HẦU GIA TUYỆT TỰ VÀ NÀNG THÊ DỄ MANG THAI
CHƯƠNG 9
Bây giờ nghe ta muốn đón phụ thân tới, chàng cũng không để ý lời đồn đoán và dị nghị của người ngoài, lập tức mời phụ thân tới cửa.
Đến đêm ta sinh con, ngoài cửa mưa gió dữ dội.
Trong thoáng chốc, ta lại như trở về kiếp trước.
Chỉ là ta còn chưa kịp sợ hãi, Bùi Thừa Tiêu đã xông vào, sợ ta xảy ra chút bất trắc.
Ta không khỏi yên lòng nhắm mắt lại, vì kiệt sức mà rơi vào hôn mê.
Không ngờ chỉ trong khoảnh khắc ấy, ta lại nhìn thấy chút cảnh tượng cuối cùng của kiếp trước.
Ta thấy Cố Tiêu Hành mặc áo tù, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Hắn sát hại Nhiếp chính vương, rơi vào kết cục cả nhà bị chém đầu.
Ta nhìn bộ dạng thê thảm của hắn, trong lòng vô cùng khoái ý.
Mở mắt lần nữa, Bùi Thừa Tiêu đang đầy mắt thương tiếc nhìn ta.
Đứa bé trong lòng chàng khóc vang, không lâu sau lại được mọi người nâng niu bế đi cho bú.
Ta vừa khóc vừa cười, Bùi Thừa Tiêu lập tức đau lòng ôm chặt ta vào lòng.
Chàng không ngừng xin lỗi, nói đều là tội của chàng, hại ta chịu khổ.
Từ sau ngày ấy, Bùi Thừa Tiêu ngày ngày uống thuốc.
Lúc đầu chàng cưới ta vốn không phải vì con nối dõi, tự nhiên cũng sẽ không giống Cố Tiêu Hành, ép ta cả đời sinh con.
Nhưng dù chàng phòng bị muôn vàn, ta vẫn mang thai lần hai.
Chỉ là khi ấy đã là ba năm sau.
Mà ngày hôm đó, Đỗ Vũ Hinh cũng mang thai.
Chương 7
Biết tin Đỗ Vũ Hinh mang thai, Cố Tiêu Hành mừng như điên.
Hắn hận không thể để cả thiên hạ đều biết, gõ chiêng đánh trống ăn mừng rất nhiều ngày.
Nhưng đợi ta thuận lợi sinh con, Đỗ Vũ Hinh lại sảy thai.
Cố Tiêu Hành tuy có chút chán nản, nhưng ít nhất ở Thịnh Kinh không còn ai lấy chuyện hắn tuyệt tự ra cười nhạo nữa.
Không lâu sau, hắn chủ động dỗ dành thanh mai, nói bọn họ sau này vẫn sẽ có con.
Chỉ là không biết vì sao, số lần Đỗ Vũ Hinh mang thai càng ngày càng nhiều.
Nhưng mỗi lần qua ba tháng, nàng ta đều sảy thai.
Số lần nhiều lên, Cố Tiêu Hành cũng nhìn ra vấn đề, dần dần xa lòng với Đỗ Vũ Hinh.
Đỗ Vũ Hinh giống như đi lại con đường cũ của ta kiếp trước, trơ mắt nhìn Cố Tiêu Hành cưới thêm một thiếp thất.
Nàng ta không cam lòng.
Sau đó, nàng ta lại mang thai lần nữa.
Lần này, nàng ta thuận lợi sinh được đứa bé.
Nhưng khi đứa trẻ dần lớn lên, mày mắt lại chẳng thấy giống Cố Tiêu Hành ở điểm nào.
Đến khi Cố Tiêu Hành điều tra ra đứa con của Đỗ Vũ Hinh không phải con hắn, hắn tức đến phát điên.
Hôm đó, ta như thường lệ đưa con tới tư thục, chỉ nghe thấy mấy phụ nhân thì thầm bàn tán.
“Đêm qua hầu gia nổi giận, vậy mà một đao chém chết Cố phu nhân!”
“Thân phận Cố phu nhân tuy không bằng hầu gia, nhưng nhà mẹ đẻ ở Thịnh Kinh cũng có mặt mũi! Dù nàng ta có làm chuyện sai trái, hầu gia hưu bỏ là được, hà tất phải giết nàng ta? Giờ thì hay rồi, đúng là tự tìm đường chết!”
“Nói ra thì lời hầu gia tuyệt tự không phải giả đâu. Ngươi xem hắn cưới hai người vợ đều không sinh được con, hắn chính là kẻ bất lực, không sinh được con còn không nhận mệnh! Hại Cố phu nhân không còn cách nào mới làm ra chuyện hồ đồ như vậy!”
Người ngoài nói như thật, trong lòng ta như bị sét đánh qua, kinh ngạc mở to mắt.
Chỉ thấy bánh xe lăn qua, những người vừa bàn tán lập tức im bặt.
Cố Tiêu Hành ngơ ngơ ngác ngác ngồi trên xe tù, toàn thân đầy máu bị áp giải tới nha môn.
Chuyện sát hại thê tử đã ầm ĩ khắp Thịnh Kinh, hắn chắc chắn phải chết.
Đúng như quốc sư nói, Cố Tiêu Hành và Đỗ Vũ Hinh tự chuốc diệt vong, tự đưa mình đến đường cùng.
Ta nhìn chiếc xe tù ấy rất lâu, chỉ mong hắn xuống chảo dầu, vĩnh viễn không được siêu sinh!
Chỉ nghe sau lưng vang lên một tiếng “mẫu thân”, lập tức kéo lý trí của ta trở về.
Ta hít sâu một hơi, thu lại lệ khí nơi đáy mắt.
Ta ôm lấy đứa con đang chạy như bay về phía mình, cười thật vui vẻ.
Đời này mọi sự thuận lợi, phu thê ân ái, ác nhân chịu tội.
Như vậy, ta cũng mãn nguyện rồi.
(HOÀN)