GIỮA CHÚNG TA LÀ MỘT BỨC TƯỜNG
CHƯƠNG 14
“Lâm chủ nhiệm biết anh ở đây không?”
“Biết.”
Tiểu Cao do dự một chút, rồi hạ thấp giọng.
“Anh Chu, anh có biết chuyện gần đây của Lâm chủ nhiệm không?”
“Chuyện gì?”
“Trong viện đang đồn… nói là Lâm chủ nhiệm có thể sẽ rời đi.”
“Rời đi? Đi đâu?”
“Bệnh viện Nhân dân tỉnh. Nhóm của giáo sư Lưu Vĩnh Hòa muốn mời chị ấy qua. Điều kiện đưa ra rất tốt, nghe nói lương năm cộng chia dự án có thể lên đến hai triệu, còn được biên chế.”
Hai triệu.
“Cô ấy đồng ý chưa?”
“Chưa. Nhưng mọi người đều nghĩ chị ấy sẽ đi. Minh Hoa tuy tốt, nhưng bệnh viện tư không thể so với Bệnh viện Nhân dân tỉnh. Bên đó nền tảng lớn hơn nhiều.”
Tôi xúc cơm trong bát, bỗng nhiên thấy nuốt không nổi nữa.
Cô ấy sắp lên tỉnh.
Nếu đi rồi… thì thật sự xa.
Không chỉ là khoảng cách.
Mà là… xa hoàn toàn.
Chiều hôm đó, không hiểu sao tôi lại đi đến trước cửa văn phòng của cô.
Cửa đóng.
Bên trong có tiếng nói — cô đang họp điện thoại.
“…Giá phương án còn có thể thương lượng, nhưng quy hoạch xây dựng chuyên khoa nhất định phải ghi vào hợp đồng. Tôi cần thấy lộ trình có kết quả trong ba năm, không phải chỉ vẽ viễn cảnh…”
Giọng nói dứt khoát, rõ ràng.
Tôi đứng ngoài cửa vài phút.
Không gõ cửa.
Rồi quay người rời đi.
Ngày thứ mười bốn sau phẫu thuật.
Mẹ tôi xuất viện.
Lúc đi ra vẫn ngồi xe lăn, nhưng đã có thể tự vịn tay vịn đứng được vài phút.
Tốc độ hồi phục vượt xa dự kiến.
Ngày xuất viện hôm đó, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ.
Khi y tá đẩy xe lăn ra khỏi thang máy, phía đối diện hành lang có một hàng người đứng sẵn.
Tất cả đều là y tá và kỹ thuật viên của khoa phục hồi chức năng, trên tay giơ một tấm băng rôn viết tay:
“Chúc bà Chu mau chóng hồi phục!”
Mẹ tôi cười như một đứa trẻ.
“Cảm ơn các cháu… cảm ơn các cháu…”
Tiểu Cao cúi xuống nói nhỏ bên tai bà:
“Bà Chu, cái này đều là do Lâm chủ nhiệm sắp xếp. Chị ấy nói bà xuất viện là chuyện vui, mọi người cùng tiễn bà một chút.”
Mẹ tôi ngẩng đầu nhìn về phía cuối hành lang.
Không thấy bóng dáng Lâm Uyển Tình.
Từ lúc nhập viện đến khi xuất viện, gần hai tháng.
Cô đã sắp xếp tất cả.
Chỉ có một điều không làm—
Cô chưa từng xuất hiện với tư cách “người nhà” trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Xuất viện về nhà, là về căn nhà của tôi ở huyện.
Không phải về quê.
Chính mẹ tôi đề nghị.
“Đừng về quê nữa. Ở huyện gần bệnh viện, tiện tái khám.”
Sau khi sắp xếp ổn thỏa, tôi dán kế hoạch phục hồi tại nhà lên tường, mỗi ngày làm theo từng mục để giúp bà tập luyện.
Chữ trên bản kế hoạch là do Lâm Uyển Tình viết tay.
Từng nét một, ngay ngắn rõ ràng.
Mỗi mục lưu ý phía sau đều có ghi trong ngoặc: “quan trọng”.
Ở góc một trang có vẽ một khuôn mặt cười nho nhỏ.
Tôi không biết đó có phải cô vô tình vẽ hay không.
Chương 7
7
Nhưng tôi nhìn chằm chằm vào nụ cười đó rất lâu.
Một tuần sau.
Tôi nhận được một cuộc gọi.
Số lạ.
“Xin hỏi có phải anh Chu Kiến Quốc không?”
“Vâng.”
“Tôi là bên phòng hành chính của tập đoàn Minh Hoa, có một số giấy tờ cần anh đến ký xác nhận.”
“Giấy tờ gì?”
“Liên quan đến việc xét duyệt giảm phí trong thời gian mẹ anh nằm viện.”
Giảm phí?
Tôi cứ nghĩ Lâm Uyển Tình đã xử lý xong rồi.
Đến phòng hành chính mới biết—toàn bộ chi phí không phải là “được miễn”.
Mà là do Lâm Uyển Tình tự bỏ tiền ra.
Nhân viên hành chính đưa cho tôi một xấp hóa đơn.
“Đây là toàn bộ chi phí trong thời gian mẹ anh nằm viện. Tổng cộng: tiền phẫu thuật, tiền nằm viện, tiền thuốc, tiền xét nghiệm, tiền phục hồi chức năng, tiền hội chẩn chuyên gia, tiền phòng VIP— tổng cộng 418.600 tệ.”
Bốn trăm mười tám nghìn.
“Khoản tiền này, Lâm Uyển Tình — Lâm chủ nhiệm đã thanh toán toàn bộ bằng danh nghĩa cá nhân.”
“Cô ấy không dùng kênh miễn giảm nội bộ của bệnh viện sao?”
“Không. Cô ấy nói đây là việc riêng, không cần dùng chính sách của bệnh viện.”
Bốn trăm mười tám nghìn.
Cộng thêm 80 nghìn trước đó.
Gần 500 nghìn.
Toàn bộ đều là tiền cô tự bỏ ra.
Không lấy của bệnh viện một đồng ưu đãi nào.
Tôi đứng trước bàn làm việc của phòng hành chính, tay siết chặt xấp giấy, khớp tay trắng bệch.
“Anh cần ký xác nhận đã biết. Còn phương thức hoàn trả sau này—”
“Tôi ký.”
Ký xong.
Tôi bước ra khỏi tòa nhà hành chính.
Ngồi trên ghế dài trong vườn suốt một tiếng đồng hồ.
Rồi lấy điện thoại ra, đặt một vé tàu cao tốc lên tỉnh.
Đến bệnh viện Nhân dân tỉnh thì đã 6 giờ tối.
Tôi không biết cô có ở đó không.
Tôi hỏi ở quầy lễ tân.
“Cho hỏi khoa ngoại thần kinh của các cô có giáo sư Lưu Vĩnh Hòa không?”
“Có.”
“Gần đây ông ấy có phỏng vấn người mới không—”
“Xin lỗi anh, thông tin nội bộ chúng tôi không tiện cung cấp.”
Tôi đứng chờ trước cổng bệnh viện hai tiếng.
Trời tối dần.
Gió lạnh len vào tận xương.
7 giờ 53 phút.
Một chiếc xe màu bạc dừng trước lối VIP.
Cửa xe mở ra.
Lâm Uyển Tình xuống xe.
Mặc áo khoác dài màu xám đậm, khăn quàng quấn đến tận cằm.
Trên tay còn cầm một túi tài liệu.
Cô cúi đầu đi được vài bước, bỗng dừng lại.
Ngẩng lên nhìn thấy tôi.