NÀNG TA NÓI MÌNH LÀ CÔNG CHÚA THẬT
CHƯƠNG 10
Sau khi Thái hậu biết chân tướng, bà rất tức giận.
Bà cảm thấy Thẩm Minh Châu tuổi còn nhỏ đã dám lừa gạt hoàng thất, nên nghiêm trị.
Thẩm Minh Châu quỳ trong điện, không ngừng khóc.
“Con không biết.”
“Đều là Tôn ma ma bảo con làm.”
“Bà ấy nói con vốn là công chúa, chỉ là bị người khác cướp mất vị trí.”
“Bà ấy nói chỉ cần tiến cung, con có thể tìm được phụ hoàng và mẫu hậu.”
Thái hậu không hề lay động.
“Nếu ngươi thật sự không biết gì, vì sao lại uống trước loại thuốc có trộn máu của An vương?”
Thẩm Minh Châu cúi đầu.
“Bà ấy nói đó là thứ bắt buộc phải uống trước khi nhận thân.”
Thái hậu lạnh giọng:
“Hôm qua ngươi đã thừa nhận, ngươi tiến cung là để trả nợ cho Thẩm gia.”
Thẩm Minh Châu không nói nên lời.
Ta đứng bên cạnh phụ hoàng.
Nhìn nàng ta.
Kiếp trước, ta từng hận nàng ta.
Khi ta bệnh trong thiên cung, ta cũng từng nghĩ.
Nếu Thẩm Minh Châu không tiến cung thì tốt biết bao.
Nhưng đời này, ta đã vạch trần nàng ta từ sớm.
Phụ hoàng không đổ bệnh.
Ta cũng không bị đuổi đi.
Khi nhìn lại Thẩm Minh Châu, ta bỗng phát hiện.
Nàng ta cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi.
Nàng ta muốn làm công chúa.
Muốn mặc y phục đẹp.
Muốn Thẩm gia không còn bị chủ nợ truy đuổi.
Nàng ta có lỗi.
Nhưng không phải lỗi lớn nhất.
Những kẻ thật sự hại chết ta là Tôn ma ma, An vương, còn có những người chỉ nhìn chứng cứ mà không chịu tin ta.
Ta kéo tay áo phụ hoàng.
Phụ hoàng cúi đầu.
“Sao vậy?”
“Đừng giết nàng ta.”
Thẩm Minh Châu ngẩng đầu.
Kinh ngạc nhìn ta.
Thái hậu nhíu mày.
“Mãn Mãn, nàng ta suýt nữa cướp thân phận của con.”
“Nhưng nàng ta không thành công.”
Ta nghĩ một lúc.
“Hơn nữa, những gì nàng ta biết đều đã nói ra.”
Phụ hoàng hỏi:
“Con muốn xử trí thế nào?”
Ta nghiêm túc suy nghĩ.
Thẩm gia nhận nuôi nàng ta, nhưng cũng đồng ý phối hợp với Tôn ma ma nói dối.
Không thể đưa nàng ta trở về đó.
Giữ trong cung cũng không thích hợp.
“Đưa nàng ta đi đọc sách đi.”
Thái hậu nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Đọc sách?”
Ta gật đầu.
“Nàng ta bị lừa là vì biết quá ít.”
“Đọc nhiều sách thì sẽ không dễ bị lừa nữa.”
Phụ hoàng như cười như không nhìn ta.
“Bản thân con ngày nào cũng trốn học, còn có mặt mũi bảo người khác đi đọc sách?”
Ta lập tức giả vờ không nghe thấy.
Cuối cùng, Thẩm Minh Châu bị đưa đến nữ học đường ở kinh thành.
Thẩm gia tham gia lừa gạt hoàng thất, bị tịch thu hơn nửa gia sản.
Số bạc còn lại đủ để bọn họ tiếp tục sống, nhưng không thể tiêu xài hoang phí như trước nữa.
Ngày Thẩm Minh Châu rời cung, nàng ta đến gặp ta một lần.
Nàng ta mặc lại bộ y phục cũ lúc mới tiến cung.
Trên đầu không có trâm châu.
“Vì sao giúp ta?”
Ta ngồi trên xích đu.
“Ta không giúp ngươi.”
“Ta chỉ cảm thấy trẻ con phạm lỗi, không nhất định phải chém đầu.”
Phụ hoàng từ xa đi tới.
Vừa khéo nghe thấy câu này.
Lông mày người giật giật.
“Ai dạy con rằng trẻ con phạm lỗi thì phải chém đầu?”
Ta chỉ vào người.
Phụ hoàng im lặng.
Thẩm Minh Châu nhìn phụ hoàng một cái.
Bỗng hỏi ta:
“Ngươi đã sớm biết mình là công chúa thật, đúng không?”
Ta lắc đầu.
“Ta không phải vì là công chúa thật nên mới không sợ ngươi.”
“Vậy vì sao?”
Ta nhảy xuống khỏi xích đu, chạy về phía phụ hoàng.
Phụ hoàng dang tay, vững vàng đón lấy ta.
Ta nằm bò trên vai người, vẫy tay với Thẩm Minh Châu.
“Bởi vì ta biết, phụ hoàng sẽ tin ta.”
Thẩm Minh Châu đứng tại chỗ.
Rất lâu sau, nàng ta mới khẽ nói:
“Ta chưa từng có một người phụ thân như vậy.”
