NGƯỜI TA CỨU NĂM XƯA, CUỐI CÙNG CŨNG KHÔNG THUỘC VỀ TA

CHƯƠNG 6



Không nắm được thóp của Thẩm Khước để trút cơn giận này thì thật có lỗi với danh xưng “Tiểu bá vương kinh thành” của hắn.

Thế là hắn lại bắt đầu dỗ ngon dỗ ngọt: “Tiểu Ngư ngoan, ngươi nói cho ta biết đi, tên Thẩm Khước đó rốt cuộc là gì của ngươi? Ta thấy hắn nhìn ngươi bằng ánh mắt không phải quan tâm bình thường đâu, cái dáng vẻ chột dạ đó ta chưa bao giờ thấy trên người vị Thẩm đại nhân chính trực lẫm liệt kia cả.”

Ta quay mặt đi, chỉ một câu: “Quên rồi.”

Bùi Thừa Bảo sau hết lần này đến lần khác bị ta giở trò ngang ngược, cuối cùng cũng phải chịu thua.

Hắn nảy ra một ý: “Vậy thì ta đây phải đòi tiền ngươi rồi.”

“Cái gì?” Ta ngỡ ngàng, “Chẳng phải nói mọi thứ ở nhà ngươi đều không tốn tiền sao?”

Hắn ho khẽ hai tiếng, chỉ tay lên mặt trăng, ta ngẩng đầu nhìn lên.

“Trăng không phải của nhà ta, nhưng cảnh trăng nhà ta là đẹp nhất kinh thành, nhìn một cái tốn một lượng bạc, ngươi vừa nhìn một cái rồi, ta thu của ngươi một lượng.”

Ta nghe xong thì kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

“Ngươi thật không biết xấu hổ!” Mọi cảm xúc dồn nén lại, ta mắng.

“Ta chính là một tên ăn chơi không biết xấu hổ lại còn bướng bỉnh ngang tàng, thì đã sao?” Bùi Thừa Bảo nói những lời hung hăng, nhưng đầu lại quay đi chỗ khác, không dám nhìn vào mắt ta.

“Dù sao thì bao giờ ngươi nhớ lại quan hệ giữa ngươi và Thẩm Khước, ta mới thả ngươi đi. Không chỉ thả đi mà còn cho ngươi bạc nữa.” Bùi Thừa Bảo đã tính kỹ rồi, chiến thuật vô liêm sỉ này chắc chắn phải bồi thường ít bạc, nếu không sẽ bị tổn thọ mất.

Ta cắn môi dưới, cúi gằm mặt, nước mắt cứ thế lả chả rơi xuống.

Người ở kinh thành này thật xấu xa.

Ai ai cũng tâm cơ xảo quyệt.

Những giọt nước mắt này từng giọt từng giọt rơi trúng trái tim Bùi Thừa Bảo.

Hắn cuống quýt, chân tay luống cuống muốn lau nước mắt cho ta, nhưng tay chỉ có thể dừng lại giữa không trung, hạ giọng dỗ dành: “Thế này đi, ta cho ngươi bạc, ngươi ở lại nhà ta một ngày ta cho ngươi hai lượng bạc. Ta giữ ngươi một tháng, sẽ cho ngươi sáu mươi lượng.”

Nước mắt ta lập tức ngừng rơi.

Sáu mươi lượng bạc, đủ để ta không ăn không uống làm việc suốt ba mươi năm rồi.

Ta đưa tay ra: “Ngoắc tay đi.”

Bùi Thừa Bảo thấy ta không khóc nữa thì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn ngoắc lấy ngón tay út của ta: “Được, lừa ngươi thì làm chó con luôn.”

……

Mỗi ngày ta đều vẽ hai nét lên giấy để ghi lại số tiền Bùi Thừa Bảo nợ ta.

Đã vẽ đủ mười nét ngang rồi.

