HẦU GIA TUYỆT TỰ VÀ NÀNG THÊ DỄ MANG THAI
CHƯƠNG 8
Chỉ qua một đêm, chuyện xấu mặt của hắn cũng truyền khắp Thịnh Kinh.
Người ngoài đều nói hắn không dám ra khỏi cửa, là vì bận sinh con.
Lại có người lật lại chuyện quốc sư xem tướng năm xưa, nói Cố Tiêu Hành tuyệt tự không sinh được con trai để châm chọc hắn.
Không ngờ Cố Tiêu Hành biết được thì mất lý trí, ngay hôm đó đã đánh nhau với người kia.
Chuyện này ầm ĩ khắp nơi.
Bệ hạ lập tức triệu kiến, quở trách Cố Tiêu Hành một trận, lại phạt hắn mấy tháng bổng lộc.
Thật sự là chúng ta chẳng cần làm gì, chỉ với tính nóng nảy của Cố Tiêu Hành, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể tự đẩy mình vào cảnh nước sôi lửa bỏng.
Sau hôm đó, ta không để ý tới chuyện Cố Tiêu Hành phát điên nữa, một lòng đặt vào việc dưỡng thai.
Từ khi mang thai, ta luôn mơ thấy những đứa con kiếp trước.
Chúng cười nhìn ta, nói rằng thấy mẫu thân hạnh phúc là tốt rồi.
Chúng tiến lại gần vây quanh ta, sờ bụng ta, bảo ta phải bảo vệ đệ đệ cho tốt.
Giống như đã buông bỏ vướng bận, đang nói lời tạm biệt với ta.
Mỗi lần tỉnh mộng, ta đều không nhịn được rơi lệ.
Ta cẩn thận vuốt ve bụng mình, thề nhất định sẽ bảo vệ đứa nhỏ này thật tốt.
Nhưng ta lại sợ có phải do chấp niệm của mình quá nặng hay không.
Sợ bản thân quá cố chấp, làm lỡ đường luân hồi của các con.
Không lâu sau, ta liền tới chùa, chỉ để lập bài vị vãng sinh cho những đứa con kiếp trước.
Nhìn tám bài vị, ta bỗng rơi lệ, trong lòng thầm tạm biệt chúng.
“Chiêu Chiêu?”
Sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng gọi. Ta không khỏi quay đầu, liền nhìn thấy Cố Tiêu Hành và Đỗ Vũ Hinh.
Ngôi chùa này rất linh nghiệm. Bọn họ cùng tới, tất nhiên là tới đây cầu con.
Ta thu hồi tầm mắt, không đáp lại gì, đứng dậy định đi.
Sắc mặt Cố Tiêu Hành lập tức thay đổi, lạnh giọng châm chọc ta một câu.
“Bám được cành cao quả nhiên khác hẳn, cũng học được thói đội trên đạp dưới rồi. Phải, bây giờ chúng ta không thể cao quý bằng Nhiếp chính vương phi.”
Hắn cười lạnh một tiếng, khi lướt qua ta lại nhìn thấy bài vị phía sau.
Cố Tiêu Hành lập tức sững tại chỗ, bị Đỗ Vũ Hinh gọi mấy tiếng mới hoàn hồn.
Khi ấy, ta đã đi ra ngoài, Cố Tiêu Hành lại đuổi theo.
“Chiêu Chiêu! Thật ra trong lòng nàng vẫn có ta đúng không? Nếu không sao nàng lại không buông được tám đứa con kia?”
“Theo ta đi, được không? Chúng ta lại sinh chúng ra. Đời này ta sẽ bù đắp cho chúng!”
Thân thể ta run lên, nheo mắt liếc hắn.
“Câm miệng! Ta chỉ hận chúng không tới đòi mạng ngươi!”
Sắc mặt Cố Tiêu Hành thay đổi, còn chưa kịp mở miệng, Đỗ Vũ Hinh đã chạy tới chắn trước mặt hắn.
Nàng ta chớp đôi mắt đẫm lệ, tủi thân bảo Cố Tiêu Hành đi cùng nàng ta.
Khi nhìn thấy ta, nàng ta lại trợn mắt liếc ta.
“Vác cái bụng ra khoe khoang cái gì? Ta và Cố ca ca nhất định sẽ sinh mười đứa con!”
“Chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc cả đời, gia đình viên mãn. Ngươi cứ ghen tị đi! Đời này ngươi không thể ở bên Cố ca ca đâu!”
Nàng ta kéo tay Cố Tiêu Hành muốn đi, nhưng Cố Tiêu Hành vẫn đứng yên nhìn ta.
Hắn không để ý đến sự hoảng loạn của Đỗ Vũ Hinh, theo bản năng bước về phía ta.
“Nàng chính là không buông được quá khứ.”
“Vì không buông được nên mới oán ta. Rõ ràng nàng vẫn để ý ta. Đời này ta đã biết sai rồi, vì sao không cho ta một cơ hội?”
“Chiêu Chiêu, chúng ta về nhà.”
Cố Tiêu Hành thâm tình nhìn ta rồi vươn tay, ta lập tức bật cười thành tiếng.
“Đồ điên.”
Ta nhếch môi, thị vệ phía sau lập tức tiến lên, chặn Cố Tiêu Hành đang muốn dây dưa lại.
Hắn ở sau lưng ta vừa khóc vừa gọi, trơ mắt nhìn ta lên xe ngựa, còn ta không quay đầu nhìn hắn thêm lần nào.
Mấy tháng sau, nghe nói Cố Tiêu Hành bắt đầu tìm thầy hỏi thuốc.
Chuyện hắn tuyệt tự lại bị lôi ra, khiến Cố Tiêu Hành lại phát điên một hồi lâu.
Còn bụng ta càng lúc càng lớn, đã sắp tới ngày sinh.
Dạo này phụ thân thường tới thăm ta, ám chỉ muốn Bùi Thừa Tiêu đưa ta về nhà, để người chăm sóc ta.
Sau khi biết chuyện, ta không nhịn được cười.
“Phụ thân đâu phải người cẩn thận. Bản thân bệnh cũng không nỡ đi khám, vậy mà lại mở miệng muốn đón ta về.”
“Ta cũng rất nhớ phủ cũ, nhưng nếu theo người về, lại khiến chàng phải lo lắng an nguy của ta. Chi bằng mời phụ thân tới đây, dạo này cùng ăn cùng ở.”
Bùi Thừa Tiêu cười gật đầu, quỳ dưới đất xoa chân cho ta.
Từ sau hôm biết ta trọng sinh, chàng hận không thể dính chặt lên người ta.
Chỉ vài ngày, chàng đã tìm sẵn bà đỡ, còn chuẩn bị không ít dược liệu quý giá.
Các y sư có danh vọng trong toàn Thịnh Kinh đều được giữ lại trong phủ, chỉ sợ ta xảy ra chút sơ suất.