HÒA LY XONG TA TRỞ THÀNH HOÀNG HẬU

CHƯƠNG 10



Chàng xoa lòng bàn tay ta, như trẻ con giận dỗi nói:

“Qua mấy ngày nữa, ta lén dẫn nàng ra ngoài cung chơi, không để ma ma biết.”

“A Diễn nghịch ngợm quá, khó trách ma ma nói khi còn nhỏ chàng luôn bị bà ấy đánh vào lòng bàn tay.”

A Diễn lần đầu tiên đỏ mặt.

Không nói nên lời.

Đêm động phòng hoa chúc, A Diễn vén khăn voan của ta lên, nhìn ta rất lâu.

Mặt ta nóng lên, mới nghe chàng khẽ thở dài:

“Cuối cùng cũng đợi được ngày này.”

“A Diễn đợi rất lâu sao?”

Chàng nhéo mũi ta:

“Khi ở Nam Phong quán ngày ngày mong nàng tới, ta đã chờ ngày này rồi.”

Ta bẻ ngón tay tính toán, kinh ngạc nói:

“Vậy chẳng phải đã sắp hai năm rồi sao?”

“Vậy nên Mạt Nhi phải bù đắp cho ta.”

Chàng thổi tắt nến đỏ, buông màn trướng, giọng trầm khàn đến không giống bình thường.

Ta đỏ mặt rụt vào góc giường:

“Ngày mai mẫu thân muốn vào cung thăm ta, tối nay chàng không được phóng túng.”

Động tác của A Diễn khựng lại,áo não vùi đầu vào cổ ta, rầu rĩ nói:

“Được, vậy ta nhẹ một chút.”

25

Mẫu thân nói với ta, muội muội trong nhà gả tới Dương Châu.

Thế là ta thường xuyên nhận được thư từ Dương Châu gửi tới.

Trong đó không thiếu thư của Từ Văn Hiên kẹp theo.

Mỗi một phong đều bị A Diễn mở ra xem.

Haiz.

Chàng thật thích ghen.

Trong cung không thiếu tiểu thái giám tuấn tú.

Mỗi lần ta muốn nói chuyện với bọn họ, bọn họ đều bị A Diễn trừng cho lui về.

Còn có tân khoa thám hoa lang.

Nghe nói mặt như hoa đào, sinh ra cực kỳ đẹp mắt.

Ta âm thầm lén ra khỏi cung, muốn nhìn dung mạo hắn một lần.

Không ngờ lại bị A Diễn bắt tại trận.

Chàng vừa uất ức vừa tức giận:

“Nàng nhìn trúng tên thám hoa lang kia rồi?”

Ta điên cuồng lắc đầu:

“Không có không có.”

“Nàng ăn mặc đẹp như vậy, lén ra ngoài chỉ để nhìn hắn một cái, còn nói không nhìn trúng hắn!”

Ta cúi đầu, nhìn bộ đồ hạ nhân đơn sơ trên người mình, có hơi không hiểu ra sao.

Mắt A Diễn đỏ lên.

“Sao nàng không phản bác cô, là ngầm thừa nhận rồi sao?”

Ta vội ôm mặt chàng, hôn mấy cái liền.

 

“Không phải đâu, Mạt Nhi chỉ thích một mình chàng thôi.”

“Những nam nhân ngoài kia chắc chắn sẽ nghĩ đủ cách quyến rũ nàng. Nàng phải nhớ kỹ, ngoài cô ra, không có nam nhân tốt!”

“Được được được, Mạt Nhi nhớ rồi.”

Mỗi lần ta nói những chuyện này với Bích Khê, nàng ấy đều che miệng cố nhịn cười.

“Nương nương à, bệ hạ của chúng ta lên ngôi bằng cách nào, chẳng lẽ người quên rồi sao?”

Ta xoa thái dương, thở dài.

Mẫu thân thường nói với ta, đừng quên con đường mình từng đi qua.

Hóa ra là ý này sao?

Thôi vậy.

Không nghĩ nhiều nữa.

Tóm lại, một người có thể được một người khác trân trọng, là chuyện may mắn biết bao.

(HOÀN)

Chương trước
Loading...