MẸ CHỒNG CƯỚP THẺ 8,4 TRIỆU TỆ, TÔI THẲNG TAY BÁO MẤT
CHƯƠNG 8
Tôi khựng lại.
“Nhưng anh ta chưa từng bỏ ra một đồng cho gia đình…”
“Tôi biết. Nghe thì rất bất công.”
Ánh mắt Lâm Mạn vẫn bình tĩnh.
“Nhưng xét trên phương diện pháp lý, nếu không chứng minh được anh ta chuyển dịch hay phung phí tài sản, thì thu nhập của em vẫn là tài sản chung.”
“Đừng lo.”
Chị nhìn tôi trấn an.
“Đó chỉ là lý thuyết. Khi xét xử, tòa sẽ cân nhắc mức độ đóng góp của mỗi bên.”
“Mười năm qua, em gánh toàn bộ tiền vay lẫn chi tiêu gia đình. Còn anh ta gần như không đóng góp gì.”
“Chúng ta hoàn toàn có thể lập luận rằng anh ta không thực hiện nghĩa vụ kinh tế của một người chồng, từ đó yêu cầu em được chia phần nhiều hơn — thậm chí toàn bộ.”
“Khả năng thắng rất cao.”
Tôi thở phào.
“Tiếp theo — 8,4 triệu tệ trong thẻ của em.”
Lâm Mạn nói tiếp.
“Khoản này cần phân định rõ.”
“Bao nhiêu là tiền trước hôn nhân, bao nhiêu là thu nhập và lợi nhuận đầu tư trong mười năm qua.”
“Phần trước hôn nhân — là tài sản riêng, anh ta không có quyền đụng tới.”
“Phần hình thành sau cưới — về lý thuyết vẫn là tài sản chung.”
Chị dừng lại một nhịp, rồi đổi giọng.
“Nhưng…”
“Việc mẹ và em gái của Chu Minh Hiên tự ý lấy thẻ ngân hàng của em, lại còn định dùng nó để mua bất động sản giá trị lớn —”
Ánh mắt chị trở nên sắc lạnh.
“Đó không chỉ là tranh chấp tài sản nữa.”
“Mà đã chạm tới ranh giới của hành vi vi phạm pháp luật.”
“Hành vi này đã cấu thành chiếm đoạt trái phép, thậm chí có thể xem là cố ý trộm cắp nhưng chưa thành.”
“Chúng ta hoàn toàn có thể lấy đó làm điểm đột phá.”
“Trong vụ kiện ly hôn, ta sẽ lập luận rằng anh ta và gia đình có hành vi ác ý, cố tình xâm hại và chuyển dịch tài sản chung.”
“Một khi tòa án công nhận điều đó — Chu Minh Hiên có thể bị chia rất ít, thậm chí không được chia phần tài sản ấy.”
Tư duy của Lâm Mạn sắc bén đến đáng sợ.
Từng lời chị nói giống như một lưỡi dao phẫu thuật — chính xác, lạnh lùng, bóc tách cuộc hôn nhân của tôi đến tận gốc rễ.
“Vì vậy, em cần làm vài việc.”
“Thứ nhất, ra nhà mạng in bản ghi cuộc gọi — đặc biệt là 99 cuộc gọi nhỡ từ mẹ chồng — dùng làm chứng cứ bổ trợ.”
“Thứ hai, tìm mọi cách lấy video hoặc nhân chứng về vụ gây rối ở phòng bán hàng. Đoạn video trong nhóm họ hàng rất tốt, nhớ lưu lại.”
“Thứ ba — cũng là quan trọng nhất.”
Ánh mắt chị trở nên nghiêm nghị.
“Từ giờ trở đi, mọi trao đổi với họ hãy dùng tin nhắn hoặc ghi âm cuộc gọi.”
“Tuyệt đối không có những cuộc nói chuyện riêng không bằng chứng.”
“Họ có thể mềm mỏng cầu xin, đánh vào tình cảm… hoặc quay sang đe dọa.”
“Nhưng em phải nhớ — bất cứ lời hứa nào không nằm trên giấy trắng mực đen… đều vô nghĩa.”
Tôi gật mạnh.
“Em hiểu rồi.”
“Rất tốt.”
Lâm Mạn mỉm cười hài lòng.
