NGÀY ĐẾ HẬU BAN HÔN, TA QUỲ XIN GẢ CHO NGƯỜI KHÁC

CHƯƠNG 10



Cái gì gọi là ban hôn ta cho con trai độc nhất của Thẩm gia? Cái tên Thẩm gia bệnh tật ốm yếu, mưu trí nhưng sắp chết kia?!

Trong lúc nhất thời, cả thành Kim Lăng người người đoán già đoán non, ai cũng không thấu được thánh ý là thế nào.

Chỉ biết hôm sau, Thẩm Quyết đã xin thánh chỉ dọn ra khỏi cung. Bệ hạ gật đầu ưng thuận, ban cho phủ đệ Thẩm gia, chuyển chức vụ hư hàm trên triều của chàng thành một chức vụ thực quyền.

Còn ta được giữ lại trong cung Hoàng hậu, coi như nhà mẹ đẻ để chuẩn bị xuất giá.

Trước khi đi, Thẩm Quyết dường như đã hạ quyết tâm nào đó, chân thành nói với ta:

“A Tự, đợi ta.”

Ta chắc chắn sẽ đợi được, vì ta biết, Thẩm Quyết ca ca của ta tuyệt đối không gạt ta.

Chỉ là điều ta không ngờ tới, thứ ta đợi được trước lại là tin Bùi Lẫm được cứu tỉnh, đột nhiên thay đổi tính nết, khăng khăng đòi gặp ta.

Đó là lời cung nhân truyền lại, nói Thái tử trúng tà rồi. Vì câu đầu tiên khi hắn tỉnh lại, lại là:

“A Tự? Hoàng hậu của trẫm, A Tự đâu?!”

**24**

Câu này đúng là đại bất kính. Nhưng may mắn hắn vốn dĩ là Thái tử, lại hôn mê nhiều ngày vừa mới tỉnh. Thế nên cũng chẳng ai bắt bẻ nhiều, Bệ hạ chỉ sai người của Tư Thiên Giám và Thái y viện trông coi cẩn thận, không được lơ là.

Lúc Hoàng hậu nương nương nhắc chuyện này với ta, thi thoảng bà lại thở dài, thử dò hỏi:

“Mấy ngày nay nó biết tin con được ban hôn với Thẩm Quyết thì như phát điên, không ăn không uống, giờ vẫn đang quỳ ngoài điện của bổn cung, chỉ cầu gặp con một mặt. A Tự, con có muốn gặp nó không?”

Bà hy vọng ta gật đầu. Bởi vì Bùi Lẫm dù sao cũng là con trai ruột của bà. Cho dù không phải đứa duy nhất.

Nhưng ta không gật, mà chỉ đáp:

“Thần nữ phải chuẩn bị xuất giá, khăn trùm đầu còn hơn phân nửa chưa thêu xong, huống hồ ngày cưới cận kề, nam nữ thụ thụ bất thân, thần nữ… không gặp ngài ấy.”

Cũng giống hệt ngày xưa khi Hành nhi bị đày ra nơi biên cương hẻo lánh đó. Ta khóc lóc van xin được gặp con, hắn cũng có cho ta gặp đâu.

Hoàng hậu nương nương nghe xong: “…”

Bà ngập ngừng muốn nói lại thôi, nhưng dạo này bà đã tra hỏi đám người ở Đông cung cặn kẽ, biết Bùi Lẫm vì Tống Uyển Nghi mà thờ ơ lạnh nhạt với ta những chuyện khốn nạn nào rồi, nên cũng chẳng nói ra được lời ép uổng. Đành phải ra ngoài phân phó cung nhân:

“Nghiệt chướng… còn không mau lôi nó về! Chẳng lẽ thực sự muốn Thái tử xảy ra cơ sự gì ở đây sao?!”

Đó, ngài xem. Kể cả ta không gặp hắn, bọn họ vẫn có thừa cách giải quyết mà. Vậy lúc trước cớ sao lại cứ làm khó ta cơ chứ?

