Sau 15 Năm Nhẫn Nhịn, Tôi Cuối Cùng Cũng Chọn Chính Mình
Chương 5
09
Chu Văn Bác rời đi.
Anh ta không níu kéo nữa.
Có lẽ ánh mắt của tôi… đã khiến anh ta hiểu,
mọi thứ không thể cứu vãn.
Anh ta chỉ lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo.
Bỏ vào túi du lịch.
Trước khi đi, anh ta đứng ở cửa rất lâu.
Quay đầu nhìn tôi.
Trong ánh mắt ấy…
có hối hận, có lưu luyến,
và cả thứ tuyệt vọng mà tôi cũng không đọc nổi.
Anh ta đặt một chiếc chìa khóa lên tủ giày.
“Tiểu Tịnh.”
“Ngôi nhà này… mãi mãi là của em.”
“Tôi sẽ ra ngoài thuê nhà ở.”
“Khi nào em… muốn gặp tôi, hãy gọi.”
Nói xong, anh ta mở cửa.
Rời đi.
Cánh cửa khép lại.
Không phát ra tiếng “cạch”.
Nhưng trong lòng tôi…
lại vạch ra một ranh giới rõ ràng.
Cuộc hôn nhân của tôi và anh ta.
Mọi ràng buộc với nhà họ Chu.
Tất cả… tạm dừng tại đây.
Căn nhà lại trở về yên tĩnh.
Nhưng lần này… khác.
Lần trước là sự trống rỗng sau khi đuổi đi.
Lần này… là tự do sau khi buông bỏ.
Tôi bước đến cửa.
Nhặt chiếc chìa khóa.
Không do dự.
Ném thẳng vào thùng rác ngoài hành lang.
Tôi không cần bất kỳ đường lui nào.
Cuộc đời tôi…
từ hôm nay, phải do chính tôi nắm lấy.
Tôi quay vào phòng khách.
Bật tất cả đèn.
Ánh sáng tràn ngập.
Xua tan toàn bộ bóng tối.
Tôi nhìn căn nhà này.
Mười lăm năm tôi chăm chút từng góc.
Lần đầu tiên…
tôi cảm thấy nó hoàn toàn thuộc về mình.
Tôi cầm điện thoại.
Lướt danh bạ.
Dừng lại ở một cái tên đã rất lâu không gọi.
“Mẹ.”
Tôi bấm gọi.
Chuông đổ rất lâu… mới được bắt máy.
“Alô? Tiểu Tịnh?”
Giọng mẹ tôi…
vẫn dịu dàng, vẫn đầy lo lắng.
“Muộn vậy rồi, sao còn chưa ngủ?”
Chỉ cần nghe thấy giọng ấy…
tất cả lớp vỏ kiên cường tôi cố giữ…
vỡ vụn.
Nước mắt trào ra.
“Mom…”
Tôi nghẹn lại.
Không nói nổi.
Ở đầu dây bên kia, mẹ tôi hoảng hốt.
“Tiểu Tịnh? Con sao vậy? Có chuyện gì?”
“Có phải Chu Văn Bác bắt nạt con không? Có phải bố mẹ nó lại làm con khó chịu?”
Bố mẹ tôi… luôn biết tôi thiệt thòi.
Chỉ là… vì muốn tôi yên ổn,
họ vẫn luôn khuyên tôi nhẫn nhịn.
“Con không sao…”
Tôi lau nước mắt.
Cố giữ giọng bình tĩnh.
“Con chỉ là… nhớ mẹ.”
“Con muốn nói xin lỗi.”
“Xin lỗi vì đã để ba mẹ lo lắng suốt bao năm.”
“Cũng muốn nói… cảm ơn.”
“Cảm ơn ba mẹ… đã luôn cho con một nơi có thể quay về.”
Bên kia điện thoại… im lặng rất lâu.
Rồi tôi nghe thấy tiếng mẹ khóc.
“Ngốc à…”
“Nhà luôn là nhà của con.”
“Về đi, Tiểu Tịnh.”
“Có chuyện gì… ba mẹ vẫn ở đây.”
Tôi cúp máy.
Trong lòng… như có một tảng đá cuối cùng rơi xuống.
Tôi không còn một mình.
Sau lưng tôi…
là gia đình yêu thương tôi nhất.
Tôi bước vào phòng ngủ chính.
Căn phòng với bộ ga màu xanh da trời.
Tôi nằm xuống.
Chiếc giường rộng, mềm.
Tôi có thể tự do lăn qua lăn lại.
Tôi mở nhạc.
Một bài hát tôi từng rất thích thời đại học.
