PHƯỢNG HOÀNG NƠI LÃNH CUNG
CHƯƠNG 4
4
Ba ngày sau là sinh thần của mẫu hậu.
Ta dẫn tiểu hoàng đế tới hoàng lăng ở ngoại ô kinh thành tế bái.
Lăng tẩm trang nghiêm tĩnh lặng. Giữa làn khói hương lượn lờ, ta nhìn bài vị lạnh băng ấy, trong lòng chỉ còn một mảnh cô quạnh.
“Hoàng tỷ…”
Tiểu hoàng đế bất an gọi ta ở bên cạnh.
Ta không nhìn hắn, chỉ thản nhiên nói với bài vị:
“Dục Nhi, đệ liên thủ với Tạ Thanh Lang, ép ta hòa thân. Chuyện này, anh linh mẫu hậu trên trời đều đang nhìn đấy.”
Ta và Triệu Dục là tỷ đệ cùng một mẹ sinh ra, nhưng lại sống khác biệt như mây với bùn.
Phụ hoàng hận mẫu hậu vì uống thay ta bát cháo độc mà chết, bèn đày ta vào lãnh cung, mặc ta tự sinh tự diệt. Triệu Dục vừa tròn một tuổi lại được lập làm Thái tử, hưởng hết vinh hoa.
Thân thể Triệu Dục run lên, vội quỳ xuống:
“A tỷ, đệ biết sai rồi!”
“Là Tạ Thanh Lang hắn—”
“Hắn hứa cho đệ thân chính, hứa giúp giang sơn của đệ vững chắc, đúng không?”
Ta ngắt lời hắn, giọng bình thản nhưng mang theo áp lực vô hình.
“Đệ có biết, nếu giang sơn này rời khỏi bổn cung, đệ có thể ngồi vững được mấy ngày không?”
Triệu Dục cố chấp cắn môi nhìn ta.
Ta chậm rãi cúi người, dùng hổ khẩu bóp lấy mặt hắn, môi đỏ cong lên:
“Triệu Dục, đệ đệ của bổn cung đâu chỉ có mình đệ.”
Triệu Dục sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, đáng thương kéo lấy góc áo ta.
“A tỷ—!”
“Đệ sai rồi, cầu xin tỷ, Dục Nhi sai rồi, cầu a tỷ đừng tức giận.”
Hắn khóc đến đáng thương, giống hệt con mèo hoa ta nuôi.
Khi ta vừa định mềm lòng.
Ngoài lăng tẩm bỗng truyền tới một trận ồn ào.
Khương Thiển lại bất chấp thị vệ ngăn cản mà xông vào, hất toàn bộ đồ cúng trên bàn xuống đất, lại cầm bài vị của mẫu hậu ném mạnh xuống, chỉ vào ta mắng:
“Triệu Dao! Ngươi có biết Tạ Thanh Lang coi ta là thế thân của ngươi không—hắn thích ta, vậy mà lại vì đôi mắt này của ta giống ngươi—”
“Dựa vào đâu?”
“Chúng ta đều là công chúa, dựa vào đâu ngươi được cao cao tại thượng!”
Nàng ta đầu tóc rối bời, bộ dạng như phát điên.
“Thanh Tước!”
Mắt ta lạnh xuống, lửa giận bị đè nén trong lòng bỗng bùng lên.
“Nô tỳ có mặt!”
Thanh Tước lập tức hiện thân.
“Lôi tiện nhân quấy nhiễu sự thanh tĩnh của mẫu hậu này xuống cho bổn cung, sống chết bất luận!”
Giọng ta lạnh lẽo, không cho phép nghi ngờ.
Thanh Tước lĩnh mệnh, gọn gàng kéo Khương Thiển đang khóc gào giãy giụa đi.
Triệu Dục quỳ dưới đất, sợ tới mức không dám thở mạnh.
Ta cẩn thận nhặt bài vị mẫu hậu lên, đặt lại trên án, cung kính dâng ba nén hương:
“Dục Nhi, không có lần sau.”
Triệu Dục lập tức ngoan ngoãn quỳ bên chân ta, lấy lòng cọ cọ vào lòng bàn tay ta.
Đối với tiểu sủng vật mẫu hậu để lại cho ta, từ trước tới nay ta luôn có lòng khoan dung.
…
Đêm ấy, ta và Triệu Dục theo lễ chế, túc trực bên linh vị mẫu hậu trong thiên điện cạnh lăng tẩm.
Vừa qua giờ Tý, cửa điện đột ngột bị người đá tung—
5
Tạ Thanh Lang mang theo sát khí ngút trời, cầm kiếm xông vào, sau lưng là một đám sai dịch tâm phúc của hắn.
“Tạ Thanh Lang, ngươi muốn tạo phản sao?!”
Triệu Dục kinh hãi bật dậy, chắn trước người ta.
Tạ Thanh Lang không thèm nhìn hắn, cổ tay run lên, trường kiếm như rắn độc đâm tới!
“Phập—!”
Mũi kiếm không gặp chút trở ngại nào mà xuyên thủng lồng ngực Triệu Dục.
Tiểu hoàng đế khó tin cúi đầu nhìn lưỡi kiếm trước ngực, rồi lại ngẩng đầu nhìn ta. Trong mắt hắn đầy sợ hãi và tủi thân, máu tươi trào khỏi miệng, thân thể chậm rãi ngã xuống.
“Triệu Dục!”
Tim ta chấn động dữ dội.
Trong nháy mắt, ta rút nhuyễn kiếm mang theo bên người, tấn công Tạ Thanh Lang!
Nhưng đầu ngón tay ta vừa chạm tới góc áo hắn, toàn thân đã mềm nhũn.
Nội lực trì trệ, hóa ra từ lâu đã trúng Nhuyễn Cân Tán!
Tạ Thanh Lang dễ dàng bóp cổ ta, hung hăng ấn ta lên vách tường lạnh băng.
“Triệu Dao, nàng còn dám sai người làm nhục Thiển Thiển. Nàng thật sự cho rằng ta, Tạ Thanh Lang, sinh ra là để làm chó cho nàng sao?!”
“Ngươi có biết ta là ai không?”
Ta đến mí mắt cũng lười nâng, giễu cợt nói:
“Con chó từng xin cơm bổn cung ăn?”
“Ngươi—”
Tạ Thanh Lang nghiến răng, vậy mà chậm rãi buông ta ra, giọng khàn thấp.
“Mười lăm năm trước, mẫu hậu nàng vì nhúng tay vào triều chính đã chém giết cả nhà họ Tạ của ta! Ta bị tịnh thân đưa vào cung, trở thành tên hoạn nô chẳng ra người chẳng ra quỷ!”
“Triệu Dao, ta vốn nên là hậu duệ thế gia, vốn nên…”
Hắn đỏ ngầu hai mắt, nhìn ta chằm chằm.
Cuối cùng lại im bặt.
Ta thay hắn nói tiếp:
“Ngươi vốn nên đề danh trong kỳ xuân vi, trên điện Kim Loan được hoàng đế ban hôn, cưới công chúa, đúng không?”