Ta lắc đầu xua đi dòng suy nghĩ rối bời, thấy trời đã sắp trưa, vội vàng xách hộp thức ăn đi ra ngoài điện. Giờ này chắc Thẩm Quyết bãi triều rồi, chàng dặn ta chờ chàng.

Tiếp đó, liền đợi được tin chàng bỗng nhiên tìm được thần y Miêu Cương, đã có thể đứng lên được.

Ta nghe mà mừng rỡ. Không uổng công dạo này chúng ta mải miết tìm danh y, thư từ hỏi han viết đến hàng chục bức, chỉ sợ chàng lừa ta. Lại bị chàng cười xòa: “Nếu muội không tin thì tự mình đến xem.”

Nên ta làm sẵn bánh, chỉ chờ chàng hạ triều là tới cổng cung gặp mặt. Lúc bước ra ngoài, tình cờ gặp đúng cảnh Bùi Lẫm bị kéo về.

Ta không nhìn, chỉ nghe thấy giọng hắn khản đặc, nức nở:

“Mẫu hậu, chỉ một lần thôi, nhi thần chỉ cần nhìn A Tự một lần. Nàng ấy giận nhi thần rồi, giận nhi thần phạm sai lầm lớn, nghe lời độc phụ, hại nàng ấy và con trai không được chết tử tế.”

“Cho nên kiếp này mới đổi ý gả cho người khác. Nhưng nhi thần biết hối hận rồi, chỉ xin được gặp A Tự một lần, nàng ấy gặp rồi sẽ biết nhi thần thực lòng hối cải. Kiếp này chỉ lấy mình nàng, tuyệt đối không phụ nàng nữa!”

Ta chợt hiểu. Hắn cũng trùng sinh rồi.

Chỉ là ta không hiểu, hắn sống lại rồi sao không nhanh đi cưới Tống Uyển Nghi. Mà lại cứ ra rả hối hận, đòi gặp ta để làm cái gì?

Đến mức Hoàng hậu cũng tức cười. Chuyện đến nước này, bà đối với đứa con này chỉ còn lại sự thất vọng tột cùng:

“Nghe nói cuối cùng con cũng chịu đuổi ả Tống gia đó ra khỏi phủ Thái tử, cũng điều tra ra những năm qua ả đã mượn danh nghĩa của con để vơ vét lợi lộc cho cha huynh ả ra sao. Cho nên con muốn đoạn tuyệt quan hệ với ả ta?”

“Nhưng những chuyện này sớm không làm, sao giờ mới làm? Lúc trước sao không đối xử tốt với A Tự, sao không mau lấy A Tự vào cửa, giờ tỏ ra thâm tình muộn màng, ăn nói xằng bậy thì có ích gì?”

Bà nhắm mắt xua tay: “Thôi, người đâu, kéo nó về đi!”

“Mẫu hậu!” Bùi Lẫm run rẩy, gào lớn như muốn người bên trong cánh cửa nghe thấy: “A Tự, cô vương biết nàng nghe thấy, nàng gặp cô vương đi, chỉ một lần thôi!”

Ta làm như không nghe thấy, đi lối cửa sau ra ngoài. Rốt cuộc không ngoảnh đầu lại một lần.

Nhưng người trong cung làm việc quá nhanh. Đến lúc ta đi ra tới cổng thành, vẫn bắt gặp cảnh Bùi Lẫm bị người của Hoàng hậu áp giải lên xe ngựa của Đông cung.

Trong góc, không biết Tống Uyển Nghi đã đợi bao lâu tìm được cơ hội. Thấy Bùi Lẫm, ả vội vã lao tới: “Điện hạ!”

Ả quỳ sụp xuống, trong mắt là vẻ oán hờn, khóc lóc hoa lê đái vũ: “Điện hạ cớ sao lại phụ ta?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...