KẺ BẮT CHƯỚC HOÀN HẢO

CHƯƠNG 11



Cô ta còn chưa kịp thông báo với tôi, cô ta đinh ninh tôi sẽ chốt 1601, rồi cô ta sẽ xuất hiện vào một thời điểm “vừa vặn” nhất với thân phận hàng xóm, trao cho tôi cái thứ gọi là “bất ngờ”.

Nhưng hiện tại, tôi đổi ý rồi.

Cái căn 1602 mà cô ta ném 2,3 triệu tệ trả thẳng kia, đối diện sẽ là một người dưng nước lã.

Còn tôi, cách cô ta xa tít tắp.

“Tôi… tôi vừa định nói với bà đây.” Tô Miên cười gượng, ánh mắt lảng tránh, “Vừa nãy tôi xem căn 1602 thấy hợp lý quá, nghĩ là nếu ở đối diện bà thì sau này chị em mình tiện chăm sóc lẫn nhau.”

“Trời, tiếc quá đi mất.” Tôi thở dài, mặt đầy vẻ nuối tiếc, “Bà mà nói sớm thì tôi đã không chọn 1603 rồi. Nhưng hợp đồng ký rồi, cọc cũng đóng luôn rồi, chắc không đổi được đâu.”

Tôi quay sang nhìn cậu sale: “Đúng không em?”

Cậu sale nhảy số cực nhanh, gật đầu lia lịa: “Dạ đúng ạ, 1603 là căn giá sốc, bút sa là gà chết, không hủy không đổi được đâu chị.”

Tô Miên đứng chôn chân tại chỗ, mặt mày xanh lét, giống như vừa nuốt phải ruồi.

Tôi xách túi lên, thân mật khoác vai cô ta.

“Đi thôi Miên Miên, đi cùng tôi qua ký hợp đồng 1603. À mà chuyện bà mua đứt nhà lớn thế này, tối nay phải khao tôi một chầu hoành tráng đấy nhé!”

Tô Miên gượng cười, giọng rặn ra từng chữ: “Chắc chắn… chắc chắn rồi.”

Lúc bước ra khỏi cửa phòng kinh doanh, nắng hắt làm tôi chói cả mắt.

Tôi quay lại nhìn tòa nhà số 16 còn đang xây dở.

Tô Miên, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

Cô đã thích copy cuộc sống của tôi đến thế, tôi sẽ chuẩn bị cho cô một món quà lớn.

Về đến nhà, Giang Thần vẫn chưa đi làm về.

Tôi ngồi trên sofa, tua lại toàn bộ diễn biến hôm nay trong đầu một lượt.

Tô Miên lấy đâu ra 2,3 triệu tệ?

Lương cô ta ngang ngửa tôi, chưa tới 1 vạn/tháng, nhà cũng chỉ là dân lao động bình thường.

Ba năm qua, cô ta bám theo tôi mua túi hiệu, ra vào nhà hàng sang trọng, làm thẻ gym đắt tiền.

Tôi gánh được là vì nhà Giang Thần kinh doanh, bình thường cũng hay cho tôi tiền tiêu vặt, cộng thêm tiền tiết kiệm của tôi nữa.

Còn cô ta?

Cái lối sống sang chảnh trên mạng xã hội của cô ta, rốt cuộc được chống lưng bằng cái gì?

Tôi mở điện thoại, tìm WeChat của bạn trai cũ Tô Miên – Triệu Hằng.

Hai người chia tay cách đây nửa năm, làm rùm beng một trận. Triệu Hằng từng đăng một status đầy ẩn ý: Trái tim của một số người, còn bẩn thỉu hơn cả cống ngầm.

Tôi bấm vào avatar Triệu Hằng, nhắn một tin.

“Có đó không? Muốn hỏi anh chút chuyện về Tô Miên.”

Bên kia rep rất nhanh, cứ như túc trực sẵn bên điện thoại.

“Lâm Dao? Cuối cùng cô cũng chịu tìm tôi rồi.”

