HỌ TRANH THẦN NỮ, NHƯNG LẠI BỎ QUA TA

CHƯƠNG 11



Hắn hất tất cả những người xúm lại đỡ hắn, lết từng bước khập khiễng đến trước giường nhị tỷ.

Rồi sau đó, quỳ sụp xuống.

Nhị tỷ không nhìn hắn, rút từ dưới gối ra một tờ giấy, đưa đến trước mặt hắn.

Là hòa ly thư.

Bên trên đã đề sẵn tên tỷ ấy, từng nét từng chữ đều toát lên sự tuyệt tình.

Đầu ngón tay Tiêu Thừa Hy khẽ run rẩy, giọng nói khàn đặc không thành tiếng: “Tại sao?”

“Ta gả cho chàng ba năm, chàng đối xử với ta không có điểm nào chê trách được.” Giọng nhị tỷ rất bình tĩnh, không một chút gợn sóng, “Trời lạnh đưa loại than ngân tốt nhất, trời nóng chuyển băng từ Giang Nam tới, lễ nghĩa dịp lễ Tết chu toàn, chưa bao giờ để ta phải chịu nửa phần ủy khuất. Nhưng chàng chưa bao giờ qua đêm ở phòng ta. Linh vị thờ trong Phật đường đó, ta biết là ai.”

Tỷ ấy dừng lại, khóe miệng lại rỉ máu, giơ tay áo lên hờ hững lau đi:

“Ta không trách cô ấy, cũng không trách chàng. Ta chỉ trách bản thân mình, vọng tưởng hão huyền suốt ba năm. Ta cứu chàng, không phải vì ta là thê tử của chàng, mà vì chàng là vị Trữ quân danh chính ngôn thuận duy nhất của Đại Sở.”

“Sau khi hòa ly, chúng ta hai người không nợ nần gì nhau.”

Tiêu Thừa Hy không nói gì, cầm lấy tờ hòa ly thư đó gấp lại, nhét vào trong vạt áo sát ngực.

“Ta không hòa ly.” Hắn ngẩng đầu lên, trong mắt vằn vện tơ máu, “Linh vị ở Phật đường ta sẽ không dẹp, đó là lời giao phó của ta với cố nhân. Nhưng thê tử của ta, từ đầu đến cuối, chỉ có một mình Thẩm Dao nàng mà thôi.”

Hắn chống tay xuống đất, gian nan đứng dậy, kéo cái chân gãy, lết từng bước ra ngoài.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại nhẹ nhàng.

Nhị tỷ đưa lưng về phía hắn, bả vai đột nhiên run rẩy từng chập.

22

Chiến sự Bắc cảnh vừa dẹp yên, toàn quân nán lại chỉnh đốn.

Đêm đó, thám tử nhuốm đầy máu tươi lao nhanh vào quân doanh, mang theo mật báo khẩn từ kinh thành.

Tiêu Hàn đọc xong mật thư, sắc mặt lạnh ngắt.

Chàng gập thư lại, cất vào trong ngực, im lặng thật lâu.

Sau đó nhả ra hai chữ với Chu Hổ: “Chỉnh quân.”

Bắc cảnh quân nhổ trại ngay trong đêm.

Từ Nhạn Môn Quan về đến kinh thành, hành quân gấp cũng phải mất bảy ngày.

Chàng liều mạng ép thời gian xuống còn năm ngày.

Dọc đường đi cử người liên lạc với Tây cảnh quân của Tiêu Tẫn Du và Đông Cương quân của Tiêu Kinh Trập, hẹn nhau hội quân từ ba hướng.

Ngày đại quân đến kinh thành, cấm quân của Tiêu Lan Đình vẫn đang tử thủ chống cự.

Tiêu Hàn không đợi quân tiếp viện, trực tiếp dẫn đội tiên phong công phá cung môn.

Bên ngoài điện Kim Loan, tiếng la giết rung trời.

Tiêu Lan Đình mặc một thân long bào màu minh hoàng lùi vào trong điện, đối mặt với binh lính tràn vào như thác lũ, khóe miệng hắn nở một nụ cười thê lương.

“Đến hết rồi sao? Giỏi, vậy thì cùng nhau chết ở đây đi! Cho các ngươi nếm mùi lợi hại của hỏa dược!”

Hắn rút từ trong tay áo ra một quả hỏa lôi đen sì, hung hăng đập mạnh xuống đất.

Tiếng nổ đinh tai nhức óc nuốt chửng cả điện Kim Loan, bậc thềm đá cẩm thạch trắng bị nát tươm thành bột.

Hàng lính đi đầu bị luồng khí nóng hất văng, la hét thảm thiết ngã rạp xuống đất.

Khói đen cuộn mù mịt, gạch đá văng tứ tung, không ai dám bước lên một bước.

Tiêu Lan Đình nhân lúc hỗn loạn, lẻn qua cửa hông trốn thoát.

Hắn một mạch rút lui về phía giác lâu ở góc tây bắc hoàng thành.

Nơi đó giấu một đường hầm bí mật từ tiền triều, thông thẳng ra ngoài thành.

Nhưng hắn vừa đẩy cửa đường hầm ra thì đứng sững lại.

Tiêu Hàn đứng ở cửa vào đường hầm, tay cầm trường kiếm, mũi kiếm chĩa xuống đất.

“Lục đệ, đừng trốn nữa.”

Tiêu Lan Đình nhìn chàng, tự giễu cợt cười nhạt: “Tam ca, đệ chưa bao giờ muốn đánh nhau với huynh.”

Tiêu Hàn không đáp lời, từ từ giơ kiếm lên.

Tiêu Lan Đình bỗng quay ngoắt lại, lấy quả hỏa lôi cuối cùng trong tay đập mạnh vào cột trụ chịu lực của giác lâu.

Lại một tiếng nổ lớn nữa, cột gỗ thô to gãy gập làm đôi, ngói trên mái rơi rào rào.

Toàn bộ giác lâu rung lắc dữ dội.

Tiêu Lan Đình mượn khoảnh khắc bụi bay mịt mù ấy, xoay người lao sâu vào trong đường hầm.

Tiêu Hàn xách kiếm đuổi theo.

Chu Hổ và đám thân binh bị đá tảng chặn lại, chậm chân một nhịp.

Trong đường hầm âm u ẩm ướt, chỉ có vài ngọn đèn dầu sắp cạn phát ra ánh sáng vàng vọt yếu ớt.

Tiêu Lan Đình chạy phía trước, đột nhiên dừng lại, bóp nát một chiếc ống lưu ly trong tay.

Khói màu vàng nhạt men theo mặt đất chầm chậm tỏa ra.

Tiêu Hàn đuổi tới cách hắn mười bước chân thì khựng lại, hét lớn về phía Chu Hổ đang dọn gạch đá phía sau——

“Đừng qua đây! Khói có độc!”

Lời còn chưa dứt, chàng đã hít phải mấy ngụm khói độc, ho sặc sụa dữ dội.

Chàng quỳ một gối, chống kiếm xuống đất gượng thân mình.

Chương trước Chương tiếp
Loading...