HÒA LY XONG TA TRỞ THÀNH HOÀNG HẬU

CHƯƠNG 9



“Hôm đó ta về nhà sớm, đứng dưới cửa sổ nghe thấy tiếng của chàng và Liễu nương. Cái mà chàng nói là đau thắt, chắc chính là cảm giác đó nhỉ?”

Ta lùi nửa bước, hành lễ với hắn.

“Mạt Nhi không muốn vì chàng mà đau lòng nữa, bởi vì ta đã có A Diễn.”

Huyết sắc trên mặt Từ Văn Hiên hoàn toàn rút sạch.

Hắn nhíu mày, nghẹn ngào nói:

“Là ta có lỗi với nàng.”

22

Khi tiễn khách rời đi.

Xe ngựa của Từ gia dừng ở cửa.

Liễu nương ôm cánh tay chậm rãi xuống xe.

Từ Văn Hiên vội tiến lên:

“Sao nàng lại tới, không phải ta nói…”

Phập.

Là âm thanh lưỡi dao đâm vào lồng ngực.

Khuôn mặt Liễu nương méo mó cười:

“Chàng muốn đưa ta tới thôn trang, rồi nối lại tình xưa với Tô Mạt? Nằm mơ! Chàng đi chết đi, Từ Văn Hiên!”

Từ Văn Hiên phun máu, ôm ngực quỳ rạp xuống đất.

Trước cửa Tô phủ loạn thành một đoàn.

Thị vệ bắt Liễu nương lại, khiêng Từ Văn Hiên vào trong cứu chữa.

Bích Khê vội đỡ ta về khuê phòng.

Trong phủ cấp tốc đi gọi đại phu.

Chưa tới nửa nén hương, gã sai vặt Từ Văn Hiên mang theo đã thần sắc sốt ruột cầu xin ta:

“Cô nương, Từ đại nhân ồn ào muốn gặp người, nếu không ngài ấy không chịu chữa trị!”

Bích Khê cảnh giác chắn trước mặt ta:

 

“Từ Văn Hiên máu thịt be bét, lỡ dọa cô nương nhà chúng ta thì sao?”

Cuối cùng ta vẫn đi.

Khóe miệng Từ Văn Hiên còn dính máu.

Hắn an ủi ta:

“Mạt Nhi, có dọa nàng không?”

“Không, chàng mau nghe lời, để đại phu chữa trị đi.”

“Ta sợ mình không sống nổi, có vài lời nhất định phải nói với nàng. Mạt Nhi, chỉ cần nàng bằng lòng quay đầu, ta nguyện ý mãi mãi chờ nàng.”

“Chàng! Tùy chàng vậy!”

Ta lắc đầu ra khỏi cửa.

Từ Văn Hiên ngốc quá.

Có người không phải ngươi bằng lòng chờ, nàng ấy liền bằng lòng trở về đâu.

23

Sau khi A Diễn nghe chuyện này, lập tức xử tử Liễu nương.

Mạng của Từ Văn Hiên giữ được, nhưng hồn như mất một nửa.

Thanh danh cũng thối nát không chịu nổi.

Hắn tự xin từ quan, mang mẫu thân về quê cũ Dương Châu.

Trước khi đi, hắn tới phủ thái tử tạm biệt ta.

“Mạt Nhi, ta đi lần này chắc sẽ không trở lại nữa.”

Ta gật đầu, vào phòng lấy một hũ kẹo gạo nếp ra.

Nhét vào tay hắn.

“Giữa chúng ta đã thanh toán xong, như vậy chàng không cần vướng bận ta nữa.”

Từ Văn Hiên nhìn hũ kẹo trong lòng, giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt.

“Là ta quá ngốc, từng chê nàng ngu dốt, thật ra Mạt Nhi là người thuần khiết thiện lương nhất trên đời này.

“Chiêu này là thái tử điện hạ dạy đúng không?”

Ta chột dạ nhìn về phía bình phong.

“Không phải không phải, không liên quan tới chàng ấy.”

A Diễn nói gì cũng không yên tâm, nhất quyết trốn ở đó nghe lén.

Từ Văn Hiên hiểu rõ cười.

Vẫy tay rời đi.

A Diễn bước ra từ sau bình phong.

Cắn lên vành tai ta.

“Nhìn hắn làm gì? Không nỡ à?”

“A Diễn xấu xa! Mau buông ta ra!”

Chàng đỡ eo ta, đặt một nụ hôn lên trán ta.

“Không buông, cả đời cũng không buông.”

24

Ngày A Diễn đăng cơ, triều thần vốn đang hòa hòa khí khí.

Nhắc tới ta, có người to gan đứng ra.

“Hoàng hậu các triều đại nào có người từng gả đi rồi? Không ổn, không ổn.”

A Diễn chống đầu, mặt không cảm xúc hỏi:

“Ồ, còn gì không ổn nữa?”

“Nghe nói Tô Mạt lúc nhỏ bị thương ở đầu, là một kẻ ngốc, sao có thể làm mẫu nghi thiên hạ?”

“Trương đại nhân nói đúng đó. Nếu bệ hạ thật sự thích nàng, chi bằng phong làm phi tử, rồi nạp một vị hoàng hậu hiền lương.”

A Diễn đăm chiêu gật đầu:

“Cô nghe cũng thấy càng lúc càng không ổn.”

Chàng giơ tay, thị vệ bên cạnh rút đao.

Chém đầu Trương đại nhân xuống.

Máu bắn cao ba thước.

“Còn ai cảm thấy Tô Mạt làm hoàng hậu không ổn?”

Những đại thần vừa rồi còn mồm năm miệng mười, đều ngây như phỗng cúi đầu.

Ta đột nhiên cảm thấy A Diễn hơi đáng sợ.

Chàng kiên nhẫn giải thích với ta.

“Trương Ấn Chi tham lam lương thực cứu tế, hại chết bách tính cả một huyện. Giết hắn là chuyện sớm muộn, vây cánh của hắn ta cũng sẽ cùng nhau diệt trừ.

“Không chỉ vì nàng đâu, Mạt Nhi.”

Ta nghe hiểu lơ mơ.

Chỉ biết A Diễn giết một người xấu.

Ma ma trong cung dạy ta quy củ, đánh tay ta đỏ bừng.

A Diễn nhìn mà đau lòng.

“Dù sao hậu cung này chỉ có nàng và ta, quy củ này không học cũng được.”

Ta thở dài:

“Không tốt đâu, ma ma nói ngày đại hôn sẽ có rất nhiều người nhìn, Mạt Nhi không được thất lễ.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...