KIẾP TRƯỚC BỊ HỦY DUNG, KIẾP NÀY TA ĐỂ Ả TỰ HẠI NGƯỜI TRONG MỘNG
CHƯƠNG 3
Thẩm Ngọc Lạc đã sớm dọa đến sợ mất mật, khuôn mặt trắng bệch khóc lóc: “Phu nhân, không phải ta, ta không cố ý. Thanh kiếm đó tự tuột khỏi tay, ta cũng không biết tại sao nữa.”
Ả nhìn ta, đột nhiên chỉ tay về phía ta la hét: “Là Thôi Oản Oản! Là nàng ta đưa cổ kiếm cho ta, chắc chắn nàng ta đã giở trò!”
Ta lại giáng thêm một cái tát nữa: “Ta đã nói đây là bảo vật truyền gia của Thôi gia, xuất vỏ tất phải thấy máu!”
“Là muội ép ta phải giao cổ kiếm, ta không cho thì mắng ta keo kiệt. Ta cho mượn rồi muội tự gây họa, lại đổ lỗi cho ta?”
“Vật gia truyền của Thôi gia truyền lại mấy trăm năm chưa từng xảy ra chuyện gì, sao đến tay muội lại gây ra họa tày đình?”
“Vừa rồi rạch tay ta, Thế tử cấm ta so đo với muội. Bây giờ muội làm Thế tử trọng thương, muội vẫn không biết hối cải sao?”
Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán: “Đúng vậy, rõ ràng là Thẩm Ngọc Lạc khăng khăng đòi mượn cổ kiếm nhà người ta.”
“Với cái thứ hoa quyền tú cước của nàng ta, dùng thanh kiếm chưa mài để làm màu thì thôi đi, đằng này lại muốn lấy bảo vật nhà người ta ra để khoe khoang.”
“Ta xem lần này ả thu dọn tàn cuộc thế nào.”
đại phu vác theo hòm thuốc từ phía sau chạy tới: “Mau đưa Thế tử vào nội thất, lão phu phải xem xét thương thế!”
Tiêu Hành Chi được khiêng vào trong nội thất. đại phu đã nhận được lời dặn của ta, cứ việc dùng thuốc mãnh liệt nhất, sống chết không quan tâm.
Thế tử đau đến mức ngất xỉu, đại phu vừa nhìn thương thế liền lắc đầu: “Vết thương ở hạ bộ quá nặng, phải mời Thái y lệnh đến xem. Lão phu chỉ có thể cầm máu và giảm đau cho Thế tử thôi.”
Người bên ngoài chỉ nghe thấy từ nội thất truyền ra một tiếng thét xé ruột xé gan, sau đó Tiêu Hành Chi vừa tỉnh lại đã đau đớn đến mức ngất đi lần nữa.
Thừa Viễn Hầu phu nhân nghe tin nhi tử không giữ được “tử tôn căn” (), hai mắt trợn trắng, ngất lịm đi.
Nội thất nháy mắt cũng loạn thành một đoàn.
Nha hoàn mai của ta là Mai Nhi the thé hét lên: “Thế tử ngất rồi, mau đi mời Thái y, tử tôn căn của Thế tử không giữ được nữa rồi!”
【2】
5.
Tiếng hét của Mai Nhi vang vọng khắp tiền sảnh, mọi người đều chết sững.
Trong lòng ta sướng điên lên, cầm khăn tay che miệng để giấu đi nụ cười, chỉ giả vờ đỏ hoe mắt: “Mau gọi người cưỡi ngựa đi mời Thái y, nhanh lên!”
Thẩm Ngọc Lạc nhào đến khóc lóc trước mặt Tiêu Hành Chi: “Hành Chi ca ca, muội thật sự không cố ý, là do bảo kiếm tuột khỏi tay mà.”
Sau đó ả lại tức giận ngẩng mặt lên chỉ trích ta: “Nếu không phải tỷ né đi, làm sao muội đâm trúng Hành Chi ca ca được? Đều là do tỷ hại huynh ấy!”
