NGÀY THÁI TỬ TỪ HÔN, TA MẶC LẠI ÁO ĐỎ

CHƯƠNG 12



Ta không hề lùi bước, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ngài: “Bệ hạ, thần nữ biết người kiêng kị Ninh vương điện hạ. Người sợ chàng nắm binh quyền sẽ đe dọa hoàng vị. Nên người dùng thần nữ để kiềm chế chàng — Thái tử là con trai của người, thần nữ là người trong lòng của Ninh vương điện hạ. Người đem gả thần nữ cho Thái tử, Ninh vương điện hạ sẽ có điểm yếu. Nếu chàng dám có nhị tâm, người có thể dùng thần nữ để uy hiếp chàng.”

Sắc mặt Hoàng thượng thay đổi.

Ta tiếp tục nói: “Nhưng bệ hạ, người có từng nghĩ, nếu Ninh vương điện hạ thực sự có nhị tâm, chàng cớ gì phải đi cứu Thái tử? Chàng hoàn toàn có thể trơ mắt nhìn Thái tử chết ở hẻm núi Âm Sơn, sau đó dùng thân phận hoàng thúc để nhiếp chính giám quốc, dễ dàng đoạt lấy thiên hạ này.”

“Nhưng chàng không làm vậy. Chàng liều mạng đi cứu Thái tử, cứu năm vạn tướng sĩ kia. Chàng về kinh, người thu binh quyền của chàng, chàng không có một lời oán thán. Chàng thậm chí chỉ muốn cưới một nữ tử từng bị Thái tử từ hôn, an ổn sống cuộc đời của mình.”

Giọng ta hơi run rẩy, nhưng ta không dừng lại.

“Bệ hạ, trên thế gian này, có những người, chỉ cần bệ hạ cho họ một bát cơm, họ sẽ nhớ ơn người cả đời. Nhưng lại có kẻ, người cho hắn cả một giang sơn, hắn vẫn chê là ít. Ninh vương điện hạ là loại người thứ nhất, còn Thái tử điện hạ… trong lòng bệ hạ hiểu rõ, hắn là loại người thứ hai.”

Hoàng thượng im lặng. Rất lâu sau đó, ngài đột nhiên bật cười.

“Gan ngươi lớn lắm.” Ngài nói, “Trẫm đã lâu không gặp nữ tử nào to gan như ngươi.”

“Thần nữ đã từng chết một lần rồi, nên không còn sợ nữa.” Ta nói khẽ.

Hoàng thượng dường như không hiểu câu nói ấy, lại dường như đã hiểu thấu. Ngài phất tay: “Ngươi lui xuống đi. Chuyện ban hôn, trẫm sẽ suy nghĩ thêm.”

Ta dập đầu, bước ra khỏi ngự thư phòng.

Khi bước qua cổng cung, chân ta run rẩy. Bích Đào đỡ lấy ta, giọng cũng run rẩy: “Tiểu thư, ban nãy người nói gì trong ngự thư phòng vậy? Nô tỳ ở ngoài nghe mà tim muốn vọt cả ra ngoài.”

Ta nắm lấy bàn tay em ấy đang đỡ ta, hít một hơi sâu: “Nói… những lời nên nói.”

Ta không biết Hoàng thượng sẽ quyết định thế nào. Nhưng ta biết, kiếp này ta không muốn để lại nuối tiếc nữa.

Trên đường về phủ, xe ngựa đột nhiên dừng lại. Ta vén rèm xe, thấy Tạ Diễn Chi đang đứng bên đường. Chàng mặc một chiếc áo bào cũ, dáng vẻ như vừa chạy vội đến, trên tóc vẫn còn vương những hạt sương.

“Ta nghe nói nàng vào cung.” Giọng chàng khàn đi, “Nàng đã làm gì?”

Ta nhìn chàng, đột nhiên mỉm cười.

“Điện hạ, ta vừa nói với Hoàng thượng, ta muốn gả cho chàng.”

Cả người chàng cứng đờ. “Nàng… nàng nói gì?”

“Ta nói, ta muốn gả cho điện hạ.” Ta lấy miếng ngọc bội Kỳ lân từ trong ngực áo ra, đặt lên lòng bàn tay, “Điện hạ từng nói, sống sót trở về sẽ cưới ta. Ta vẫn nhớ đấy.”

Chàng ngẩn ngơ nhìn ta, hốc mắt từ từ đỏ lên. Rồi chàng dang tay ra, kéo ta ôm chặt vào lòng; miếng ngọc bội bị ép giữa hai chúng ta. Chàng ôm rất chặt, như sợ ta chạy mất.

“Trĩ Âm,” giọng chàng nghẹn ngào, “Nàng không sợ sao?”

“Sợ gì chứ?”

“Sợ theo ta phải chịu khổ.”

Ta vùi mặt vào ngực chàng, lắng nghe nhịp tim dồn dập mãnh liệt của chàng.

“Điện hạ, kiếp trước ta ở Đông cung, cẩm y ngọc thực, nhưng ta lạnh đến mức ngày nào cũng phát run.” Ta nhắm mắt lại, “Kiếp này, chỉ cần được ở bên cạnh điện hạ, dù là ăn cám nuốt rau, trái tim ta cũng luôn ấm áp.”

Vòng tay chàng siết chặt hơn. Gió xuân từ cuối con phố thổi tới, làm tung bay góc áo của chúng ta.

Ta ngẩng đầu lên, thấy khóe mắt chàng lấp lánh giọt lệ. Đường đường là nam nhi bảy thước, Ninh vương điện hạ, chỉ vì một câu “muốn gả cho chàng” của cô nương trong vòng tay mà đỏ hoe đôi mắt.

10. Đại hôn

Ba ngày sau, Hoàng thượng ban xuống một đạo thánh chỉ mới.

Thái tử Tạ Thừa Cảnh, khí độ hạn hẹp, không kham nổi trọng trách, phế bỏ ngôi vị Thái tử, giáng làm thứ dân, đuổi khỏi Đông cung.

Ninh vương Tạ Diễn Chi, dũng cảm trung thành đáng khen, nhân đức song toàn, tấn phong làm Nhiếp chính vương, phó tá triều chính.

Đồng thời, ban hôn cho Nhiếp chính vương và đích nữ Mạnh gia Mạnh Trĩ Âm, chọn ngày lành cử hành đại hôn.

Thánh chỉ vừa ban, cả triều đình chấn động.

Ta quỳ gối tiếp chỉ ở tiền sảnh Mạnh phủ mà tay vẫn run rẩy. Không phải vì sợ, mà vì không thể tin nổi. Tự do mà kiếp trước khao khát mãi không có được, phu quân lương thiện mà kiếp trước mong mỏi mãi không thành, kiếp này vậy mà lại có được tất cả.

Chương trước Chương tiếp
Loading...