NGÀY ĐẾ HẬU BAN HÔN, TA QUỲ XIN GẢ CHO NGƯỜI KHÁC

CHƯƠNG 9



Nhưng tuyệt nhiên không có nửa phần trách móc.

Như thể đã làm sai điều gì, hỏi ta:

“A Tự, làm Thái tử phi… không tốt sao?”

Tay ta khựng lại, kiếp trước, ta từng vô số lần mong chờ có ai đó hỏi ta câu này. Nhưng không có.

Bọn họ đều cho rằng, dù Bùi Lẫm sau khi cưới ta chưa đầy ba tháng đã nạp Tống Uyển Nghi làm Lương đệ bằng nghi thức gần như dành cho Thái tử phi, nhưng ta vẫn là Thái tử phi. Dù sau này ta làm Hoàng hậu, quyền lục cung lại giao cho Tống Uyển Nghi, nhưng ta vẫn tôn quý.

Thế nên, ta đáng lý phải biết đủ, không được không biết điều. Lẽ đương nhiên, chẳng ai hỏi ta sống có tốt không, cũng chẳng ai bận tâm ta có tốt hay không.

Đến cả Hành nhi, cũng chỉ biết đảm bảo với ta rằng, đợi con làm Thiên tử rồi, sẽ không bao giờ để ai bắt nạt ta nữa.

Nhưng ta không buồn, vì ta biết, người ngoài không hỏi vì bọn họ chẳng yêu thương gì ta, Hành nhi yêu ta nhưng con lại còn quá nhỏ.

Song, nếu Thẩm Quyết ca ca của ta còn sống, huynh ấy nhất định sẽ hỏi.

Giống như bây giờ, cuối cùng ta cũng đợi được lời thăm hỏi xót xa của huynh ấy. Ta cay mũi vùi đầu vào lòng huynh ấy, rầu rĩ thốt:

“Không tốt.”

Sau đó từng chút, từng chút trả lời huynh ấy, hệt như lúc nhỏ vẫn thường hay mách lẻo:

“Không tốt không tốt, một chút cũng không tốt!”

“Thẩm Quyết, huynh không còn nữa, bọn họ đều bắt nạt ta…”

Bắt nạt ta không còn ca ca, bắt nạt thế gian này không còn ai yêu ta bảo vệ ta nữa.

**21**

Ta tuôn ra một lèo.

Nói về sự nuốt lời và thiên vị của Bùi Lẫm kiếp trước.

Nói về sự kiêu ngạo và đắc ý của Tống Uyển Nghi.

Cuối cùng nói đến Hành nhi. Nó chết rồi, không tội không lỗi, từ một Trữ quân bị giáng thành Vương, bị đày ải đến nơi xa xôi, rồi chết yểu.

Trước khi chết, nó sợ ta đau lòng, cố ý để lại một bức huyết thư cho ta, chữ nào chữ nấy rỉ máu, đều là lời an ủi bảo ta đừng buồn, nhưng lại vang lên tiếng kêu than bi ai thấu trời:

“Mẫu hậu, hóa ra phụ hoàng thực sự không hề yêu thương mẹ con ta.”

“Cho nên, nếu có kiếp sau, thà đừng sinh ra con, đừng gả cho hắn.”

Ta thực sự không gả cho hắn nữa. Sống lại một kiếp, ta còn không muốn buông tha cho hắn.

Ta mách Thẩm Quyết. Ta biết, Thẩm Quyết ca ca của ta bao che cho ta nhất, nếu biết những chuyện Bùi Lẫm đã làm ở kiếp trước, nhất định sẽ bắt hắn phải trả lại gấp ngàn lần.

Sự thật quả đúng là vậy.

Thẩm Quyết còn chưa nghe xong, đã không hề nghi ngờ những lời ta nói là hoang đường, cau mày giận dữ:

“Bùi, Lẫm… Phốc!”

Khí huyết công tâm, một búng máu tươi trào ra.

“Thẩm Quyết!”

“Công tử!”

Tiếng gọi lo lắng vang lên, chỉ thấy người đang ho ra máu bị mái tóc đen xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt, từng chữ từng câu, nghiến răng nghiến lợi:

“Bội tín xảo trá, vô liêm sỉ cùng cực, hắn sao dám…”

Vị công tử đoản mệnh khiến thế nhân thở dài xót xa này, dù đã đứt đoạn con đường võ tướng nhưng vẫn nhờ trí mưu hơn người mà được đặc cách vào triều làm quan, giờ phút này ngẩng đầu lên, trong mắt ngập tràn u ám. Khuôn mặt tái nhợt tích tụ ngọn lửa phẫn nộ và hối hận vô tận, tựa như ác quỷ bị đánh thức đầy phẫn nộ, lệ khí rít lên:

“Hắn sao dám!”

**22**

Đó là A Tự của chàng cơ mà.

A Tự mà chàng dành cả cuộc đời này coi như hòn ngọc quý, nâng niu như chính sinh mệnh của mình.

Để trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan. Rón rén cẩn trọng, không dám vấy bẩn.

Ấy vậy mà vì chàng có mắt không tròng, nhìn lầm người, bị kẻ gian lừa gạt, khiến nàng quãng đời còn lại phải chịu đủ sự khinh rẻ, nếm đủ mọi đắng cay.

Bảo chàng làm sao không giận, làm sao không hận cho được?

“Bùi… Lẫm…”

Chàng muốn hắn chết.

Chàng muốn hắn… băm vằm vạn đoạn!

**23**

Chỉ trong một đêm.

Khắp thành Kim Lăng đều truyền tai nhau biến trời rồi. Không vì gì khác, chỉ vì không hiểu sao, Thái tử điện hạ đột nhiên hôn mê bất tỉnh, khiến Thái y viện đành bó tay hết cách.

Còn nữ mưu sĩ được sủng ái nhất của hắn, lại càng không biết vì sao xúc phạm phượng nhan, bị Hoàng hậu nương nương hạ lệnh đánh bốn mươi trượng, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Nhưng nếu nói đó đã là sự biến đổi kỳ lạ, sóng gió chốn thâm cung, thì việc Tạ gia cô nương vốn dĩ được thiên hạ mặc định làm Thái tử phi bỗng dưng lại được Bệ hạ ban hôn cho con trai bệnh tật của Thẩm gia, lại càng khiến cả triều đình xôn xao.

Phải biết rằng Thẩm, Tạ hai nhà, tử thủ cương thổ, cả nhà trung liệt, năm xưa khi hạ táng, bách tính khóc lóc đưa tang hàng trăm dặm, đủ thấy được lòng người. Nên việc ta làm Thái tử phi tương lai, chẳng phải cũng là để dọn đường cho việc Bùi Lẫm kế vị, thu phục nhân tâm sao?

Chương trước Chương tiếp
Loading...