ÉP TÔI NHẬN 2.000 TỆ, HÔM SAU CÔNG TY TÊ LIỆT
CHƯƠNG 7
Trên màn hình, log hệ thống bắt đầu cuộn dồn dập — thứ mà tôi đã âm thầm thiết lập trong quá trình xây dựng.
Tất cả mọi thao tác của từng người, mọi dòng code được thay đổi, mọi giá trị bị chỉnh sửa — đều được ghi lại.
Không sót một bước. Không thiếu một dòng.
Đây mới là "cửa hậu" thực sự.
Không để phá hoại,
mà để phán xét.
Chỉ sau vài phút, bản báo cáo phân tích hư hại hiện lên rõ ràng trên màn hình.
Tôi xoay ghế lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang đứng như tượng, trán lấm tấm mồ hôi.
“Ngày 15 tháng 3, lúc 9 giờ 32 phút sáng,”
“Ai đó đã cố tình can thiệp vào phân quyền lõi của khu vực A, khiến toàn bộ chỉ số dữ liệu liên kết trong database bị sập.”
Tôi dừng lại.
Ánh mắt khóa chặt vào một người đàn ông trung niên trong nhóm.
“Jean-Claude, là anh phải không?”
Người đàn ông tên Jean-Claude tái mét mặt, môi run bần bật như vừa bị điểm trúng tử huyệt.
“Tôi… tôi chỉ định…”
“Tôi không quan tâm anh định gì.” – tôi lạnh lùng cắt lời.
“Tôi chỉ nhìn vào kết quả.”
Cả phòng im phăng phắc.
Không ai dám lên tiếng.
Ánh mắt tôi tiếp tục di chuyển, từng bước, từng bước…
Cuộc thanh lọc – vừa mới bắt đầu.
“Chiều ngày 15 tháng 3, lúc 2 giờ 05 phút,
có người đã cố tình vượt qua tường lửa, dùng công cụ bên ngoài để quét mã lõi của hệ thống,
kích hoạt cơ chế cảnh báo tự hủy dữ liệu — gây ra tổn thất vĩnh viễn 3% dữ liệu.”
Tôi nhìn sang một kỹ sư trẻ tuổi đang đứng ở góc phòng.
Chân cậu ta bắt đầu run lẩy bẩy.
Tôi tiếp tục.
Gọi tên từng người, chỉ rõ từng sai phạm.
Giọng tôi đều đều, không mang cảm xúc,
nhưng mỗi cái tên được xướng lên đều như một cái tát vang dội vào mặt những “chuyên gia” từng tự cho mình là giỏi.
Mười phút.
Chỉ trong mười phút ngắn ngủi,
tôi đã khiến cả phòng điều khiển cúi đầu không dám nhìn thẳng.
Sự ngạo mạn, trò khôn lỏi, những lời chỉ trích sau lưng —
đều bị dập tắt dưới ánh sáng của năng lực thực thụ.
Tôi đứng dậy, liếc một vòng rồi nhẹ giọng nói:
“Được rồi. Giờ tôi sẽ bắt đầu làm việc.”
“Trước khi tôi hoàn tất, không ai được phát ra bất kỳ âm thanh nào.”
Tôi xoay ghế lại, tay đặt lên bàn phím.
Phòng điều khiển rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Chỉ còn tiếng bàn phím lách cách vang lên trong không gian, rõ ràng đến mức khiến người ta nín thở.
Tôi mất nửa ngày.
Đầu tiên, là sửa chữa những phần hư hỏng do họ gây ra —
một việc phức tạp hơn tôi tưởng, giống như đang cố lau sạch những vết bẩn ngu ngốc mà ai đó vừa hất lên một bức tranh tinh xảo.
Sau đó, tôi xử lý vấn đề mã lỗi do tham số sai lệch, thứ khiến toàn bộ hệ thống tê liệt.
Với tôi, chỉ cần vài phút.
Nhưng tôi không dừng lại ở đó.
Tôi mở toàn bộ cấu trúc hệ thống, bắt đầu thực hiện một cuộc đại tu toàn diện.
Tối ưu hóa. Nâng cấp. Hoàn thiện.
Họ đã trả một cái giá không nhỏ,
tôi sẽ khiến họ hiểu — từng đồng xu đều xứng đáng.
Hai tiếng sau.
Khi tôi gõ phím Enter cuối cùng —
Toàn bộ đèn tín hiệu trong nhà máy, từ đỏ chói báo lỗi,
đồng loạt chuyển sang màu xanh lá cây — biểu tượng cho trạng thái hoạt động ổn định.
Dây chuyền sản xuất khổng lồ, sau nhiều ngày im lìm,
cuối cùng lại rền vang khởi động — mạnh mẽ, nhịp nhàng, chuẩn xác.