Sau 15 Năm Nhẫn Nhịn, Tôi Cuối Cùng Cũng Chọn Chính Mình

Chương 6



Tôi nhấp một ngụm cà phê.

Vị đắng trôi qua cổ họng.

Nhưng đầu óc lại càng tỉnh táo.

Cuộc đời tôi…

cũng phải nở rộ một lần như vậy.

Vì chính mình.

Tôi thay một chiếc váy đã lâu không mặc.

Trang điểm nhẹ.

Người phụ nữ trong gương… có chút xa lạ.

Không còn vẻ mệt mỏi, nhẫn nhịn.

Chỉ còn lại sự bình tĩnh… và tự do.

Tôi mỉm cười với chính mình.

Rồi bước ra khỏi nhà.

Tôi đến chợ hoa lớn nhất gần đó.

Mua một bó hướng dương thật to.

Những cánh hoa vàng rực,

giống như những nụ cười rạng rỡ.

Tôi ôm bó hoa đi trên phố.

Ánh nhìn của người qua đường…

tôi đều thấy.

Nhưng tôi không quan tâm.

Tôi muốn để cả thế giới biết…

tôi đang hạnh phúc.

Sau đó, tôi đến nhà hàng Tây mà tôi đã lưu từ rất lâu.

Mức giá một người…

bằng tiền mua thức ăn cả tuần của tôi trước đây.

Tôi chọn một chỗ cạnh cửa sổ.

Gọi món đắt nhất.

Bò Wellington.

Mì nấm truffle.

Đồ ăn được bày trên đĩa trắng.

Tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật.

Tôi ăn chậm rãi.

Đầu lưỡi nói cho tôi biết…

tự do có mùi vị gì.

Ăn xong, tôi không về nhà ngay.

Mà bắt taxi, đến trung tâm nội thất lớn nhất thành phố.

Tôi liên hệ với một công ty thiết kế.

Nói với họ.

Tôi muốn một ngôi nhà hoàn toàn mới.

Phong cách đơn giản.

Sáng sủa.

Phòng ngủ chính…

sẽ biến thành phòng vẽ của tôi.

Một bức tường đầy sách.

Một giá vẽ lớn.

Ban công… trồng đầy hoa tôi thích.

Nhà thiết kế nghe xong.

Ánh mắt sáng lên.

Anh ta nói rất thích ý tưởng của tôi.

Sẽ giúp tôi tạo ra một không gian độc nhất.

Chúng tôi bàn bạc cả buổi chiều.

Chốt hết mọi chi tiết.

Khi tôi ký hợp đồng…

đặt cọc tiền.

Tôi cảm thấy…

mình đang tự tay xây dựng một thế giới mới.

Cho chính mình.

Về đến nhà, trời đã tối.

Tôi cắm bó hướng dương vào bình.

Cả căn nhà như sáng lên.

Tôi cởi giày cao gót.

Ngả người xuống sofa.

Cơ thể mệt.

Nhưng lòng… đầy.

Điện thoại có vài cuộc gọi nhỡ.

Số lạ.

Không cần nghĩ cũng biết là Chu Văn Bác đổi số gọi.

Tôi không quan tâm.

Tôi mở một ứng dụng tìm việc.

Chuyên ngành của tôi là thiết kế mỹ thuật.

Tôi từng có một công việc rất tốt.

Nhưng đã bỏ… để chăm lo gia đình.

Bây giờ, tôi muốn nhặt lại.

Tôi cập nhật CV.

Sắp xếp những bức tranh tôi vẽ trong những năm qua.

Tạo thành một portfolio.

Gửi đi.

Tôi không biết…

có ai nhận một người phụ nữ đã rời xa công việc mười lăm năm không.

Nhưng tôi muốn thử.

Vì đây là cuộc đời của tôi.

Tôi muốn… nỗ lực thêm một lần nữa.

Khi xong hết mọi thứ…

trời đã khuya.

Tôi tắm nước nóng.

Nằm xuống chiếc giường mới.

Mềm mại.

Màu xanh da trời.

Đêm đó…

tôi ngủ một mạch.

Không mộng mị.

Mười lăm năm rồi…

đây là giấc ngủ yên ổn nhất của tôi.

11

Nhịp sống mới… đến nhanh hơn tôi tưởng.

Sáng hôm sau, bên công ty sửa nhà đã đến.

Họ bắt đầu đóng gói, dọn dẹp, chuyển đồ.

Những món nội thất tối màu, cũ kỹ…

chất chứa mười lăm năm u ám của tôi,

bị mang đi từng cái một.

Nhìn căn nhà trống dần.