Nói xong, nàng ta xoay người rời đi.
Ta hơi buồn.
Nhưng không đuổi theo.
Phụ hoàng chỉ sinh một mình ta.
Không thể tùy tiện chia cho người khác.
12
Sau khi chuyện công chúa giả kết thúc.
Sinh thần sáu tuổi của ta cũng đến.
Phụ hoàng hỏi ta muốn gì.
Ta nghĩ rất nhiều.
Châu báu, cung điện và y phục đẹp, ta đã có rất nhiều.
Ta còn có thứ mà kiếp trước dù chờ thế nào cũng không chờ được.
Phụ hoàng vẫn sống khỏe mạnh.
Ta cũng không bị đuổi đi.
Ta nằm bò trước án thư của phụ hoàng.
“Con muốn phụ hoàng ở bên con cả ngày.”
Phụ hoàng đang phê tấu chương.
Nghe vậy, người ngẩng mắt.
“Chỉ vậy thôi?”
Ta gật đầu.
Phụ hoàng nhíu mày.
Dường như cảm thấy nguyện vọng này quá rẻ.
“Nghĩ thêm một cái.”
“Vậy con muốn ăn mười miếng bánh quế hoa.”
“Tối đa ba miếng.”
“Tám miếng.”
“Bốn miếng.”
“Sáu miếng.”
Phụ hoàng đặt bút chu sa xuống.
“Năm miếng.”
“Thành giao.”
Ngày sinh thần.
Phụ hoàng không thượng triều.
Người đưa ta ra ngoài cung.
Chúng ta không mang theo quá nhiều thị vệ.
Phụ hoàng thay y phục của người thường, ta cũng mặc một chiếc váy hồng đơn giản.
Chúng ta đi xem tạp kỹ.
Ăn kẹo hình người.
Còn ngồi bên bờ sông thả hoa đăng.
Ta viết một điều ước lên hoa đăng.
Phụ hoàng hỏi ta viết gì.
Ta che lại không cho người xem.
“Nói ra sẽ không linh.”
“Trẫm có thể trực tiếp giúp con thực hiện.”
“Cái này không được.”
“Vì sao?”
“Bởi vì con muốn phụ hoàng sống lâu trăm tuổi.”
Phụ hoàng yên lặng.
Ánh đèn trên mặt sông phản chiếu trong mắt người.
Rất lâu sau, người sờ đầu ta.
“Sẽ như vậy.”
Ta biết người không phải thần tiên.
Cũng biết con người không thể thật sự sống đến một trăm tuổi.
Nhưng đời này, ta sẽ bảo vệ người.
Không để người dùng huân hương do An vương đưa tới nữa.
Không để bất kỳ ai nhân lúc người bệnh mà bắt nạt chúng ta.
Hệ thống bỗng xuất hiện.
【Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chính.】
【Thành công vạch trần kẻ mạo nhận, thay đổi kết cục kiếp trước.】
【Phần thưởng: Một phiếu đổi nguyện vọng.】
Mắt ta sáng lên.
“Nguyện vọng gì cũng có thể thực hiện sao?”
【Chỉ cần không vượt quá quy tắc.】
“Ta muốn phụ hoàng mãi mãi bình an.”
Hệ thống khựng lại một chút.
【Mãi mãi thì không thể làm được.】
【Nhưng bổn hệ thống có thể chữa lành thân thể bị tổn thương do sinh nở của người, đồng thời tăng thêm hai mươi năm tuổi thọ.】
Ta không hề do dự.
“Vậy lấy cái này.”
【Đổi thành công.】
Một luồng sáng chỉ mình ta nhìn thấy rơi vào cơ thể phụ hoàng.
Phụ hoàng dường như cảm nhận được điều gì.
Người ngẩng đầu nhìn bầu trời.
“Sao vậy?”
Ta lắc đầu.
“Không có gì.”
Ta ôm lấy eo người.
“Phụ hoàng.”
“Ừ.”
“Sau này người nhất định phải giết người ít thôi.”
Phụ hoàng cúi đầu nhìn ta.
“Vì sao?”
“Giết người rất mệt.”
“Trẫm không mệt.”
“Con sẽ sợ.”
Phụ hoàng lập tức đổi lời.
“Vậy giết ít thôi.”
“Cũng phải ngủ đúng giờ.”
“Được.”
“Không được không uống thuốc.”
Phụ hoàng nheo mắt.
“Tiêu Mãn Mãn.”
“Gì ạ?”
“Có phải con cảm thấy bây giờ trẫm cái gì cũng nghe con không?”
Ta nghiêm túc nghĩ một lúc.
“Chẳng lẽ không phải sao?”
Phụ hoàng véo mặt ta.
Ta cười khanh khách, trốn vào lòng người.
Gió sông nhẹ nhàng thổi qua.
Hoa đăng theo dòng nước trôi đến nơi rất xa.
Ta bỗng nhớ đến trận tuyết kiếp trước.
Khi đó, nguyện vọng lớn nhất của ta.
Chỉ là được gặp phụ hoàng thêm một lần.
Bây giờ, người đang ở ngay bên cạnh ta.
Một tay ôm ta.
Tay còn lại vẫn cầm chiếc kẹo hình người ta ăn dở một nửa.
Ta không cần phải chờ nữa.
(HOÀN)