HỌ NÓI TA LÀ HỒ LY TINH
CHƯƠNG 10
12
Dung Tắc say khướt một đêm.
Cữu mẫu thức chăm sóc cả đêm, cứ luôn miệng càm ràm, bảo huynh ấy vốn luôn khắc chế, chưa bao giờ buông thả bản thân đến như vậy.
Sau khi tỉnh dậy, cữu mẫu giục huynh ấy mau chóng định đoạt hôn sự với Phương tiểu thư. Dung Tắc lại bảo hiện tại không còn tâm trí nào cho chuyện cưới xin nữa.
Hôn sự cứ thế bị gác lại.
Cả đôi nam nữ đều không khiến người ta bớt lo, cữu mẫu tức đến mức đau thắt cả tim.
Còn hôn sự của ta thì đã đến rất gần rồi.
Áo cưới, giày thêu, đồ cưới đều đã được chuẩn bị tươm tất, chỉ còn mỗi khăn voan đỏ là phải tự tay mình thêu.
Thời gian gấp gáp, ta đành phải chong đèn thức đêm.
Ánh nến nhảy nhót hắt bóng mờ ảo khắp căn phòng.
Thúy Nhi đẩy cửa bước vào, trên tay bưng một chiếc hộp gấm:
“Tứ cô nương, Đại công tử đã về, có mang quà cho mọi người. Đây là phần của cô nương.”
Ta đối với quà của huynh ấy vốn chẳng mong đợi gì, nhưng vẫn bất giác sửng sốt ngay khoảnh khắc mở ra.
Mở hộp.
Bên trong nằm lặng im một chuỗi vòng tay hạt đậu đỏ.
Thúy Nhi trố mắt, nhíu mày, muốn nói lại thôi.
Hồng đậu sinh Nam quốc, thử vật tối tương tư — đậu đỏ sinh ở nước Nam, vốn tượng trưng cho tương tư.
Cây kim thêu trong tay ta khựng lại.
Bất luận chúng ta có quan hệ gì, nam tử bình thường tuyệt đối sẽ không dễ dàng tặng cho nữ tử một món quà mang ý nghĩa như thế này.
Ta nhìn chằm chằm chuỗi đậu đỏ, đột nhiên, có vài chuyện ta đã thông suốt.
Nhớ lại chiếc túi thơm hoa nhài huynh ấy từng tặng.
Hoa nhài, âm là mạt lỵ, gần với mạc ly, nghĩa là đừng rời xa.
Nhớ lại lúc huynh ấy hỏi ta Phương tiểu thư thế nào, nói rằng muốn cưới nàng ấy xong, rồi sẽ rước…
Rước làm gì chứ?
Rước ta về làm thiếp sao?
Cổ họng ta như bị mắc nghẹn, cảm thấy chẳng có gì nực cười và hoang đường hơn chuyện này.
Huynh ấy cho rằng ta quá sức hồ ly tinh, đoan trang không đủ.
Cho rằng ta không đủ chín chắn, thân phận lại thấp kém, không xứng với một gia đình quyền thế.
Nên, định cho ta làm thiếp.
Ta chợt nhận ra, công tử nhà quyền quý, hóa ra cũng chẳng nói lý lẽ là bao.
Dung Tắc cao cao tại thượng, tự cao tự đại, đâu biết rằng, thứ huynh ấy coi như cỏ rác, lại có người trân trọng như báu vật.
Ta có thèm làm thê làm thiếp nhà huynh ấy đâu.
Ta bảo Thúy Nhi đem thứ này trả lại.
Lại tiếp tục cầm cây kim thêu lên.
Tỉ mỉ, cẩn thận từng đường kim mũi chỉ.
Gió dưới hiên lùa vào, hình như còn văng vẳng nghe thấy tiếng Thúy Nhi thì thầm ngoài cửa:
“Tứ cô nương nói món quà này quá quý giá, không thể nhận… trả lại cho Đại công tử.”
Một cái bóng cao lớn in trên lớp giấy bồi cửa sổ.
Có tiếng nói truyền vào, khàn khàn trầm thấp:
“… Ừm, là do ta sơ suất, tặng nhầm người rồi.”
13
Lúc trong gió thoảng hương hoa quế, ta chuẩn bị xuất giá.
Quốc công phủ giăng đèn kết hoa, lụa đỏ treo kín viện, đến cả con sư tử đá trước cửa cũng được đeo hoa đỏ rực.
Đêm trước khi xuất giá, các tỷ muội trong phủ đều tụ tập ở viện của ta, náo nhiệt vui vẻ tiễn ta đi lấy chồng, ầm ĩ đến tận nửa đêm.
Đến khi ma ma ra mặt đuổi người, đám đông mới chịu tản đi.
Chỉ còn mỗi Dung Yên nán lại.
“Nói cho cùng, ta mới chính là bà mai của hai người đấy nhé.” Tỷ ấy nắm lấy tay ta, cười híp mắt nói, “Tiễn phật phải tiễn đến tận Tây thiên, sau khi thành thân muội phải sống thật hạnh phúc viên mãn đó.”
Nói xong, liền nhét vào tay ta một thứ.
“Cái này, dạy muội cách giữ chặt lấy trái tim phu quân.”
Ta lật ra xem thử, khuôn mặt phút chốc đỏ bừng như lửa.
Tỷ… tỷ ấy… một khuê nữ đàng hoàng, sao lại có thứ đồ vật này!?
Dung Yên che miệng cười trộm:
“Xấu hổ cái gì chứ.”
“Thế này gọi là không ngại học hỏi người dưới, dạy dỗ không phân biệt hạng người.”
Ta hận không thể tìm cái hố mà chui xuống, luống cuống nhét luôn thứ đó xuống dưới gối, sợ bị ai khác nhìn thấy.
Trêu đùa xong, Dung Yên cụp mắt xuống, lại có chút thương cảm.
Tỷ ấy nói rất ngưỡng mộ ta, có thể sánh bước bên người mình yêu. Không biết tỷ ấy và Trương công tử, liệu có thể tu thành chính quả hay không.
Ta không biết an ủi thế nào, ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
“Muội nghe Thế tử nói, Trương công tử là môn sinh có bài thi xuất sắc nhất thư viện, khoa cử lần này có khi lại đỗ đạt làm quan cũng nên.”
“Biểu tỷ mắt nhìn người rất chuẩn, chắc chắn sẽ không chọn sai người đâu.”
Dung Yên lúc này mới nở nụ cười.
Hôm sau.
Mười dặm gấm đỏ trải dài, chiêng trống vang trời.
Nến hỉ cháy suốt đêm, tân phòng ngập tràn bầu không khí vui vẻ.
Đón dâu, kính rượu, náo động phòng, một ngày trôi qua, Bùi Hành An cũng đã thấm mệt, mỉm cười bảo ta đi ngủ sớm.
Ta lơ đãng đáp: “… Vâng.”