừa hưởng thụ tất cả những gì tôi mang lại… vừa âm thầm khinh thường tôi là người phụ nữ mạnh mẽ không biết dịu dàng.”

“Anh cho tôi cái gì… mà dám hỏi tôi phải cho anh cái gì?”

Mỗi câu nói của tôi… đều như lưỡi dao tẩm độc, đâm thẳng vào tim anh ta.

“Không… không phải…” Anh ta yếu ớt biện giải, “Lúc đó… tôi chỉ là…”

“Chỉ là bị ánh trăng sáng che mờ mắt, đúng không?”

Tôi thay anh ta nói nốt, giọng đầy châm chọc.

“Cố Thành, đến giờ anh vẫn nghĩ… anh chỉ là yêu nhầm người, còn bản thân anh vô tội?”

“Để tôi kể cho anh một câu chuyện thú vị hơn nhé.”

Tôi dừng lại một nhịp, rồi dùng giọng dịu dàng nhất… cũng tàn nhẫn nhất, chậm rãi nói.

“Thật ra, những chuyện của Ôn Nhã… tôi đã biết từ đầu.”

Đầu dây bên kia… im phăng phắc.

Ngay cả hơi thở… cũng như biến mất.

“Ngay từ lúc anh cầm tờ giấy ly hôn, đứng trước mặt tôi diễn vai si tình, kể về mối tình mười năm của anh với cô ta…”

Chương trước Chương tiếp
Loading...