Tôi không có chút lưu luyến nào.

Ngược lại…

có cảm giác như vừa phá kén, tái sinh.

Tôi tạm thời chuyển về ở với bố mẹ.

Họ nhìn thấy tôi… không hỏi gì cả.

Chỉ lặng lẽ dọn phòng.

Ngày nào cũng nấu những món tôi thích.

Mẹ kéo tôi đi dạo phố, mua quần áo mới.

Bố rủ tôi ra công viên, kể chuyện thời trẻ.

Tình yêu của họ…

như một liều thuốc dịu dàng.

Chữa lành những vết thương đã mục ruỗng trong tôi.

Trong thời gian đó, tôi nhận được vài cuộc gọi phỏng vấn.

Một công ty thiết kế mới thành lập…

rất hứng thú với portfolio của tôi.

Hẹn tuần sau gặp.

Tin này khiến tôi vui rất lâu.

Tôi bắt đầu xem lại các dự án cũ.

Học lại phần mềm mới.

Cảm giác như…

cô gái từng đầy nhiệt huyết năm nào,

đang từng chút quay về.

Mọi thứ… dường như đang tốt lên.

Nhưng cuộc sống…

luôn có những viên đá bất ngờ ném vào mặt nước.

Hôm đó, tôi đang cùng mẹ gói bánh.

Điện thoại reo.

Số lạ.

Tôi tưởng là shipper, tiện tay bắt máy.

“Tiểu Tịnh…”

Giọng Chu Văn Bác.

Mệt mỏi… quen thuộc.

Tim tôi khẽ trầm xuống.

Tôi không nói gì.

Cúp máy.

Chặn số.

Mẹ nhìn tôi.

Nhận ra điều gì đó.

“Chu Văn Bác à?”

Tôi gật đầu.

“Đừng để ý đến nó.”

Mẹ nắm tay tôi, ánh mắt kiên định.

“Con làm đúng rồi.”

“Mười lăm năm, con đã làm quá đủ.”

“Giờ… sống cho mình đi.”

“Bố mẹ luôn đứng sau con.”

Tôi tựa vào vai mẹ.

Ấm áp.

Nhưng Chu Văn Bác… không bỏ cuộc.

Anh ta tìm mọi cách liên lạc.

Gửi mail.

Nhờ bạn bè.

Thậm chí… tìm đến khu nhà bố mẹ tôi.

Hôm đó, tôi xuống dưới vứt rác.

Ở bồn hoa dưới lầu…

tôi thấy anh ta.

Gầy đi nhiều.

Mệt mỏi.

Tóc rối.

Râu mọc lởm chởm.

Chiếc áo sơ mi nhăn nhúm.

Hoàn toàn khác người đàn ông chỉnh tề trong ký ức của tôi.

Anh ta nhìn thấy tôi.

Mắt đỏ lên ngay lập tức.

Bước nhanh tới… muốn nắm tay tôi.

Tôi lùi lại.

Tránh.

Tay anh ta… khựng giữa không trung.

Ánh mắt đầy tổn thương.

“Tiểu Tịnh… em đến nói chuyện với anh cũng không muốn nữa sao?”

Giọng anh ta… gần như cầu xin.

“Chúng ta nói chuyện một chút… được không?”

“Anh xin em…”

Tôi nhìn anh ta.

Người tôi từng yêu đến tận xương tủy.

Bây giờ… chỉ còn xa lạ.

“Chúng ta còn gì để nói?”

Giọng tôi lạnh.

“Cái cần nói… hôm đó đã nói hết rồi.”

“Chu Văn Bác, đừng tìm tôi nữa.”

“Chúng ta kết thúc rồi.”

“Chưa kết thúc!”

Anh ta phản bác.

“Chúng ta chưa ly hôn! Anh vẫn là chồng em!”

“Tiểu Tịnh, anh sai rồi… anh thật sự biết sai rồi!”

“Cho anh một cơ hội… để bù đắp, được không?”

“Ba mẹ anh, anh đã nói rõ rồi, họ sẽ không làm phiền em nữa.”

“Văn Đào cũng đã chuyển hết nhà và tiền sang tên anh… tất cả đều là của em!”

“Tiền nó nợ em, nó cũng sẽ đi làm trả lại từng chút một!”

Anh ta nói rất nhiều.

Hạ mình đến tận đáy.

Nếu là trước đây…

tôi có lẽ đã dao động.

Nhưng bây giờ…

không.

Lòng người không lạnh trong một ngày.

Sự thất vọng… cũng không tích đủ chỉ trong một lần.

Chương trước Chương tiếp
Loading...