HỌ TRANH THẦN NỮ, NHƯNG LẠI BỎ QUA TA
CHƯƠNG 9
Vì thế gần đây Thái tử đã phái người đến Bắc cảnh, danh nghĩa là khao quân, nhưng thực chất là ngầm điều tra gốc gác của ta.
Cuối thư phụ thân viết: Ninh nhi, chuyện trong nhà đã có cha lo, con ở bên đó nhớ ăn uống đàng hoàng, chớ bận tâm.
Ta gập thư lại.
Kiếp trước ta mở lời định thiên hạ, giúp Tiêu Lan Đình đăng cơ. Cái giá phải trả là mạng sống của phụ mẫu và người nhà ta.
Sức mạnh Ngôn linh chưa bao giờ là ơn trời ban, nó là một lời nguyền.
17
Đoàn sứ thần khao quân do Thái tử phái đến quả nhiên đã tới vào nửa tháng sau.
Bọn họ ở lại ba ngày, Tiêu Hàn luôn đi cùng.
Hỏi một câu chàng đáp một câu, đáp xong thì không mở lời thêm.
Sứ thần đi lượn lờ quanh soái phủ ba ngày ròng rã, chẳng điều tra ra được gì.
Chu Hổ trước mặt sứ thần mở miệng ngậm miệng đều là “Điện hạ trị quân nghiêm minh”, “Vương phi an phận thủ thường”, nói năng cẩn thận không kẽ hở.
Sứ thần rời đi không lâu, Tiêu Tẫn Du tới.
Hắn không mang theo đại quân, chỉ mang theo vài trăm thân binh.
Áp tải vài xe “quân nhu khao quân”.
Cả người vận bộ võ phục màu xanh lam tối có hoa văn chìm, bên hông thắt chiếc đai da màu đen. Trông hắn trầm tĩnh hơn vài phần, vừa thấy Tiêu Hàn đã nhếch mép:
“Tam đệ, Thái tử điện hạ bảo bổn vương mang đồ tới. Hắn nói Bắc cảnh vất vả, đây là chút lòng thành của triều đình.”
Hắn vỗ vỗ lên mấy xe vật tư, hạ giọng nói:
“Nhưng bổn vương xem rồi, toàn là đồ phế phẩm sứt mẻ, Thái tử đại ca ra tay thật là hào phóng.”
Tiêu Hàn không nói gì.
Tiêu Tẫn Du cũng không bận tâm, sải bước đi thẳng vào trong. Đi ngang qua ta khựng lại một lát, chẳng nói tiếng nào.
Đêm đó, hắn và Tiêu Hàn đối ẩm.
Hắn bảo Thái tử đang nổi trận lôi đình ở Đông Cung.
Bảo Tiêu Lan Đình dạo này ra vào Đông Cung liên tục, Thái tử nhất nhất nghe theo lời hắn.
Cuối cùng, hắn vỗ mạnh binh phù Tây cảnh lên bàn.
“Tam đệ, cái này đệ cầm lấy. Binh lính Tây cảnh, tùy đệ sai phái.”
Tiêu Hàn nhìn mảnh binh phù đó, không đưa tay nhận.
“Nhị ca, đây là quân của huynh.”
“Nói xàm, đương nhiên là lính của lão tử rồi.”
Hắn nâng ly rượu uống cạn một hơi.
“Thế nên mới đưa cho đệ. Lão tử ở kinh thành, có binh cũng chẳng làm gì. Đệ ở Bắc cảnh, lúc nguy cấp dùng đến.”
Hắn đứng dậy, đưa lưng về phía Tiêu Hàn, giọng bỗng chốc hạ rất thấp:
“Hồi bé ở trong cung, chẳng ai thèm ngó ngàng đến đệ, chỉ có lão tử trèo tường vào. Đệ bị người ta bắt nạt cũng không ho he, lão tử đánh chúng nó thay đệ. Giờ đệ có Vương phi rồi, có Bắc cảnh rồi, nhưng đệ vẫn cái điệu bộ đáng ghét đó, lão tử không giúp đệ thì ai giúp đệ.”
Hắn quay người đi ra ngoài, lúc đi ngang qua ta còn lầm bầm một câu:
“Cô nhóc câm, đối xử tốt với Tam đệ của bổn vương một chút.”
Nói xong hắn leo lên ngựa, hòa mình biến mất vào màn tuyết trắng.
18
Hai năm sau.
Lúa Chiêm Thành từ mười mẫu ruộng thử nghiệm ban đầu, giờ đã mọc khắp vạn mẫu đất hoang trong Nhạn Môn Quan.
Kho lương của Bắc cảnh quân lần đầu tiên được lấp đầy.
Hai năm qua, mỗi độ xuân về, Tiêu Hàn thường đưa ta ra bãi cỏ ngoài quan ải cưỡi ngựa.
Lúc lên ngựa chàng đỡ lấy eo ta, lòng bàn tay nóng hổi:
“Kẹp chặt chân, đừng ghì cương chết cứng quá.”
Mùa hè chàng đưa ta ra bờ sông nướng cá, con đầu tiên nướng khét lẹt.
Chàng âm thầm tự gặm sạch, nướng con thứ hai vàng ươm. Lóng ngóng gỡ hết xương bên trong rồi mới đưa cho ta.
Mùa thu chàng dạy ta bắn cung ở giáo trường, ta không kéo nổi cây cung.
Chàng liền đứng từ phía sau nắm lấy tay ta, từng chút từng chút giúp ta kéo cung thật căng.
Mùa đông ta sợ lạnh, chàng liền cuộn ta vào trong lòng. Áp lòng bàn tay lên mu bàn tay ta, từng chút từng chút ủ ấm.
Có một lần ta đến kỳ nguyệt sự, đau bụng dữ dội, chàng túc trực bên mép giường.
Dùng bàn tay áp lên phần bụng dưới của ta, ròng rã suốt một đêm không chịu buông ra.
Sau này A Bích kể ta nghe chàng còn thức trắng đêm triệu gọi đại phu.
Hỏi đủ loại phương thuốc điều dưỡng nguyệt sự cho nữ tử, ghi chép chật kín cả một trang giấy.
Hai năm đó, ta thường hay nghĩ, ngày tháng cứ êm đềm trôi qua như thế. Trọn một đời một kiếp thì tốt biết bao.
Đáng tiếc, chuỗi ngày bình yên ấy, chỉ kéo dài đến mùa thu năm thứ ba.
19
Hoàng thượng đột nhiên bệnh nặng, Thái tử giám quốc.
Tiêu Lan Đình nhân cơ hội thâu tóm ba bộ trong triều.