HỌ TRANH THẦN NỮ, NHƯNG LẠI BỎ QUA TA

CHƯƠNG 10



Ngấm ngầm chặt đứt nguồn cung lương thảo và quân khí của Bắc cảnh.

Chẳng bao lâu sau, năm vạn kỵ binh Man tộc ồ ạt áp sát biên giới.

Trên triều đường, Tiêu Lan Đình lạnh nhạt khoanh tay đứng nhìn. Rõ ràng là muốn ngồi xem Bắc cảnh rơi vào khốn cảnh.

Tin tức truyền đến Nhạn Môn Quan, sắc mặt Tiêu Hàn không hề thay đổi.

Chàng lấy mảnh binh phù mà Tiêu Tẫn Du đã đưa trước đó ra, truyền lệnh:

Ba ngày sau, Tây cảnh quân sẽ thọc sườn từ hướng thung lũng.

Ta đã sớm nhắc nhở chàng, Tiêu Lan Đình tuyệt đối sẽ không cử đi nửa mống viện quân.

Đúng kỳ hạn ba ngày, thiết kỵ Tây cảnh kéo đến y như đã định.

Đại tỷ lo lắng vạn phần, ép Tiêu Kinh Trập dẫn binh Đông Cương đi ngày đi đêm ứng cứu.

Ba cánh quân hợp bích, chỉ một trận đánh tan tành chủ lực Man tộc.

Chiến sự Bắc cảnh vừa dứt, mật báo khẩn từ kinh thành dồn dập bay tới.

Tiên đế đột ngột băng hà, Tiêu Lan Đình thừa lúc nội thị bị điều đi. Giả mạo di chiếu ngang nhiên bước lên ngôi báu.

Đạo thánh chỉ đầu tiên Tân đế giáng xuống, chính là dệt tội danh gán ghép.

Giam lỏng Thái tử, áp giải phụ thân vào đại lao Hình bộ. Mẫu thân và đại tỷ đang về thăm nhà mẹ đẻ cũng bị giam lỏng trong phủ Thừa tướng.

Tiêu Kinh Trập nghe tin, không kể ngày đêm thúc ngựa chạy về.

Ngay đêm về đến kinh thành, hắn dẫn theo thân binh bao vây phủ họ Thẩm.

Hắn dẫn quân cầm đao đứng ngạo nghễ trước cửa phủ, chỉ để lại một câu:

“Kẻ nào dám động đến thê tử của ta, bước qua xác ta trước đã.”

Tin tức truyền đến Đông Cung, nhị tỷ đang chép kinh trong Phật đường.

Cây bút lông trong tay tỷ ấy “lạch cạch” rớt xuống nền giấy Tuyên.

Mực lan ra, nhuộm đen kịt cả một trang Phật kinh.

Tỷ ấy đứng dậy, thay một bộ y phục màu trắng tuyền, một thân một mình đi đến phủ Trấn Quốc công.

Sau khi Tiên đế băng hà, nhà mẹ đẻ của Thái tử là Trấn Quốc công Tô Sâm lập tức đóng cửa tạ khách. Rõ ràng là muốn bo bo giữ mình.

Gã gác cổng thậm chí không thèm thông báo, chỉ cách cánh cửa hé mở mà nói:

“Quốc công gia không tiếp khách.”

Nhị tỷ đứng trước cánh cửa sơn đỏ như son, không rời đi.

Tỷ ấy nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt, gằn từng chữ một, vang dội kiên quyết:

“Tiêu Thừa Hy mà chết, ba đời nhà họ Tô ắt diệt vong. Ta đoán hưng suy gia tộc, chưa bao giờ nói bừa.”

Tỷ ấy lấy hưng suy của các gia tộc làm quân cờ mặc cả, ép một đám cựu thần đang đứng xem kịch vui phải chọn phe.

Mỗi câu nói ra, lại nôn một búng máu tươi từ tâm mạch.

Vạt áo trắng tinh nhuộm thành màu đỏ sẫm, nhưng tỷ ấy vẫn không hề dừng lại.

Cánh cửa sơn đỏ ấy cuối cùng cũng mở.

Trấn Quốc công bước ra.

Ngay sau đó, Định Viễn Hầu, Tả thị lang Lại bộ, Tiết độ sứ Kinh doanh… lần lượt từng người một bước ra.

20

Bên ngoài hoàng thành, Tiêu Tẫn Du dẫn ba ngàn tinh binh gối giáo chờ sáng.

Bên trong hoàng thành, Trấn Quốc công đã liên lạc toàn bộ cựu bộ còn trung thành với Tiên đế.

Định Viễn Hầu tiếp quản phân nửa binh lực Kinh doanh.

Ba vạn cấm quân trong tay Tiêu Lan Đình bắt đầu hoang mang dao động.

Không một ai dám cược xem gia tộc mình có bị lời nguyền của Ngôn linh giáng xuống hay không.

Lúc nhị tỷ được đưa về phủ Thừa tướng, tỷ ấy đã hôn mê bất tỉnh.

Phủ y bắt mạch xong, lắc đầu lui ra, nói với mẫu thân:

“Tâm mạch bị tổn thương quá nặng, e là khó mà trụ qua được mùa xuân năm sau.”

Mẫu thân xoay người vào khố phòng, lấy ra những củ nhân sâm già cất giữ cả đời. Tự tay chưng cất từng bát, bưng từng bát vào phòng nhị tỷ.

Đại tỷ cố chấp túc trực bên giường nhị tỷ, nắm tay tỷ ấy nói:

“Nhị muội chắc chắn sẽ khỏe lại.”

Vừa dứt lời, tỷ ấy liền ôm đầu cuộn người lại, đau đớn đến mức cả người run lẩy bẩy.

Lúc Tiêu Kinh Trập chạy đến, tỷ ấy đã đau đến không nói nên lời.

Cũng nhờ lời Ngôn linh của đại tỷ mà nhị tỷ giữ được mạng.

Chỉ là đại tỷ và nhị tỷ, vĩnh viễn không thể sử dụng sức mạnh Ngôn linh thêm một lần nào nữa. Nếu dùng lại, ắt một người chết một người điên.

21

Ba ngày sau, cục diện kinh thành bước đầu định đoạt.

Tiêu Kinh Trập dẫn thân binh, vung búa chém nát cổng Đông Cung:

“Chủ tử của bọn mày là kẻ mưu phản thoán vị Tiêu Lan Đình, đại ca của ta mới là Thái tử được Tiên đế đích thân sắc phong. Kẻ nào hôm nay cản ta, xử tội như phản quân, tru di cả nhà!”

Đám cấm quân đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đồng loạt buông đao xuống.

Khi nhị tỷ chìm trong hôn mê suốt nhiều ngày tỉnh lại, trời đã nhá nhem tối.

Tiêu Thừa Hy đầy vết thương trên người, chân trái đã bị đánh gãy, máu ở khóe trán đã đông cứng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...