Trong năm ngày này, Bùi Thừa Bảo cứ bám dính lấy ta, chẳng qua cũng chỉ để hỏi chuyện về Thẩm Khước.

Ta chỉ nói là quên rồi.

Có thể nói gì đây?

Thẩm Khước không muốn cưới ta nữa, ta và hắn ta còn quan hệ gì chứ?

Từ khoảnh khắc hắn ta lảng tránh ánh mắt của ta trước mặt người nữ nhân khác, ta đã quyết định không bao giờ để tâm đến hắn ta nữa.

Đợi khi ta để dành đủ sáu mươi lượng, ta sẽ rời khỏi kinh thành. Nếu hắn ta có tìm ta, ta sẽ nói Lý Ngư bị mất trí nhớ rồi, quên hắn ta rồi.

Cũng giống như hắn ta của bây giờ đã quên đi Lý Ngư của ngày xưa vậy.

Thật ra cầm nhiều tiền của Bùi Thừa Bảo như vậy ta cũng thấy hơi ngại.

Ta biết hắn là người tốt, tuy hắn tự xưng là kẻ ngang tàng, là công tử phong lưu, nhưng hắn đã cưu mang ta, và dù ta không nhắc đến Thẩm Khước, hắn cũng chỉ đeo bám dai dẳng chứ chưa bao giờ tỏ thái độ khó chịu hay lấy thân phận ra ép uổng ta.

Hắn rất dịu dàng, cái kiểu dịu dàng mà chính hắn cũng không nhận ra.

Nhưng ta cần tiền.

Ta nói với Bùi Thừa Bảo: “Ngươi làm thế này sẽ lỗ vốn to đấy, ta lấy được tiền là đi luôn, sẽ không nói chuyện Thẩm Khước cho ngươi đâu.”

Bùi Thừa Bảo phẩy tay:

“Có sáu mươi lượng thôi mà, còn chẳng bằng tiền một cây bút lông của thiếu gia ta.”

“Ta cho ngươi rồi thì ngươi cứ cầm lấy, còn về Thẩm Khước…”

Hắn đột nhiên ghé sát lại: “Ta sớm muộn cũng có cách cạy miệng ngươi ra thôi.”

Bùi Thừa Bảo có đôi lông mày sâu thẳm và sống mũi cao thẳng, xương hàm cũng góc cạnh rõ ràng, nhưng hai bên má lại hơi phúng phính như trẻ con, thế nên nhìn hắn không hề có chút thanh cao xa cách nào, ngược lại trông rất thân thiện.

Lúc này mặt hắn cách ta không đầy mười phân, ta nhìn một hồi, không nhịn được, đưa ngón trỏ chọc nhẹ vào má trái của hắn một cái.

Cảm giác mềm mại truyền đến đầu ngón tay, giống như món bánh bao bột mì trắng mà ngày Tết mới được ăn một bữa vậy.

Sau đó, “chiếc bánh bao trắng” kia như bị bôi một lớp phẩm màu đỏ, từng lớp từng lớp lan tỏa ra, hồng rực như muốn chảy nước, nhìn vào càng khiến người ta thấy thèm ăn.

Bùi Thừa Bảo bỗng dưng nhảy bắn ra xa, ôm lấy lồng ngực, hít sâu mấy lần mới đè ép được sự xao động nơi đó xuống.

“Bữa trưa có được ăn bánh bao trắng không?” Ta hỏi.

Môi Bùi Thừa Bảo mấp máy, sự kinh ngạc trong đáy mắt hiện rõ mồn một: “Ngươi… ngươi…”

Ta nhìn phản ứng của hắn, thấy hơi lạ, bánh bao trắng rẻ hơn món cá chép hấp hôm qua bao nhiêu, sao hắn lại đờ người ra thế kia?

Thế là ta lùi lại một bước: “Vậy bánh bao ngô cũng được.”

Bùi Thừa Bảo không nói nên lời, cuối cùng chạy trốn mất dạng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...