KẺ BẮT CHƯỚC HOÀN HẢO
CHƯƠNG 10
Chương 30
Nửa năm sau, tôi ngồi đợi bạn ở quán cà phê dưới tầng công ty.
Cửa bị đẩy ra, một cô gái bước vào, gầy đi rất nhiều, mặt mộc không trang điểm, mặc áo nỉ quần jeans bình thường.
Tô Miên.
Là cô ta tự hẹn tôi ra.
Tôi đắn đo rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định tới.
Cô ta ngồi xuống đối diện tôi, gọi một ly Americano, không thêm đường.
Im lặng mất chừng nửa phút.
“Tôi đến để nói lời xin lỗi.”
Tôi không đáp.
“Tôi biết xin lỗi chả giải quyết được gì. Nhưng tôi muốn cho bà biết, tôi đã đi khám bác sĩ tâm lý.”
“Ừ.”
“Bác sĩ bảo tôi bị… hội chứng ghen tị bệnh lý. Bắt đầu từ hồi đại học rồi.” Cô ta cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau, “Tôi không kiểm soát được. Những thứ bà có, tôi đều muốn. Không phải tôi ghét bà, mà là… tôi không biết giải thích thế nào nữa.”
“Cô không cần giải thích.” Tôi nói.
Cô ta ngẩng lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
“Tôi vẫn đang điều trị. Chắc sẽ còn lâu lắm. Tôi không mong bà tha thứ, tôi chỉ muốn gặp bà để nói một tiếng thôi.”
Tôi nhìn cô ta.
Khuôn mặt này tôi đã nhìn suốt 8 năm.
Từng là người mà tôi tin tưởng nhất.
“Tô Miên, tôi không hận cô.” Tôi đáp, “Nhưng chúng ta không bao giờ quay lại như xưa được nữa.”
Cô ta gật đầu, nước mắt trào ra, nhưng không phát ra tiếng khóc.
“Tôi biết.”
Cô ta uống cạn ly Americano, đứng dậy.
“Tạm biệt, Lâm Dao.”
“Tạm biệt.”
Cô ta bước ra khỏi quán, không một lần ngoái đầu.
Tôi vẫn ngồi đó, uống nốt ly Latte của mình.
Bên ngoài cửa sổ, dòng người qua lại tấp nập, nắng rất đẹp.
Tôi cầm điện thoại, nhắn cho Giang Thần: “Tối nay em muốn ăn lẩu.”
Anh rep ngay: “Ok, để anh đặt bàn.”
Tôi cất điện thoại, đứng dậy rời đi.
Chiếc chuông gió treo ở cửa kêu leng keng.
Tháng ngày còn dài, cứ thế bước tiếp thôi.
Phiên bản thay thế / Cú twist ngoại tình
Giọng cậu sale bất động sản hạ xuống rất thấp, mang theo sự gấp gáp như sợ bị người thứ ba nghe thấy.
“Chị ơi, chị chốt ngay đi, không thì căn này cũng bay mất đấy.”
Tay cầm bút của tôi hơi khựng lại, khóe mắt liếc về phía Tô Miên đang đứng chỉ trỏ sa bàn ở đằng xa. Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy lụa màu champagne, đeo chiếc túi giới hạn mà tôi thèm thuồng bấy lâu nhưng chưa nỡ mua, cả người toát lên vẻ quý phái ngút ngàn.
“Ý em là sao?” Tôi hạ giọng hỏi lại.
Cậu sale lướt nhanh trên máy tính bảng, đưa cho tôi xem bản sao của một hợp đồng mua nhà vừa mới lập xong.
“Vừa nãy, lúc chị đi vệ sinh, cô bạn thân này của chị đã trả thẳng tiền, chốt luôn căn 1602 rồi.” Ánh mắt cậu sale lấp lóe, “Chị ấy còn dặn đi dặn lại bọn em là tuyệt đối không được nói cho chị biết, còn bảo… bảo chị ấy mua căn này là để cho chị một sự bất ngờ.”
1602, nằm ngay đối diện căn 1601 mà tôi định chọn.
