MẸ CHUYỂN TÔI 420.000 TỆ MUA XE, BẠN TRAI LẠI MUỐN ĐỨNG TÊN

CHƯƠNG 13



Ông ta dí chiếc thẻ nhớ lên phía trên bật lửa, rồi lại hét lớn.

"Chuẩn bị cho tôi một chiếc xe!"

"Rồi để Thẩm Ninh lên đây một mình!"

"Nếu không tôi sẽ đốt cái thẻ này!"

Khói trong phòng ngủ ngày càng dày đặc.

Lực lượng cứu hỏa đã tiếp cận cửa sổ từ bên ngoài.

Thế nhưng Ngụy Thành đứng chắn gần nửa người ở khung cửa, bất kỳ hành động cưỡng chế nào cũng có thể khiến ông ta lập tức thiêu hủy chiếc thẻ nhớ.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi đổ chuông.

Thiệu Bằng gọi video.

Trên màn hình, anh ta đang trốn phía sau cửa phòng làm việc, gương mặt phủ kín tro bụi.

"Bảo cảnh sát rút đi."

"Ngụy Thành điên rồi."

"Nếu ông ta đốt chiếc thẻ đó, không ai trong chúng ta có kết cục tốt đâu."

"Chẳng phải các người cùng một phe sao?"

"Tôi chỉ bảo ông ta đến lấy thẻ, đâu có bảo ông ta phóng hỏa."

Giọng anh ta hạ rất thấp.

"Thẩm Ninh, cô lên đây giữ chân ông ta."

"Mẹ tôi với mẹ cô đều đang ở đây, cô không thể trơ mắt nhìn họ chết được."

"Anh mở cửa trước, để hai người xuống dưới."

"Tôi không mở được."

Anh ta chuyển camera về phía cửa chính.

Mặt trong cánh cửa chống trộm đã bị quấn chằng chịt bằng nhiều vòng xích sắt.

Trên dây xích còn khóa thêm một ổ khóa lớn.

"Chìa khóa ở chỗ Ngụy Thành."

"Cô giúp tôi lấy được chiếc thẻ, tôi sẽ thả người."

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.

"Đến lúc này, anh vẫn định lừa tôi?"

"Tôi không còn thời gian để lừa cô."

Bên ngoài phòng làm việc bỗng vang lên tiếng bước chân.

Sắc mặt Thiệu Bằng lập tức thay đổi, anh ta cúp máy ngay tức khắc.

Vài giây sau, trên tầng truyền xuống tiếng kính vỡ chói tai.

Ngụy Thành đá vỡ cửa sổ phòng ngủ, giơ bật lửa lên cao hơn rồi hét lớn.

"Năm phút cuối cùng!"

"Nếu Thẩm Ninh không lên, tôi sẽ đốt sạch mọi chứng cứ!"

Mẹ tôi cố gắng vùng dậy khỏi ghế sofa.

Phùng Xuân Mai vẫn ngã bên cạnh, máu từ trán không ngừng chảy xuống.

Khi thấy ngọn lửa lan rộng, cuối cùng bà ta cũng thật sự hoảng loạn.

"Thiệu Bằng!"

"Mau mở cửa đi!"

"Tôi không muốn chết ở đây!"

Thiệu Bằng lao từ phòng làm việc ra.

Nhưng điều đầu tiên anh ta làm không phải cứu người, mà là xông thẳng vào phòng ngủ.

"Đưa thẻ cho tôi!"

Ngụy Thành lập tức lùi về phía sau.

"Thế còn một triệu tệ anh hứa trả tôi?"

"Đợi thế chấp xong căn nhà rồi sẽ đưa."

"Sổ đỏ đã bị báo mất, anh còn lấy gì để thế chấp?"

Ngụy Thành cười lạnh.

"Ngay từ đầu, anh đã định đẩy hết tội lên đầu tôi."

Hai người giằng co giữa màn khói mịt mù.

