HỌ NÓI TA LÀ HỒ LY TINH
CHƯƠNG 8
Tâm trí vừa buông lỏng, ta liền thực sự đổ bệnh.
Trong lúc ốm, trời đổ một trận mưa lớn, đánh rụng sạch những tơ liễu bay dập dờn khắp các ngõ hẻm.
Bệnh khỏi, mặt ta cũng lành lặn, khuôn mặt trong gương lại khôi phục dáng vẻ xinh đẹp như xưa.
Ta muốn đi gặp Bùi Hành An.
Nhưng giờ lại trở nên rất khó.
Trước đây, Dung Yên lúc nào cũng lấy cớ đi gặp Bùi Hành An, ta vì lý do âm sai dương thác mà luôn qua lại với chàng.
Bây giờ đã đính hôn, lại bị cữu mẫu nhốt trong phòng, không cho gặp mặt.
Cữu mẫu nói bóng nói gió, bảo con gái phải biết giữ kẽ, đoan trang.
Ta mới không thèm.
Ta đâu có phải là kiểu người cổ hủ như Dung Tắc.
Thế là, nhân lúc cữu mẫu ra ngoài, Dung Yên làm bình phong che chắn cho ta, ta lén lút chuồn ra từ cửa sau đi dạo phố.
Gõ cửa Hầu phủ.
Đang là đầu thu, hoa râm bụt nở rộ, leo kín nửa bức tường.
Bùi Hành An gặp ta, hô hấp liền ngưng bặt.
“… Dung Tắc, đã nhìn thấy mặt nàng chưa?”
Ta thấy kỳ lạ.
Nghĩ ngợi một lúc, hơi mất vui, trách yêu chàng:
“Cữu mẫu nói ta mang gương mặt hồ ly tinh, ngài cũng chê bai có đúng không?”
Nói xong, ta quay người định bỏ đi.
Vòng eo bỗng chốc bị siết chặt.
Một cánh tay rắn chắc ôm choàng tới, ta ngã nhào vào vòng tay chàng.
Có người tim đập rất nhanh, truyền qua lớp áo lụa, từng nhịp thình thịch, làm người ta cũng bất giác đỏ mặt tim đập theo.
“Ừm.”
“Là ta lỡ lời, nàng đừng giận.”
“Chỉ là ta nghĩ, sao lại có người nỡ buông lời nói nàng nửa câu không tốt cơ chứ.”
“Thật là mù mắt.”
10
Lá sen úa vàng, vào thu, hơi lạnh thấu xương.
Lúc này, Dung Tắc cuối cùng cũng đã trở về.
Ngoại tổ mẫu đã dặn dò từ sớm, hôm nay không ai được ra khỏi cửa, phải cùng nhau ra đón.
Lần gần nhất phủ tụ tập đông đủ thế này, vẫn là lúc Quốc công gia được nhận sắc phong.
Ta đứng ở vòng ngoài cùng, kiễng chân ngó về phía trước.
Dung Tắc dầm sương dãi gió trở về, nhưng trên khuôn mặt chẳng vương nét phong trần. Vẫn là dáng vẻ chi lan ngọc thụ, trầm ổn quý phái, giữa mi tâm còn có thêm vài phần điềm tĩnh, ung dung hơn trước.
Ngoại tổ mẫu nắm lấy tay huynh ấy, vừa nói vừa gạt nước mắt.
Huynh ấy bị một đám đệ đệ muội muội bu quanh trước sau, vây lấy chật như nêm.
Ta không xen vào náo nhiệt, cúi đầu to nhỏ trò chuyện với Thúy Nhi, bàn xem lúc xuất giá chiếc khăn voan đỏ nên thêu hoa văn gì.
Chúng ta đang mải mê nói chuyện, bên cạnh bỗng đổ xuống một bóng đen.
Ngẩng đầu lên nhìn.
Dung Tắc không biết đã bước tới đây từ lúc nào, ánh mắt nhàn nhạt rơi trên người ta.
“Biểu ca.”
Ta vội đứng thẳng người, quy củ thi lễ, sợ huynh ấy lại trách ta chỗ nào không đủ đoan trang.
Huynh ấy liếc nhìn ta, hiếm khi thấy nở nụ cười, gật đầu:
“Trầm ổn hơn trước một chút rồi.”
Ta cụp mắt, rụt rè cười mỉm.
Đợi đến khi huynh ấy đi khuất, ta mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Dung Tắc trở về, cữu mẫu lại bắt đầu lo liệu hôn sự cho huynh ấy.
Trước đây, Dung Tắc luôn lấy lý do chưa lập được công danh sự nghiệp thì chưa nên thành gia lập thất, nhưng lần này, huynh ấy lại hiếm hoi nới lỏng miệng.
Cữu mẫu rất mừng rỡ, sốt sắng lo liệu đánh tiếng khắp nơi.
Bà để mắt tới Phương tiểu thư, là con gái độc nhất của một vị Quận chúa, và cũng là đích trưởng nữ của Lại bộ Thị lang.
Hai người hẹn gặp mặt ở Quốc công phủ.
Dung Yên kéo một đám tỷ muội ra ngoài, lén lút trốn sau hòn non bộ, nói muốn đi xem tẩu tẩu tương lai trông như thế nào.
Dưới tán hoa, Phương cô nương quả thực rất xinh đẹp.
Khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, cười không hở răng, đúng chuẩn khuê nữ nhà gia thế.
Dung Tắc cười nhẹ ôn hòa, đoan chính, ung dung.
Hai người ngồi cạnh nhau, giống như một đôi kim đồng ngọc nữ.
Sau khi Phương cô nương ra về, Dung Tắc phát hiện ra chúng ta.
Đám cô nương tản đi như ong vỡ tổ, ta đi chậm nên bị rớt lại phía sau cùng.
“Tiêm Tiêm.”
Dung Tắc gọi ta lại.
Ta ngượng ngùng vô cùng, đành dừng bước, quay người lại.
Dung Tắc đứng yên trước mặt ta, liếc nhìn về hướng thủy tạ, đột nhiên hỏi: “Muội thấy Phương gia cô nương thế nào?”
Ta chưng hửng: “Hả?”
“Ta… ta thấy rất tốt.” Ta lựa lời, không dám nói bừa, “Nghe nói Phương cô nương hiền thục thuần lương, bụng đầy thi thư, vô cùng xứng đôi với biểu ca.”
Dung Tắc gật đầu.
Lại nói: “Tính tình nàng ấy ôn thuận, bao dung rộng lượng, không hay làm khó người khác. Nếu nàng ấy bước vào cửa, chắc sẽ không làm khó dễ muội đâu.”