NGÀY ĐẾ HẬU BAN HÔN, TA QUỲ XIN GẢ CHO NGƯỜI KHÁC

CHƯƠNG 6



Hoàng thượng như chợt già đi chục tuổi, ngã gục xuống long ngai, đau lòng khôn xiết:

“Thảo nào, thảo nào hôm nay dù trẫm và Hoàng hậu đã gạt thể diện đích thân mở miệng, A Tự cũng sống chết đòi gả cho con nhà Thẩm gia, nhất định không chịu gả cho cái đồ khốn nạn nhà con…”

Hóa ra, ở những nơi ông không nhìn thấy, ta và Thẩm Quyết đã bị ức hiếp đến mức này. Sao ông có thể không đau lòng cho được? Đó là hai đứa trẻ duy nhất còn sót lại của hai cố nhân đã liều mạng bảo vệ ông lên ngai vàng.

Trong chốc lát, hốc mắt của vị Đế vương già nua cũng dần ướt đẫm, lòng ông như vang lên tiếng bi ai.

Bùi Lẫm khàn giọng lên tiếng: “Cái gì gọi là… A Tự không gả cho con?”

Hắn đờ đẫn, nhìn Bệ hạ rồi lại nhìn Hoàng hậu nương nương, cuối cùng dường như cũng phản ứng lại được điều gì, liền đẩy Tống Uyển Nghi đang định lau vết thương cho mình ra. Lực đẩy mạnh đến nỗi làm ả lảo đảo ngã ngồi trên đất, sững sờ: “Điện hạ?!”

Nếu là lúc trước ả gọi một tiếng như vậy, Bùi Lẫm đã bất chấp tất cả quay lại, luống cuống gọi thái y rồi. Nhưng lúc này, hắn như không hề nghe thấy, cũng không thèm để ý đến máu đang không ngừng chảy trên đỉnh đầu, tập tễnh bước về phía Hoàng hậu nương nương, hỏi lại:

“Mẫu hậu, cái gì gọi là… A Tự không gả cho con?”

Hắn chống đối phụ mẫu, nói năng vô lễ, là vì hắn tưởng Bệ hạ và Nương nương chê bai ta nên mới gả ta cho người khác.

Nhưng bây giờ, Bệ hạ lại chính miệng nói ra: Hôn sự giữa ta và hắn, là họ đồng ý, nhưng ta lại lắc đầu từ chối.

Hoàng hậu thấy bộ dạng như phát điên đầy máu của hắn, ngoảnh mặt đi nói:

“Thẩm, Tạ hai nhà, cả nhà trung liệt, thiên hạ đều biết. Thế nên con cái của họ, lẽ đương nhiên phải được đối xử tử tế. Nhất là A Tự, nếu có thể gả cho con, làm Hoàng hậu tương lai, cũng coi như cho người trong thiên hạ một lời công đạo, càng tạo thêm hiền danh cho con sau này kế vị. Nhưng Lẫm nhi…”

Bà nhìn đứa con trai này với ánh mắt tràn ngập thất vọng không buồn che giấu.

“Con đối xử với nó chẳng ra gì. Khi nghe bổn cung hỏi nó có muốn gả cho con không, nó thậm chí đã sợ đến phát khóc.”

“Một đứa trẻ luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, lại sợ hãi đến mức quỳ rạp trước mặt bổn cung và Bệ hạ, khóc lóc cầu xin xóa bỏ mối nhân duyên này, chỉ cầu được gả cho Thẩm gia, từ nay không còn liên quan gì đến con nữa. Thử nghĩ mà xem…”

Bà liếc nhìn Tống Uyển Nghi đằng sau hắn, thở dài:

“Rốt cuộc con đã khiến nó phải chịu uất ức lớn đến nhường nào?”

Uất ức lớn đến nhường nào?

Đầu óc Bùi Lẫm rối bời, nghĩ đi nghĩ lại, làm sao mà có uất ức lớn được? Chẳng qua chỉ là bảo ta đi nhặt diều giúp Tống Uyển Nghi, hay vì Tống Uyển Nghi không ngửi được mùi ngọt nên hắn ném bánh ta vất vả làm sang một bên… Hoặc là những lúc Tống Uyển Nghi bực tức, tùy tiện ném vỡ đồ đạc của ta, hắn sẽ khuyên ta:

“Uyển Nghi không giống nàng, nàng ấy xuất thân thấp kém, lại hiếu thắng, nên tính khí có tệ một chút nhưng không có ác ý, nàng nhường nàng ấy đi.”

Dù sao thì trong mắt hắn, ta cũng là người được định sẵn làm Thái tử phi rồi, chiếm được món hời lớn nhất rồi, nhường một chút thì có sao đâu?

Cho nên, chỉ vì những chuyện đó? Chỉ vì những chuyện đó mà ta không chịu đựng nổi, khóc lóc cầu xin Bệ hạ và Nương nương hủy bỏ hôn sự?

Bùi Lẫm bỗng thấy tức anh ách trong lồng ngực, ôm đầu, vừa giận vừa đau. Hắn có vẻ oán hận ta sao có thể hẹp hòi ghim thù, chuyện bé xé ra to như vậy.

Thế nhưng trong thâm tâm lại có một giọng nói khác, không ngừng vang lên:

*Không, không chỉ có những thứ đó…*

Vậy thì còn chuyện gì nữa? Hắn liều mạng suy nghĩ, máu trên đỉnh đầu càng chảy càng nhiều, càng lúc càng đau nhức.

Cuối cùng, Tống Uyển Nghi hét lên một tiếng thất thanh: “Điện hạ!”

Trời đất quay cuồng, Bùi Lẫm ngất lịm ra đất.

Đại điện tĩnh lặng một thoáng, sau đó hoàn toàn loạn thành một mớ bòng bong.

**16**

Thế nhưng, những chuyện đó ta đều không hề hay biết.

Ngay trước khi Bùi Lẫm bước tới, ta đã rời khỏi cung của Hoàng hậu nương nương, lảo đảo vội vàng chạy thục mạng về nơi chất chứa những vướng bận của cả kiếp trước lẫn kiếp này.

Ánh nến yếu ớt làm mờ nhạt đường đi, ta vẫn cắm cúi chạy thật nhanh, thật vội. Giữa đường bị vấp ngã cũng chẳng màng, đâm sầm vào cột son cũng không dừng lại.

Cuối cùng, đúng vào khoảnh khắc cổng điện sắp bị khóa, ta dùng sức đẩy mạnh cửa bước vào. Cung nhân kinh ngạc: “Tạ cô nương?” Rồi kêu lên thất thanh: “Ngài bị làm sao thế này?!”

Cũng chẳng trách nàng ta ngạc nhiên, thực sự lúc này trông ta quá mức thảm hại. Trán thâm tím từng mảng, bộ váy lụa màu hồng phấn lấm lem rách rưới, ngay cả đôi hài thêu ngọc trai duy nhất mà Bùi Lẫm từng tặng, giờ đây cũng bám đầy bùn đất.

Phải biết rằng, đã là Thái tử phi tương lai thì phải giữ quy củ nhất, điểm này, Bùi Lẫm từng không lúc nào không nhắc nhở ta. Nhất là sau khi ta làm Hoàng hậu ở kiếp trước.

Hắn nói: “Nàng tuy không nắm quyền lục cung, nhưng dù sao cũng là Hoàng hậu, nên khắc kỷ phục lễ, mẫu nghi thiên hạ.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...