GIẤU CON TRONG CUỘC HÔN NHÂN DINK

CHƯƠNG 12



Hoắc Huống Dã cúi đầu nhìn cô ta, trong mắt không có lấy một tia thương hại: “Nếu anh trai tôi biết cô đã giết chết cháu gái ruột của anh ấy, dù làm ma anh ấy cũng sẽ không buông tha cho cô đâu.”

Hắn giật gấu quần lại, quay lưng bước ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng sầm lại phía sau, cách ly hoàn toàn tiếng khóc lóc ầm ĩ của Tân Hân ở bên trong.

Tân Hân nằm rạp trên đất, đột nhiên nhớ đến hai vị trưởng bối nhà họ Hoắc. Nói không chừng nếu ba mẹ chồng lên tiếng, có thể giữ lại được đứa bé trong bụng cô ta. Cô ta tin rằng “còn rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt”, chỉ cần sinh hạ huyết mạch nhà họ Hoắc, dù Tống Mạt có quay lại thì cũng không thể tranh được với cô ta!

Tuy nhiên, ba mẹ Hoắc vừa tức tốc chạy đến bệnh viện đã bị Hoắc Huống Dã cản lại.

Ba Hoắc khuyên nhủ: “Huống Dã à, ba mẹ lớn tuổi rồi, đã mong được bế cháu từ lâu. Bất kể Tân Hân làm sai chuyện gì, đứa trẻ vẫn vô tội, con không thể…”

Ông chưa kịp nói hết câu thì Hoắc Huống Dã đã sa sầm mặt ngắt lời: “Con của cô ta vô tội? Thế con của con và Tống Mạt thì sao? Lẽ nào không vô tội?”

Mẹ Hoắc tiếp tục lên tiếng: “Huống Dã, mẹ biết nhà ta có lỗi với Tống Mạt, nhưng con không thể vì một đứa trẻ đã chết mà bắt một đứa trẻ khác phải đền mạng được.”

Hoắc Huống Dã mặt không đổi sắc: “Chính vì con đã mất đi đứa con của mình, con càng tuyệt đối không cho phép một đứa trẻ khác được sinh ra từ bụng một kẻ sát nhân, đó mới là sự bất công lớn nhất với đứa con đã mất của con.”

Thấy hắn đã quyết tâm, ba mẹ Hoắc quả thực không thể nào khuyên nhủ thêm được nữa.

Hoắc Huống Dã cam kết, sau khi giải quyết xong chuyện của Tân Hân, hắn sẽ đi tìm Tống Mạt để tạ lỗi. Đợi hắn đón Tống Mạt về lại nhà họ Hoắc, hắn sẽ điều dưỡng cơ thể thật tốt, cùng cô sinh thêm một cô con gái nữa. Hắn nguyện dùng phần đời còn lại để bù đắp những lỗi lầm đã gây ra, sẽ không bao giờ để cô phải một mình gánh vác trách nhiệm nữa.

Lúc Tân Hân bị tiêm thuốc mê, ép đẩy vào phòng phẫu thuật, miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Đứa con trong bụng tôi là người thừa kế tương lai của nhà họ Hoắc, các người không được làm hại nó!”

Ca phẫu thuật phá thai diễn ra suôn sẻ. Sau khi tỉnh lại, Tân Hân sờ lên chiếc bụng phẳng lì của mình, cuối cùng cũng nhận ra rằng đứa con mà cô ta trăm phương ngàn kế mới có được, rốt cuộc cũng không sánh bằng một người đã chết. Cô ta thua rồi. Thua triệt để trước Tống Mạt.

Cùng lúc đó, Hoắc Huống Dã đang quỳ tại bãi rác ở vùng ngoại ô, dùng tay không đào bới những đống rác rưởi đang bốc mùi thối rữa.

Hắn chịu đựng thứ mùi hôi nồng nặc, hết lần này đến lần khác lục lọi trong đống phế liệu để tìm kiếm đứa con gái mà hắn chưa một lần gặp mặt. Hắn muốn đưa con gái về nhà. Nhưng càng bới, hắn càng tuyệt vọng. Tất cả là tại hắn, con gái mới bị vùi lấp trong đống rác này. Hắn hối hận rồi. Hối hận vì đã năm lần bảy lượt nuông chiều những đòi hỏi vô lý của Tân Hân, hối hận vì đã không tin Tống Mạt, càng hối hận vì đã tự tay đuổi con gái ra khỏi nhà.

