KẺ BẮT CHƯỚC HOÀN HẢO

CHƯƠNG 7



 “Em đoán xem ban nãy ai đến công ty anh?”

“Tô Miên à?”

“Đúng. Cô ta bảo có chuyện muốn nói riêng với anh.”

Tôi ngả người ra ghế văn phòng: “Cô ta nói gì?”

“Cô ta nói ——” Giang Thần ngừng lại một nhịp, “Cô ta bảo dạo này trạng thái tinh thần của em không ổn, đa nghi lắm, lúc nào cũng nghĩ người xung quanh muốn hại em. Xong bảo anh quan tâm em nhiều hơn, đưa em đi khám tâm lý.”

Tôi bật cười.

Chiêu này độc đấy.

Cô ta đang đội mũ chụp tội lên đầu tôi.

“Còn nói gì nữa không?”

“Bảo là dạo này em qua lại thân thiết với một người đàn ông, cô ta không chắc có hiểu lầm gì không nhưng thân là bạn bè thì thấy cần phải báo cho anh biết.”

“Người đàn ông nào?”

“Cô ta không gọi thẳng tên. Nhưng anh đoán là đang ám chỉ Triệu Hằng.”

“Anh nghĩ sao?”

Giọng Giang Thần rất bình thản: “Lâm Dao, anh hiểu em mà. Ba cái bài văn mẫu của cô ta với anh không có tác dụng đâu. Nhưng anh báo cho em biết, cô ta bắt đầu phản đòn rồi đấy.”

“Em biết.”

“Em tính sao?”

“Cô ta thích tạt nước bẩn, thì cứ để cô ta tạt. Tạt càng nhiều, lúc bị cắn ngược lại càng thê thảm.”

“Em chắc chắn là gánh được chứ?”

“Anh tin em không?”

“Tin.”

“Vậy là đủ rồi.”

Chương 22

Ba ngày tiếp theo, Tô Miên bắt đầu tiến hành “chiến tranh dư luận”.

Cô ta hẹn nhóm bạn chung của chúng tôi ra ăn cơm, đi “quan tâm” tôi qua miệng từng người một.

Chu Lâm nhắn tin cho tôi: “Dao Dao, Tô Miên bảo dạo này bà áp lực lắm, hai vợ chồng cãi nhau hả?”

Bạn học Lý Duệ gọi điện: “Lâm Dao, Tô Miên bảo bà nghỉ việc rồi? Còn bảo bà với Giang Thần đang đòi ly hôn? Bà không sao chứ?”

Đồng nghiệp Tiểu Hà kéo tôi vào phòng pantry: “Chị Dao, có người add WeChat em, hỏi em dạo này chị biểu hiện ở công ty thế nào, có hay xin nghỉ không.”

Trong vòng ba ngày, năm người chạy đến tìm tôi để “xác minh thông tin”.

Toàn bộ đều là tin giả.

Tôi không nghỉ việc, không ly hôn, không xin nghỉ, chả có gì bất ổn cả.

Nhưng Tô Miên đã thành công nhào nặn một hình tượng “Lâm Dao dạo này không bình thường” trước mặt tất cả mọi người.

Cứ như vậy, đến lúc tôi tung hê chuyện của cô ta ra, phản ứng đầu tiên của mọi người sẽ là ——

“Lâm Dao quả nhiên bị khùng, đến bạn thân cũng nghi ngờ.”

Cao tay.

Cao tay thật đấy.

Nhưng cô ta quên mất một điều.

Tôi CÓ BẰNG CHỨNG trong tay.

Ghi chép 47 lần bám đuôi đối chiếu.

Ảnh chụp màn hình chuyển khoản của Triệu Hằng.

Lịch sử chat với Trương Lỗi.

Lời làm chứng của cậu sale bất động sản.

Cô ta có dư luận, tôi có sự thật.

Mà sự thật thì lúc nào cũng cứng hơn dư luận.