Tôi nhíu mày: “Ý anh là sao?”

 

“Tô Miên luôn cấm tôi liên lạc với cô, bảo là cô ghét tôi, còn bảo cô hay nói xấu tôi trước mặt Giang Thần.”

Tôi cười khẩy.

Đúng là phong cách của cô ta.

“Triệu Hằng, tôi hỏi anh, dạo này Tô Miên vớ bở được ở đâu à?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh ta sẽ không trả lời nữa.

Màn hình điện thoại chợt sáng, là một tấm ảnh chụp màn hình chuyển khoản.

Số tiền: 500.000 tệ (khoảng 1,7 tỷ VNĐ).

Người chuyển: Triệu Hằng.

Nội dung: Trả nốt phí chia tay.

Tôi hít một ngụm khí lạnh.

“Phí chia tay 50 vạn? Anh điên à?”

“Không phải tôi điên.” Tin nhắn của Triệu Hằng mang theo một sự bất lực tột độ, “Là cô ta đang nắm thóp tôi. Lâm Dao, cô tránh xa cô ta ra, người đàn bà đó vì tiền chuyện gì cũng dám làm.”

“Nắm thóp chuyện gì?”

“Cô ta không nói cho cô biết à? Cô ta giữ một danh sách. Liên quan đến cô, liên quan đến Giang Thần, và liên quan đến cả tôi.”

Danh sách?

Tôi đang định hỏi thêm thì ngoài cửa có tiếng chìa khóa vặn ổ.

Giang Thần về rồi.

Tôi nhanh tay xóa lịch sử trò chuyện, úp điện thoại xuống ghế sofa.

“Vợ ơi, xem nhà sao rồi em?” Giang Thần vừa thay giày vừa hỏi, giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Tôi bước tới, đỡ lấy cặp tài liệu của anh.

“Chốt căn 1603 rồi, căn có ban công to ấy.”

Giang Thần khựng lại: “Không phải bảo căn 1601 ánh sáng tốt hơn sao?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, gằn từng chữ: “Bởi vì Tô Miên đã mua căn đối diện 1601 rồi.”

Động tác của Giang Thần cứng đờ.

Anh ngẩng lên nhìn tôi, trong mắt xẹt qua một tia cảm xúc tôi không thể đọc vị được.

“Tô Miên… mua nhà rồi à?”

“Ừ, trả thẳng, 2,3 triệu tệ.” Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ “trả thẳng”.

Giang Thần không nói gì, chỉ im lặng nới lỏng cà vạt, bước đến bình nước rót một ly nước lạnh, ngửa cổ uống cạn.

“Cô ta lấy đâu ra nhiều tiền thế?” Anh quay lưng về phía tôi hỏi.

“Em cũng đang thắc mắc đây.” Tôi bước ra sau lưng anh, đặt tay lên vai anh, “Giang Thần, anh nghĩ sao?”

Giang Thần quay lại, nặn ra một nụ cười gượng gạo.

“Anh làm sao mà biết được. Chắc nhà cô ta được đền bù đất đai? Hay trúng số?”

Tôi không vạch trần anh ta.

Bởi vì ban nãy tôi vừa nhìn thấy, trên cổ áo anh ta, có một vệt phấn nền mờ mờ màu champagne.

Chính là tone màu hôm nay Tô Miên dùng.

Tôi cười lạnh trong bụng.

Tô Miên, Giang Thần.

Hai người các người, rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện bất ngờ mà tôi chưa biết nữa?

Sáng hôm sau, tôi nhận được điện thoại của Trương Lỗi từ công ty nội thất.

Trương Lỗi do Tô Miên giới thiệu, bảo là từng thi công nhà cho chị họ cô ta, làm ăn uy tín, tay nghề tỉ mỉ.

“Chị Lâm, nghe bảo chị đổi sang căn 1603 à?” Giọng Trương Lỗi có vẻ hơi lúng túng.

“Ừ, tôi đổi rồi.”

“Vậy bản thiết kế hôm bữa…”

Chương trước Chương tiếp
Loading...