Thiết kế hai thang máy hai căn hộ một tầng, nghĩa là nếu tôi ký 1601, sau này mở cửa ra, người ở đối diện sẽ là Tô Miên.
“Trả thẳng?” Tim tôi đập thịch một cái.
“Vâng, thanh toán toàn bộ một lần. 2,3 triệu tệ (khoảng 8 tỷ VNĐ).” Cậu sale nuốt nước bọt, “Chị ơi, căn 1601 chị xem là căn có ánh sáng đẹp nhất tầng này, chị ấy mua 1602 rõ ràng là để làm hàng xóm với chị. Nếu chị không chốt ngay, nhỡ lát nữa chị ấy đổi ý mua nốt căn này thì…”
Tôi nhìn hai chữ “Tô Miên” nắn nót trên hợp đồng, chỉ thấy đầu ngón tay lạnh toát.
Tô Miên quen tôi 8 năm rồi.
Từ bạn cùng phòng ký túc xá đến khi chập chững đi làm, chúng tôi luôn là “khuê mật” hình bóng không rời.
Tôi mua gì, cô ta mua nấy; tôi đăng ký học gì, cô ta học theo.
Thậm chí đến cả Giang Thần – người bạn trai yêu 3 năm của tôi, cô ta cũng luôn viện đủ cớ để có mặt trong những buổi hẹn hò của hai đứa.
Trước đây tôi vẫn luôn nghĩ do cô ta dựa dẫm vào tôi, do cô ta không có cảm giác an toàn ở thành phố này.
Nhưng bây giờ, cô ta trả thẳng một cục tiền mua nhà tân hôn đối diện tôi, lại còn giấu giếm tôi?
“Chị ơi? Chỗ tiền cọc này…” Cậu sale dè dặt đưa máy POS ra.
Tôi ngẩng lên, chạm ngay ánh mắt của Tô Miên vừa quay lại. Cô ta vẫy tay với tôi, cười tít cả mắt: “Dao Dao, vẫn chưa chọn xong à? Hay mình đi xem nhà mẫu tiếp nhé?”
Tôi từ từ đặt cây bút lên bàn, nhếch mép cười.
“Chọn xong rồi.”
Tôi không nhìn máy POS, mà nhìn thẳng vào mắt cậu sale.
“1601 chị không mua nữa.”
Cậu sale sững sờ: “Hả? Chị ơi, đây là căn chị cất công chọn nửa tháng trời mới ưng mà——”
“Chị lấy 1603.” Giọng tôi không lớn, nhưng chắc nịch.
1603 nằm ở tòa nhà khác, cách một hồ nhân tạo, đi bộ bèo cũng mất 10 phút.
Nụ cười của Tô Miên cứng đờ ngay tắp lự.
Tuy chỉ thoáng qua chưa tới một giây, nhưng tôi đã kịp bắt trọn tia ngỡ ngàng và… tức tối xẹt qua đáy mắt cô ta.
“1603?” Tô Miên bước nhanh tới, khoác lấy tay tôi, giọng làm nũng, “Dao Dao, chẳng phải bà nói thích nhất ánh sáng của tòa 16 sao? Căn 1603 bên kia nằm sát đường, tối ồn lắm đấy.”
Tôi vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô ta, cười còn chân thành hơn cô ta gấp bội.
“Tôi cũng thấy ồn, nhưng vừa nãy tôi chợt phát hiện ra layout căn 1603 có cái ban công rộng lắm, Giang Thần lúc nào cũng thích có một chỗ để ngắm sao. Vì anh ấy, ồn một chút cũng không sao.”
Tay Tô Miên siết chặt lại, móng tay cách một lớp áo cấu thẳng vào thịt tôi.
“Nhưng… tôi tính cả rồi, sau này làm hàng xóm với bà mà.” Giọng cô ta xẹp xuống, nghe rõ vẻ tủi thân.
Tôi vờ như kinh ngạc nhìn cô ta: “Hàng xóm? Miên Miên, bà cũng mua nhà ở khu này à?”
Mặt Tô Miên sượng trân.