Chương 23

Tôi chọn một ngày thứ bảy, hẹn Chu Lâm, Lý Duệ và ba người bạn chung khác ra ngoài.

Quán lẩu, phòng bao riêng.

“Hôm nay tôi mời, có chuyện muốn nói rõ trực tiếp với mọi người.”

Tất cả nhìn tôi, biểu cảm muôn màu muôn vẻ.

Có người lo lắng, có người tò mò, và có một người rõ ràng mang tâm lý “hóng drama” đến.

“Dạo gần đây có phải Tô Miên tìm từng người để nói là tôi đang bất ổn không?”

Mọi người nhìn nhau, rồi cùng gật đầu.

“Vậy hôm nay tôi sẽ cho các bạn biết sự thật.”

 

Tôi mở điện thoại, cast cái bảng Excel “47 lần bám đuôi” lên màn hình TV trong phòng bao.

“Đây là bảng đối chiếu tiêu dùng giữa Tô Miên và tôi trong 3 năm qua. Cứ mỗi lần tôi mua cái gì, cô ta sẽ mua một món tương tự nhưng đắt hơn trong vòng một tuần.”

Mọi người xúm lại xem.

“Chắc chỉ trùng hợp thôi?” Lý Duệ lên tiếng.

“47 lần á?” Chu Lâm nhíu mày, “Thế thì trùng hợp quá đáng rồi.”

“Chưa hết.” Tôi lướt sang trang sau, “Cô ta trả thẳng mua căn nhà đối diện nhà tôi, thông qua designer để ăn cắp bản vẽ mặt bằng và ý tưởng nhà tôi, rồi dựa theo tiêu chuẩn ‘xịn hơn nhà Lâm Dao một tí’ để làm nội thất nhà cô ta.”

Tôi mở lịch sử chat với Trương Lỗi lên.

“Nguyên văn lời cô ta: ‘Hi vọng hiệu ứng tổng thể nhìn phải XỊN HƠN nhà hàng xóm đối diện một chút, nhưng phong cách thì phải na ná nhau’.”

Phòng bao lặng ngắt.

“Và đây.” Tôi đưa ảnh chuyển khoản của Triệu Hằng ra, “Cô ta dùng một cái ‘bí mật’ không hề tồn tại để tống tiền bạn trai cũ Triệu Hằng 22 vạn tệ.”

“Bí mật gì?” Chu Lâm hỏi.

“Triệu Hằng từng thích tôi hồi đại học. Chuyện này tôi và Giang Thần biết từ tám đời rồi, chả phải bí mật gì sất. Nhưng Tô Miên đe dọa Triệu Hằng là nếu không xì tiền ra, sẽ kể cho Giang Thần nghe để phá hoại tụi tôi.”

Lý Duệ bưng miệng.

“Cuối cùng,” Tôi tắt màn hình chiếu đi, “Sau khi bị tôi lật tẩy, cô ta bắt đầu đi rêu rao bịa đặt, bảo thần kinh tôi có vấn đề, đòi ly hôn với Giang Thần, rồi lăng nhăng với đàn ông bên ngoài. Mục đích là để mọi người không tin những gì tôi sắp nói ra.”

Tôi nhìn từng người đang ngồi ở đó.

“Nên hôm nay tôi bày hết bằng chứng ra đây, mọi người tự phán xét nhé.”

Chương 24

Phòng bao im lặng khoảng 10 giây.

Chu Lâm lên tiếng đầu tiên: “Thảo nào, hôm bữa ăn cơm với tôi, cô ta cứ hỏi đông hỏi tây chuyện của bà, lương lậu ra sao, Giang Thần đối xử tốt không, chừng nào sinh con. Tôi lúc đó lại tưởng cô ta quan tâm bà thật.”

Lý Duệ tiếp lời: “Cũng hỏi tôi luôn! Còn hỏi xem ở công ty bà có hay qua lại với đồng nghiệp nam không. Tôi bảo không, cô ta còn gạn hỏi đi hỏi lại mấy lần.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...