HỌ NÓI TA LÀ HỒ LY TINH
CHƯƠNG 9
Ta ừ một tiếng, tỏ ý đồng tình.
Tháng sau ta thành thân rồi. Đến lúc đó, ta gả đường ta, huynh ấy cưới đường huynh ấy, thân ai nấy lo, Phương tiểu thư làm sao mà gây khó dễ được cho ta cơ chứ.
Công tử con nhà quyền quý, bụng dạ cũng khác hẳn người thường.
Tuy luôn chướng mắt cái sự “hồ ly tinh” của ta, nhưng nể tình tỷ muội họ hàng, vẫn còn biết sợ tẩu tẩu tương lai làm khó cô em họ xa này.
Ta cong khóe miệng cười:
“Đa tạ biểu ca đã quan tâm.”
Nói xong, Dung Tắc khẽ mỉm cười, tiến lên một bước: “Đợi ta cưới thê tử xong, sẽ rước muội…”
“Đại công tử!”
Một tiểu tư chạy vội tới, cắt đứt lời huynh ấy, báo rằng Quốc công gia mời huynh ấy đến thư phòng.
Huynh ấy đành vội vã cắt ngang câu chuyện, cuối cùng dặn dò ta:
“Thế tử Vĩnh Ninh Hầu sắp thành thân rồi, ta định mở tiệc ở Vọng Giang Lâu, mời vợ chồng đệ ấy đến chung vui, đến lúc đó muội cùng đi với ta.”
Ta vội vàng gật đầu đồng ý:
“Vâng ạ.”
11
Đến hôm dự tiệc, ta thức dậy trang điểm từ sớm, thay một bộ xiêm y thật đẹp.
Soi đi soi lại trước gương đồng, mới hiểu thế nào gọi là vì người mình yêu mà làm dáng.
Ngay cả Dung Tắc nhìn thấy cũng không khỏi sững người.
Sau đó liền quay mặt đi, thản nhiên nói: “Khá đẹp.”
Huynh ấy rất ít khi khen ta.
Ta mím môi cười.
Vọng Giang Lâu là tửu lầu đệ nhất kinh thành, ngồi cạnh cửa sổ có thể thu trọn cả con sông Lĩnh Giang vào tầm mắt. Gió từ ngoài sông lùa qua khung cửa sổ, hơi se lạnh.
Lúc đến nhã gian, Bùi Hành An đã đợi sẵn.
Chàng đứng sát cửa sổ, vạt áo bị gió thu nâng lên, cả người trông như một bức tranh thủy mặc nhàn nhạt, khiến người ta chẳng mảy may liên tưởng được tới dáng vẻ bắt cướp lưu loát, mạnh mẽ ngày đó.
Chẳng hiểu sao, hễ gặp chàng, ta lại thấy dâng lên một niềm vui khó tả.
Dung Tắc chắp tay vái chào:
“Hành An, sao chỉ có một mình đệ?”
Ý cười tràn ngập nơi đáy mắt, ánh mắt Bùi Hành An rơi trên người ta: “Đa tạ Dung huynh, đã đích thân đón vị hôn thê của ta đến đây.”
Dung Tắc sững người.
“Vị hôn thê của đệ?”
Trong ánh mắt sững sờ tột độ của huynh ấy, ta rời khỏi bên cạnh, bước về phía Bùi Hành An.
“Hành An.”
Bùi Hành An khẽ mỉm cười, đưa tay vén những sợi tóc tơ bị gió thổi tung của ta ra sau tai.
Đầu ngón tay sượt qua vành tai, khiến nó nóng bừng lên.
Ta khe khẽ kéo tay áo chàng, nháy mắt liên tục, nhỏ giọng nhắc nhở: “Có người mà.”
Bùi Hành An cười hiền hòa, chắp tay đáp lễ.
“Phải đó.”
“Người ta đều nói trước khi cưới một tháng không được gặp mặt, hôm nay nếu không có Dung huynh tương ước, ta đã chẳng gặp được Tiêm Tiêm. Đa tạ Dung huynh.”
Khoảnh khắc ấy, nụ cười trên gương mặt Dung Tắc, nhạt đi từng chút một.
Huynh ấy nhìn chằm chằm Bùi Hành An, rồi lại quay sang nhìn ta, trong ánh mắt toàn là vẻ không thể tin nổi.
“Muội là vị hôn thê của đệ ấy?”
Ta chớp chớp mắt, hơi chưng hửng.
Huynh ấy không biết sao?
Dường như nhận ra mình đã thất thố, Dung Tắc chỉnh lại nét mặt, nở một nụ cười gượng gạo.
“Thật xin lỗi, không ai nói chuyện này với ta.”
“Cứ tưởng…”
Có những chuyện trên đời lại trùng hợp một cách kỳ lạ như thế.
Quốc công phủ đông người, chuyện ai ai cũng biết, nên ai cũng nghĩ là đã có người kể cho huynh ấy nghe rồi, thành thử ra chẳng ai buồn nhắc lại nữa.
Đến mức, huynh ấy vẫn hoàn toàn mù tịt.
Đến mức, bỏ lỡ đi quá nhiều.
Nhã gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lùa trên mặt sông.
Dung Tắc nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau của ta và Bùi Hành An, biểu cảm trên mặt huynh ấy là thứ ta chưa từng thấy bao giờ.
Chẳng thể nói rõ là gì.
Kinh ngạc có, mỉa mai có… lại giống như có thứ gì đó đang vỡ vụn.
Ta bồn chồn bất an, theo bản năng nhích lại gần Bùi Hành An thêm một chút.
Dung Tắc và Bùi Hành An trước kia từng là đồng song, đáng ra phải có rất nhiều chuyện để hàn huyên. Nhưng suốt cả bữa ăn, Dung Tắc lòng mang đầy tâm sự, uống hết ly này đến ly khác.
Bùi Hành An hỏi Dung Tắc có chuyện gì.
Dung Tắc cười cười, nụ cười nhạt nhòa như bông hoa cuối xuân sắp lụi tàn.
“Không có gì.”
“Chỉ là đã lâu không được uống rượu Lê Hoa Bạch của kinh thành, thấy nhớ quá thôi.”
Ngừng một lát.
“… Rốt cuộc vẫn là áo không gì bằng áo mới, người không gì bằng người xưa.”