Hắn đào bới trong bãi rác suốt một đêm thức trắng. Từ lúc trời tối mịt cho đến khi bình minh ló rạng, vẫn không tìm thấy bất cứ thứ gì.

Từ đó trở đi, Hoắc Huống Dã hoàn toàn thay đổi. Hắn không đến công ty nữa, mà tự nhốt mình trong biệt thự, lật xem đi xem lại mấy bức ảnh Tống Mạt bỏ quên. Chỉ mới nửa tháng, hắn đã sụt cân nghiêm trọng. Cằm mọc lởm chởm râu xanh rờn, khác hẳn với hình tượng cao ngạo uy quyền trước kia. Hắn cứ nhìn chằm chằm vào bức ảnh không chớp mắt, nhớ lại cảnh tượng bảy năm trước khi lần đầu gặp Tống Mạt ở quán bar.

Chương 14

Thực ra đó không phải là lần đầu tiên hắn và Tống Mạt gặp nhau.

Lần đầu hắn nhìn thấy cô là ở thư viện trường đại học.

Hắn năm tư, cô năm nhất. Cô ngồi cạnh cửa sổ, ánh nắng rọi lên góc nghiêng của cô, lần đầu tiên khiến trái tim hắn rung động. Hắn đứng sau kệ sách ngắm cô suốt một buổi chiều. Sau đó, ngày nào hắn cũng đến vị trí đó đứng một lúc, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tiến lại gần.

Mãi cho đến ngày tốt nghiệp, hắn lại đến thư viện một chuyến, muốn nhìn cô lần cuối. Lại thấy bên cạnh cô có một nam sinh mặc áo sơ mi trắng, đang cúi đầu trò chuyện nhỏ to với cô. Cô ngước mặt cười, trong mắt chỉ có sự hiện diện của người trước mặt. Giữa chừng, cậu nam sinh đó đưa tay xoa đầu cô, cô không hề né tránh. Còn hắn, chỉ đứng sau kệ sách, không bước ra. Hắn vừa tốt nghiệp đã phải kế thừa sản nghiệp gia đình, không có thời gian lãng phí vào chuyện yêu đương tình ái. Vì vậy, đoạn tình cảm thầm kín này định sẵn sẽ bị hắn vứt bỏ.

Thế nhưng hắn không ngờ, bốn năm sau hắn lại gặp lại cô ở quán bar. Hôm đó, hắn ngồi trong phòng VIP, qua nửa sảnh lớn nhìn thấy cô bị khách trêu ghẹo, liền đặt ly rượu xuống đi thẳng tới giải vây cho cô. Sau đó hắn biết cô đang cần tiền, nên đã dùng một tờ hợp đồng để biến cô thành vợ mình. Hắn chưa bao giờ nói cho cô biết, việc hắn chọn cô làm vợ không phải vì nhu cầu đối phó với trưởng bối, mà là do trái tim hướng về. Hắn tưởng rằng chỉ cần giữ cô bên cạnh, cung cấp cho cô một cuộc sống sung túc, đó đã là đối xử tốt với cô rồi. Thế nhưng vì không biết cách bộc lộ tình yêu sâu đậm trong lòng, hắn đã hết lần này đến lần khác đẩy cô ra xa.

Một tháng sau, Hoắc Huống Dã cuối cùng cũng bước ra khỏi phòng.

Từ sau khi Tân Hân sảy thai, cô ta hoàn toàn phát điên. Không chỉ đập phá đồ đạc, thỉnh thoảng còn gào thét, luôn chửi rủa vào khoảng không rằng Tống Mạt là đồ tiện nhân, mắng con gái cô là nghiệt chủng. Hoắc Huống Dã nhẫn nhịn hết giới hạn, trực tiếp tống cô ta vào bệnh viện tâm thần.

Đồng thời, điều khiến hắn đau đầu hơn cả là quản gia đã mất tích. Hắn kiểm tra camera nhưng không thu được gì. Thân phận của quản gia đã bị xóa sổ, một người làm việc ở nhà họ Hoắc hơn chục năm nay cứ thế bốc hơi không một lời từ biệt.

Chương trước Chương tiếp
Loading...