NGÀY THÁI TỬ TỪ HÔN, TA MẶC LẠI ÁO ĐỎ
CHƯƠNG 13
Phụ thân đứng phía sau ta, nước mắt lăn dài trên gò má. Bích Đào còn khóc to hơn cả ta.
Ta đứng dậy, nâng thánh chỉ trong tay, ngắm nghía mãi không thôi. Rồi ta cười. Cười một lát, nước mắt lại rơi xuống.
Đại hôn được ấn định vào ngày mười sáu tháng Chín, một ngày hoàng đạo.
Ngày hôm đó tiết trời thu quang đãng, mây trời trong xanh. Mũ phượng áo choàng, mười dặm hồng trang — lần này không phải là phô trương của Thái tử, mà là Nhiếp chính vương đích thân rước dâu.
Ta ngồi trong kiệu hoa, nghe tiếng pháo nổ và tiếng reo hò rộn rã bên ngoài, cõi lòng bình lặng như một mặt hồ mùa thu.
Kiệu hoa dừng lại trước cổng phủ Nhiếp chính vương. Một bàn tay thon dài khớp xương rõ ràng luồn vào, vén rèm kiệu lên.
Ta ngước nhìn, thấy Tạ Diễn Chi mặc hỉ phục đỏ rực, mày kiếm mắt sáng, đang mỉm cười nhìn ta.
“Phu nhân, đến rồi.” Chàng nói.
Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay chàng. Tay chàng thật ấm áp.
Hoa quế trong phủ Nhiếp chính vương nở rộ khắp sân, hương thơm ngào ngạt như một vò rượu ủ lâu năm. Bái đường, hành lễ, đưa vào động phòng.
Rượu hợp cẩn uống cạn, cay đến mức ta phải hít hà. Tạ Diễn Chi nhìn ta mỉm cười, lấy khăn lau vết rượu nơi khóe miệng cho ta.
“Điện hạ cười gì vậy?” Ta hỏi.
“Cười nàng.” Chàng khẽ vuốt ve má ta, “Cười phu nhân của ta sao lại xinh đẹp thế này.”
Ta đỏ mặt.
Tiệc cưới tàn, quan khách đã ra về. Ta cởi bỏ mũ phượng, thay một bộ y phục đỏ nhẹ nhàng hơn, ngồi bên cửa sổ ngắm trăng.
Tạ Diễn Chi bưng một bát chè trôi nước hoa quế bước vào.
“Đói rồi phải không?” Chàng đặt bát trước mặt ta, “Tối nay nàng chưa ăn gì cả.”
Ta quả thực đang đói, bưng bát lên ăn ngay. Bánh trôi nhân vừng đen, vừa ngọt vừa dẻo, nước hoa quế thơm dịu.
“Ngon quá.” Ta nói lúng búng.
Chàng ngồi cạnh ta, nhìn ta ăn hết sạch một bát, rồi lấy khăn tay lau miệng cho ta.
“Trĩ Âm.” Chàng đột nhiên cất lời.
“Dạ?”
“Ta luôn muốn hỏi nàng, tại sao ban đầu nàng lại để ý đến ta?”
Ta đặt bát xuống, nhìn vào mắt chàng. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt chàng, dịu dàng như một bức tranh.
“Điện hạ có tin vào kiếp trước kiếp này không?” Ta hỏi.
Chàng hơi sững người.
“Có lẽ kiếp trước, điện hạ đã đối xử với ta rất tốt,” ta mỉm cười, “Nên kiếp này, ta đến để đền đáp ân tình của điện hạ.”
Chàng không hiểu, nhưng cũng không gặng hỏi thêm. Chàng chỉ nắm lấy tay ta, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
“Không cần đền đáp.” Chàng nói, “Kiếp này, hãy để ta đối xử tốt với nàng.”
Hương hoa quế ngoài cửa sổ tỏa ngát, ánh trăng như nước mát lành. Ta tựa đầu lên vai chàng, nhắm đôi mắt lại.
Lần này, chốn thâm cung không còn lạnh lẽo nữa. Bởi vì bên cạnh ta đã có chàng.
Kiếp này, cuối cùng ta cũng không đi vào vết xe đổ đó nữa.
【Toàn Văn Hoàn】