Đột nhiên, Thiệu Bằng vớ lấy một chiếc ghế, hung hăng ném thẳng về phía Ngụy Thành.

Ngụy Thành nghiêng người né tránh, chiếc thẻ nhớ lập tức tuột khỏi tay bay văng ra ngoài.

Nó rơi xuống cạnh mép giường, chỉ cách ngọn lửa chưa đầy nửa mét.

Thiệu Bằng và Ngụy Thành gần như cùng lúc lao tới.

Đúng lúc ấy, mẹ tôi bất ngờ húc đổ chiếc đèn đứng trong phòng.

Giá đèn đập mạnh vào cổ tay Phùng Xuân Mai.

Con dao gọt hoa quả rơi xuống đất.

Mẹ lập tức đá văng con dao, rồi quay người chạy thẳng vào bếp.

Thì ra tin nhắn cùng tín hiệu đèn nhấp nháy vừa rồi đều là tín hiệu cầu cứu do mẹ gửi.

Sau khi bị trói hai tay, bà lén dùng chiếc đồng hồ thông minh kết nối với điện thoại của tôi.

Lực lượng cứu hỏa phá cửa sổ nhà bếp, ném dây cứu hộ vào bên trong.

Nhưng mẹ lại không lập tức thoát ra.

Bà chộp lấy bình chữa cháy, quay người chạy ngược về phòng khách.

"Mẹ, đừng quay lại!"

Tôi gào khản cả giọng từ dưới lầu.

Nhưng bà căn bản không thể nghe thấy.

Bà dùng vai húc tung cửa phòng ngủ, chĩa thẳng bình chữa cháy vào ngọn lửa.

Bột chữa cháy màu trắng lập tức phủ kín cả chiếc giường.

Cùng lúc đó, lực lượng đặc nhiệm phá cửa kính ban công xông vào.

Phùng Xuân Mai được kéo ra khỏi phòng khách.

Thiệu Bằng nghe thấy động tĩnh, liều mạng lao tới cướp chiếc thẻ nhớ dưới đất.

Ngụy Thành ôm chặt lấy chân anh ta.

"Đó là thứ giúp tôi giữ mạng!"

"Không ai được phép lấy!"

Hai người vừa giằng co vừa va mạnh về phía cửa sổ.

Chiếc rèm cửa đang cháy bỗng rơi xuống.

Thiệu Bằng hét thảm một tiếng, buông tay lùi lại.

Còn Ngụy Thành lại trượt chân, nửa người lộn hẳn ra ngoài cửa sổ.

Các chiến sĩ lập tức nhào tới giữ chặt cánh tay ông ta.

Chiếc thẻ nhớ đúng lúc ấy trượt khỏi lòng bàn tay, rơi thẳng xuống theo bức tường bên ngoài.

Tôi trơ mắt nhìn nó lao xuống.

Nó va vào dàn nóng điều hòa ở tầng chín, rồi bật ngược rơi vào bồn cây dưới sân.

Đội kỹ thuật lập tức lao tới tìm kiếm.

Vài phút sau, toàn bộ mọi người trong căn hộ đều được giải cứu.

Hai tay Thiệu Bằng đã bị còng lại, nhưng anh ta vẫn không ngừng ngoái đầu nhìn về phía chiếc thẻ.

"Không được giao cái thẻ đó cho cảnh sát!"

"Những thứ bên trong không liên quan đến tôi!"

Đội kỹ thuật cuối cùng cũng tìm được chiếc thẻ nhớ trong bụi cây.

Lớp vỏ bên ngoài đã nứt vỡ.

Nhưng con chip bên trong vẫn còn nguyên vẹn.

Thiết bị đọc dữ liệu tạm thời vừa kết nối thành công, một đoạn ghi âm ngắt quãng lập tức vang lên.

Đầu tiên là tiếng phanh xe chói tai.

Ngay sau đó là giọng nói đầy hoảng loạn của bố tôi.

"Quốc Cường, tại sao phanh xe lại không ăn?"

Chương trước Chương tiếp
Loading...