Giai điệu nhẹ nhàng…
vang lên trong không gian trống.
Tôi nhắm mắt.
Mười lăm năm…
từng khung hình hiện lên như một bộ phim.
Cô gái vụng về trong bếp.
Người phụ nữ thức trắng trong bệnh viện.
Người con dâu cười gượng trong những bữa tiệc.
Tất cả… đều là tôi.
Mà cũng… không còn là tôi nữa.
Từ ngày mai.
Tôi sẽ từng chút một…
tìm lại chính mình.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn mới.
Chu Văn Đào.
“Chị dâu, xin lỗi.”
“Ba mẹ và tôi đều sai rồi.”
“Tài sản trong di chúc, tôi sẽ không lấy.”
“Tôi sẽ chuyển lại cho anh trai.”
“Tiền đã lấy của chị… tôi sẽ tìm cách trả lại.”
“Có lẽ chị sẽ không bao giờ tha thứ.”
“Nhưng… vẫn muốn nói cảm ơn chị.”
Tôi đọc xong.
Không cảm xúc.
Những lời xin lỗi đến muộn…
giống như nắng mùa đông.
Có ánh sáng.
Nhưng không có hơi ấm.
Tôi không trả lời.
Xóa tin nhắn.
Chặn toàn bộ liên lạc của nhà họ Chu.
Thanh toán… đã xong.
Cuộc đời… vừa mới bắt đầu lại.
Tôi xoay người.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thành phố sáng đèn.
Tôi đặt báo thức.
9 giờ sáng.
Không cần dậy từ 6 giờ nữa.
Ngày mai…
tôi sẽ ngủ đến khi tự tỉnh.
Sau đó, đi mua một bó hướng dương tươi nhất.
Rồi đến nhà hàng tôi luôn muốn thử.
Tự thưởng cho mình một bữa sáng muộn thật đắt đỏ.
Tôi sẽ sửa lại căn nhà này.
Thay hết những thứ tôi không thích.
Biến phòng ngủ thành phòng sách… phòng vẽ.
Tôi sẽ nhặt lại cây cọ… đã bỏ quên mười lăm năm.
Tôi sẽ học tiếng Tây Ban Nha.
Sẽ một mình đi Tây Tạng, Tân Cương…
đi đến tất cả những nơi tôi từng muốn.
Tôi sẽ trả lại cho mình…
mười lăm năm đã mất.
Tương lai sẽ ra sao?
Tôi không biết.
Nhưng tôi biết.
Kể từ khoảnh khắc cánh cửa kia khép lại…
cuộc đời tôi… đã sang trang.
Trang mới ấy…
mang tên tôi.
Hứa Tịnh.
10
Chuông báo thức không kêu.
Tia nắng đầu tiên của buổi sớm len qua khe rèm,
dịu dàng rơi xuống gương mặt tôi.
Tôi mở mắt.
Không còn mệt mỏi.
Không còn nặng nề.
Mười lăm năm rồi…
lần đầu tiên tôi thức dậy một cách tự nhiên.
Tôi liếc nhìn điện thoại.
9 giờ 30 sáng.
Một khoảng thời gian… trước đây tôi còn chẳng dám nghĩ tới.
Trước kia, giờ này tôi đã nấu xong bữa sáng cho cả nhà,
tiễn chồng đi làm,
lo xong cho bố mẹ chồng vừa tập thể dục về.
Rồi lại quay cuồng như con quay…
dọn dẹp, chuẩn bị bữa trưa.
Còn hôm nay…
Cả thế giới chỉ có tôi…
và ánh nắng tràn ngập căn phòng.
Tôi vươn vai thật dài.
Xương khớp phát ra tiếng “khẽ khàng”.
Cơ thể được thả lỏng.
Tâm trí cũng vậy.
Tôi đi chân trần trên sàn gỗ mát lạnh.
Từng bước…
ra phòng khách.
Bên ngoài cửa kính lớn, thành phố đang thức giấc.
Xe cộ qua lại.
Người người hối hả.
Đầy sức sống.
Cũng đầy hy vọng.
Tôi pha cho mình một ly cà phê.
Không đường.
Không sữa.
Chỉ có vị đắng nguyên bản… lan tỏa trong không khí.
Tôi cầm ly cà phê, ra ban công.
Ánh nắng ấm áp phủ lên người.
Tôi nheo mắt, nhìn xuống vườn hoa dưới lầu.
Những khóm hoa hồng đủ màu.
Đỏ, hồng, vàng.
Nở rực rỡ… không chút kiềm chế.
Như thể… chưa từng bị giam cầm.