GIẤU CON TRONG CUỘC HÔN NHÂN DINK

CHƯƠNG 13



Trong nhà không có người làm chủ, hoàn toàn loạn thành một mớ bòng bong. Đám người làm rắn mất đầu, nay người này xin nghỉ, mai người kia cãi vã, bầy chó săn sau vườn không ai cho ăn, chết đói ngay trước mắt. Hoa trước sân không ai tưới, ngay cả thức ăn nhà bếp cũng bắt đầu bớt xén. Hoắc Huống Dã thử thay mấy người quản gia, không ai làm quá ba ngày. Không bị đám người làm chèn ép thì cũng tự mình từ chức. Căn biệt thự nhà họ Hoắc to lớn nhường ấy bỗng chốc rối ren vô cùng.

Họa vô đơn chí, trong một tháng hắn xin nghỉ, công ty cũng làm loạn cả lên. Đối tác vốn đã đàm phán xong đột ngột đổi ý, kéo theo vài dự án cùng lúc bị đình trệ. Thương vụ trị giá hàng trăm triệu mà trước đó hắn vì đưa Tân Hân đến bệnh viện nên bỏ lỡ, đã khiến Hoắc thị tổn thất nặng nề. Không chỉ khiến chuỗi vốn bị đứt đoạn, cổ phiếu rớt giá thê thảm, mà các thành viên hội đồng quản trị cũng thi nhau truy cứu đòi hắn đưa ra lời giải thích.

Hắn vừa phải đối phó với hội đồng quản trị, vừa tìm cách kéo dự án mới về lấp lỗ hổng, lại còn phải phân bổ thời gian giải quyết đống lộn xộn ở nhà. Hắn đầu tắt mặt tối từ sáng đến tối mịt, ngay cả ngụm nước cũng không kịp uống. Bận rộn đến mức hoàn toàn không có thời gian để đau buồn.

Quay cuồng suốt một tháng, Hoắc Huống Dã đột ngột ngất xỉu khi đang họp, được đưa đến bệnh viện cấp cứu.

Lúc tỉnh lại, trợ lý đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Hoắc tổng, bác sĩ nói ngài vì làm việc quá sức nên bị xuất huyết dạ dày, nếu còn không chịu nhập viện thì cái mạng cũng chẳng còn đâu.”

Trong thời gian nằm viện, Hoắc Huống Dã tình cờ biết được từ y tá chuyện Tống Mạt bị thiếu máu trầm trọng. Nghĩ đến việc hắn từng ép Tống Mạt truyền máu cho Tân Hân, trái tim Hoắc Huống Dã giống như bị dao bổ làm đôi, đau đến tê dại.

Giờ đây hắn có hối hận thì cũng đã muộn rồi.

Những cuộc gọi hắn gọi cho Tống Mạt không ai bắt máy.

Tin nhắn gửi đi chìm vào biển sâu.

Cố gắng điều tra tung tích của cô cũng chẳng thu được gì. Cô biến mất triệt để, hoàn toàn không cho hắn bất kỳ cơ hội chuộc tội nào. Cứ như thể sự tồn tại của cô chỉ là một giấc mộng do hắn huyễn hoặc ra.

Đúng lúc Hoắc Huống Dã sắp sửa chạm đến bờ vực sụp đổ, sự xuất hiện của tờ giấy ly hôn khiến hắn không thể kìm nén được sự mất kiểm soát của mình nữa.

Chương 15

Lúc này, Tống Mạt đã sống trên một hòn đảo biệt lập với thế giới bên ngoài được hai tháng.

Lấy cớ giúp cô bồi bổ cơ thể, Tạ Thính Bạch đã đưa hai mẹ con cô lên đảo nghỉ dưỡng. Tín hiệu trên đảo rất kém, Tống Mạt dứt khoát không lên mạng nữa.

Mỗi ngày cô cùng con gái xây lâu đài cát, nhặt vỏ sò trên bãi biển, buổi tối Tạ Thính Bạch sẽ cùng cô bổ sung kiến thức chuyên ngành mới.

Một buổi chiều tà, họ kề vai ngồi trên rạn đá ngắm hoàng hôn, Tạ Thính Bạch đột nhiên ngỏ lời mời cô: “Dự án mới của anh đang thiếu một người, em đến nhé.”

Tống Mạt sững lại một chút, cúi đầu: “Em không làm được đâu. Bao nhiêu năm rồi em không đụng đến chuyên môn, lụt nghề rồi, đầu óc cũng không theo kịp nữa.”

“Chưa thử, sao biết là không được?”

Giọng Tạ Thính Bạch dịu dàng, nghe mà quả thực cô cũng thấy động lòng. Nhưng cô sợ thất bại, sợ làm anh thất vọng. Anh không ép buộc, ngược lại cho cô một tháng để cân nhắc.

Thấm thoắt đã đến ngày giỗ của mẹ Tống.

Năm nào Tống Mạt cũng đích thân đi tảo mộ, chưa từng vắng mặt. Cách đây không lâu, cô đã làm thủ tục dời mộ cho mẹ, nhưng chưa kịp nhận tro cốt thì suýt nữa mất mạng. Vậy nên cô vẫn phải về một chuyến, mang tro cốt mẹ đến một thành phố khác, cùng con gái bắt đầu lại cuộc đời mới.

Biết Tống Mạt sắp trở lại thành phố cũ, Tạ Thính Bạch cũng đi cùng. Tống Mạt vốn định từ chối, nhưng không cưỡng lại được lập luận của Tạ Thính Bạch: “Lỡ em gặp chồng cũ dây dưa, có thể lấy anh ra làm bia đỡ đạn.”

“Anh không ngại bị coi là ‘gã đàn ông bên ngoài’ đâu.”

Hai má Tống Mạt ửng đỏ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy có lý. Hoắc Huống Dã là một kẻ điên. Nếu hắn phát hiện ra con gái chưa chết, chắc chắn sẽ dùng mọi thủ đoạn. Bên cạnh cô quả thực cần có người bảo vệ.

Nghĩa trang nằm ở vùng ngoại ô.

Tống Mạt đang dắt tay Nặc Nặc đi trên con đường lát đá, từ phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân vội vã. Nhận ra sự bất thường, Tống Mạt lập tức ôm con gái vào lòng, quay người lại thì đối diện với ánh mắt kinh ngạc của ba mẹ Hoắc.

Mẹ Hoắc phản ứng trước tiên, chấn động nói: “Tống Mạt, cô chưa chết! Khoảng thời gian qua cô trốn đi đâu thế hả, cô có biết con trai tôi vì tìm cô mà bị tai nạn xe, suýt nữa mất mạng không!”

Ánh mắt ba Hoắc lại dừng trên khuôn mặt Nặc Nặc, trừng to mắt: “Đứa bé này… là của Huống Dã? Trông giống hệt Huống Dã hồi bé!”

“Con bé không phải là con của Hoắc Huống Dã.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...