Ca ca ta phẫn nộ quát lớn: “Thẩm tiểu thư, theo như lời cô nói, muội muội ta thấy cô đâm tới muốn lấy mạng nó, nó lại không được phép né tránh sao?”
“Con người thấy nguy hiểm thì né tránh là phản xạ bản năng. Cớ sao muội muội ta phải đứng im chịu trận để cô đâm bị thương?”
“Rõ ràng là cô làm sai gây thương tích cho người khác, thế mà còn dám ở đây lu loa ầm ĩ. Cô tưởng Thôi gia chúng ta là quả hồng mềm mặc cô nắn bóp sao?”
Ta vừa lau nước mắt vừa nức nở: “Ta đã hết lời khuyên can muội đừng cầm cổ kiếm, đừng múa kiếm, các người lại bảo ta ghen tị. Nay gây ra họa lớn, lại đổ thừa do ta, trên đời này làm gì có đạo lý đó.”
“Muội hết lần này đến lần khác để bảo kiếm tuột tay lao về phía ta, rốt cuộc ta đã đắc tội gì để muội hận ta đến vậy?”
“Ta biết muội không thích ta định thân với Tiêu Thế tử, muội cũng từ nhỏ đã ái mộ Thế tử. Nhưng lệnh của phụ mẫu, lời của bà mối, muội dù có hận ta, muốn cướp mối hôn sự này, cũng nên đường đường chính chính, sao dám dùng mấy thủ đoạn bẩn thỉu nhường này.”
“Nay ngộ thương Thế tử, muội phải làm sao đây.”
Tiêu Hành Chi được mớm chén canh sâm liền tỉnh lại, thuốc giảm đau đã phát huy tác dụng nên hắn cảm thấy đỡ hơn nhiều, hoàn toàn không biết thương thế của mình nghiêm trọng thế nào.
Nhìn Thẩm Ngọc Lạc khóc lóc đáng thương bên giường, hắn mềm lòng xót xa, nhịn đau nói: “Đủ rồi, Ngọc Lạc cũng đâu có cố ý, nàng làm gì mà phải hùng hổ dọa người như vậy.”
Thẩm Ngọc Lạc đâm hắn tàn phế, hắn vẫn còn nói đỡ cho ả. Nực cười thật, vừa nãy đại phu nói hắn không giữ được “tử tôn căn”, hắn vẫn chưa tỉnh, nếu hắn biết Thẩm Ngọc Lạc đã chém đứt luôn hạ bộ của mình, ta xem hắn còn có thể bình tĩnh được thế này không.
“Ngọc Lạc muội muội, đừng khóc nữa, ta không trách muội.”
Ta giận dữ nói: “Thế tử thật là rộng lượng, bị thương đến nước này mà vẫn thấu tình đạt lý cho Thẩm gia muội muội. Ta thật sự xấu hổ không bằng.”
“Chỉ không biết Thừa Viễn Hầu phủ có bằng lòng bỏ qua hay không, Thế tử cứ nghĩ cho kỹ.”
Mặt hắn đỏ bừng: “Muội ấy làm thương ta, ta đã nói muội ấy không cố ý, nàng cứ khăng khăng bắt lỗi không buông là có tâm ý gì? Chẳng lẽ chỉ vì muội ấy vô tình cứa vào tay nàng, nàng liền muốn nhắm vào muội ấy như thế sao?”
Thừa Viễn Hầu phu nhân vừa được người bấm nhân trung tỉnh lại, nghe nhi tử mở miệng trách móc ta, bà ta vừa gấp vừa xót xa: “Đồ nghịch tử, con còn bênh vực cái con hồ ly tinh Thẩm Ngọc Lạc này! Con có biết không, nó đã làm con có thể cả đời này không thể giao hợp được nữa, thành thái giám rồi!”
Giọng Thừa Viễn Hầu phu nhân vừa dứt, nụ cười trên mặt Tiêu Hành Chi cứng đờ: “Mẫu thân, người đang nói gì vậy?”