MẸ CHỒNG CƯỚP THẺ 8,4 TRIỆU TỆ, TÔI THẲNG TAY BÁO MẤT
CHƯƠNG 7
Nói xong, tôi kéo vali, bước về phía cửa.
Ngay khi tay chạm vào tay nắm —
Giọng Chu Minh Hiên vang lên phía sau.
Khàn đặc.
Rệu rã.
“An Nhiên… chúng ta thật sự… không quay lại được nữa sao?”
Tôi không ngoảnh đầu.
Chỉ để lại một câu, nhẹ như gió nhưng lạnh như băng:
“Từ ngày anh xem tôi là người ngoài… đã không thể quay lại nữa rồi.”
Cánh cửa mở ra.
Rồi khép lại.
Lần này —
Tôi không còn thấy đau lòng.
Chỉ có một cảm giác nhẹ bẫng… như vừa tự tay tháo bỏ xiềng xích đeo suốt mười năm.
Cuộc đời mới của tôi —
chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc ấy.
6.
Tôi kéo vali, đi thẳng tới văn phòng luật của học tỷ.
Công ty nằm trong tòa nhà hạng A giữa trung tâm thành phố — sáng choang, sang trọng, mọi thứ toát lên hai chữ chuyên nghiệp.
Học tỷ tên Lâm Mạn, hơn tôi ba khóa.
Thời đại học đã là nhân vật nổi bật của khoa Luật.
Còn bây giờ — chị là một trong những luật sư ly hôn hàng đầu trong giới.
Khi tôi tới nơi, chị đang tiếp khách.
Thư ký dẫn tôi vào một phòng tiếp nhỏ, rót cho tôi ly nước chanh mát lạnh.
Tôi đợi khoảng mười phút.
Tiếng giày cao gót vang lên dứt khoát ngoài hành lang —
Lâm Mạn bước vào.
Bộ vest đen cắt may tinh tế ôm gọn vóc dáng, tóc dài búi cao, lớp trang điểm sắc sảo.
Ánh mắt vừa nhìn đã thấy bản lĩnh. Khí chất mạnh đến mức khiến người ta vô thức thấy yên tâm.
“An Nhiên, xin lỗi nhé, để em đợi lâu.”
Chị ngồi xuống đối diện, nở nụ cười áy náy.
“Không sao đâu học tỷ, là em tới đột ngột mà.”
Chị nhướng mày quan sát tôi.
“Nhìn khí thế này… quyết tâm rồi?”
Tôi gật đầu, lấy toàn bộ hồ sơ trong túi ra.
Hợp đồng mua nhà.
Biên lai thanh toán.
Sao kê ngân hàng.
Và cả bản thỏa thuận ly hôn tôi đã chuẩn bị.
“Học tỷ, đây là tất cả giấy tờ.”
“Em muốn ly hôn càng sớm càng tốt — và lấy lại toàn bộ những gì thuộc về mình.”
Lâm Mạn chưa vội xem tài liệu.
Chị chỉ nhìn tôi, ánh mắt dịu xuống.
“An Nhiên… em ổn chứ?”
Một câu hỏi rất đơn giản —
nhưng sống mũi tôi lập tức cay lên.
Mười năm qua, chưa từng có ai hỏi tôi như vậy.
Chu Minh Hiên chỉ hỏi cơm đã nấu chưa, quần áo đã giặt chưa.
Lưu Ngọc Mai chỉ quan tâm tháng này tôi đưa bao nhiêu tiền sinh hoạt, khi nào mua đồ mới cho bà.
Ai cũng coi tôi như một cỗ máy không biết mệt.
Chỉ có Lâm Mạn — nhìn thấy sự kiệt quệ dưới lớp vỏ bình thản.
Tôi hít sâu, ép cảm xúc xuống.
“Em ổn.”
“Chưa bao giờ ổn như lúc này.”
Lâm Mạn bật cười.
“Vậy là tốt.”
“Ly hôn xong, em sẽ còn tốt hơn nữa.”
Lúc này chị mới cầm hồ sơ lên, đọc rất nhanh.
Ánh mắt sắc như dao, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Trong phòng chỉ còn tiếng giấy lật khe khẽ.
Trái tim tôi cũng dần ổn định theo từng nhịp.
Việc chuyên môn — hãy giao cho người chuyên môn.
Đó là suy nghĩ duy nhất của tôi lúc này.
Khoảng nửa tiếng sau, Lâm Mạn đặt tập hồ sơ cuối cùng xuống.
Chị nhìn tôi, ánh mắt chắc nịch.
“An Nhiên, vụ này không khó.”
“Chuỗi chứng cứ của em rất hoàn chỉnh, sự thật cũng rõ ràng.”
“Em — thắng chắc.”
Nghe câu đó, tảng đá đè trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
“Vậy… tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
“Đầu tiên — căn nhà.”
Chị giơ một ngón tay.
“Tiền đặt cọc em trả bằng tài sản trước hôn nhân, chứng cứ rõ ràng. Phần này cùng giá trị tăng thêm — chắc chắn là của em.”
“Còn khoản vay sau cưới, dù được trừ từ thẻ lương cá nhân, nhưng theo pháp luật, thu nhập của em vẫn được xem là tài sản chung vợ chồng.”
“Vì vậy, Chu Minh Hiên có quyền yêu cầu chia một nửa phần tiền trả vay.”