“Giờ tôi sẽ soạn một thư luật sư chính thức.”
“Gửi thẳng tới công ty Chu Minh Hiên và nhà anh ta.”
“Thái độ phải đủ cứng rắn — để họ biết yêu cầu và giới hạn của chúng ta.”
“Đồng thời, nộp đơn ly hôn lên tòa và xin bảo toàn tài sản.”
“Phong tỏa toàn bộ tài khoản và tài sản đứng tên Chu Minh Hiên.”
“Tránh trường hợp anh ta cùng đường mà tẩu tán tiền bạc.”
Bảo toàn tài sản.
Bốn chữ ấy khiến tim tôi khẽ rung.
Trước đây, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đi đến bước quyết liệt như vậy.
Nhưng giờ tôi hiểu —
đối diện với sói, lòng nhân từ chỉ là con dao quay ngược vào chính mình.
“Được.”
Tôi nhìn Lâm Mạn, ánh mắt kiên định.
“Làm theo cách chị nói.”
“Học tỷ, chuyện này… em giao toàn bộ cho chị.”
Lâm Mạn đứng dậy, chìa tay về phía tôi.
“Yên tâm đi, An Nhiên.”
“Tôi sẽ giúp em lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về em — thậm chí còn nhiều hơn.”
“Những kẻ từng chiếm lợi của em… sẽ phải trả lại cả vốn lẫn lãi.”
Tôi nắm lấy tay chị.
Ấm áp. Vững vàng.
Như truyền sang tôi một nguồn sức mạnh vô hình.
Rời khỏi văn phòng luật.
Trời đã chạng vạng.
Tôi đứng dưới tòa cao ốc, nhìn dòng xe cuồn cuộn của thành phố.
Trong lòng sáng rõ đến lạ.
Sợ hãi, hoang mang, đau buồn — tất cả đã lùi xa.
Thay vào đó là sự tỉnh táo và kiên định chưa từng có.
Tôi lấy điện thoại ra, mở khung chat với Chu Minh Hiên.
Vẫn là những tin nhắn xin lỗi và van nài từ hôm qua.
Tôi không trả lời.
Mà mở thẳng nhóm họ hàng — nơi tôi chưa từng lên tiếng suốt bao năm.
Hôm nay là lần đầu.
Tôi gõ từng chữ:
“Chào các cô chú, anh chị.
Tôi là Hứa An Nhiên.
Vì lý do cá nhân, tôi đang tiến hành thủ tục ly hôn với Chu Minh Hiên.
Cảm ơn mọi người đã quan tâm tôi trong suốt mười năm qua.
Ngoài ra, những ai hôm qua chứng kiến sự việc ở phòng bán hàng — nếu thuận tiện, mong mọi người gửi riêng cho tôi đoạn video. Tôi xin chân thành cảm ơn và sẽ hậu tạ.”
Tin nhắn vừa gửi đi —
nhóm chat lập tức nổ tung.
Kinh ngạc. Hỏi han. Suy đoán.
Tin nhắn dồn dập như mưa.
Tôi không đọc nữa.
Vì tôi biết — mục đích đã đạt được.
Quả bom này không chỉ ném vào đám họ hàng.
Mà còn ném thẳng vào Chu Minh Hiên và gia đình anh ta.
Tôi muốn họ hiểu một điều —
Hứa An Nhiên đã không còn chơi cùng các người nữa.
Không chỉ vậy…
Tôi còn tự tay kéo tấm màn che xuống.
Để tất cả nhìn rõ bộ mặt tham lam và trơ trẽn mà họ luôn cố giấu.
Chẳng bao lâu, hàng loạt lời mời kết bạn hiện lên.
Bảy, tám người họ hàng lần lượt gửi video cho tôi —
đủ mọi góc quay, đủ mọi độ nét.
Hoàn chỉnh hơn tôi tưởng.
Tôi tải xuống từng đoạn, lưu cẩn thận rồi chuyển hết cho Lâm Mạn.
Xong xuôi, tôi thở ra một hơi thật dài.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Chỉ còn chờ gió nổi.
Chu Minh Hiên.
Lưu Ngọc Mai.
Chu Khả Hân.
Quả báo của các người — đang tới.
Còn tôi…
sẽ là người tự tay tiễn các người bước lên vành móng ngựa.