TA BỊA ĐẠI MỘT VỊ HÔN PHU, KHÔNG NGỜ CÓ KẺ MẤT BÌNH TĨNH
CHƯƠNG 11
014
Qua năm mới, kinh thành xảy ra một chuyện lớn. Tiêu Diễn muốn phong Vân Châu làm Tần. Vân Châu vào cung chưa đầy một năm đã từ cung nữ lên Tài nhân, rồi từ Tài nhân lên Tần. Triều đình xôn xao. Văn võ bá quan dâng sớ can ngăn, nói nàng ta xuất thân hèn mọn, tư cách không đủ, không hợp lễ nghi. Sớ chất đống nửa cái bàn, Tiêu Diễn không phê một bản nào.
Đức An công công truyền lời ra: “Hoàng thượng nói, trẫm khó khăn lắm mới gặp được một người hợp tính, các vị ái khanh không cần quản nữa.”
Hợp tính. Kiếp trước hắn cũng từng nói lời tương tự: “Trẫm khó khăn lắm mới gặp được một người để phó thác chân tình.” Vẫn là những câu từ đó. Nhưng lúc đó câu này là nói với ta — ngay trước mặt tất cả phi tần để chính danh cho Vân Châu. Ta đứng cạnh hắn, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. Giờ đây ta không còn ở đó, câu nói này dành cho văn võ bá quan, hiệu quả cũng y hệt.
Cha về nói chuyện này, lắc đầu: “Tiếc thật. Mối nợ giữa Bùi gia và Hoàng thượng e là không tính hết được.”
Ta rót cho ông ly rượu: “Tính không hết thì thôi không tính nữa. Hoàng thượng đã có người tâm đầu ý hợp, Bùi gia chỉ cần an phận làm tốt bổn phận, hắn sẽ không làm khó nữa.”
Cha uống rượu, thở dài: “Cố Lâm An của con, kỳ thi xuân lần này — có mấy phần nắm chắc?”
“Chàng chuẩn bị nửa năm rồi, nền tảng tốt, chắc không đáng ngại.”
“Chắc.” Cha lặp lại hai chữ đó. “Nhược Vãn à, Thái học cho hắn loại Hạ, người ngoài đều biết đó là ý của cung đình. Giám khảo có dám cho hắn điểm cao không, những điều lắt léo này con đã nghĩ tới chưa?”
Ta im lặng. Giám khảo thi xuân là do Hoàng đế đích thân chọn. Tiêu Diễn nếu tâm địa không muốn Cố Lâm An thành đạt, một câu nói là có thể đè chết hắn. Nhưng mà — “Cha, cha nghĩ hiện giờ Hoàng thượng còn rảnh để quản Cố Lâm An sao?”
Cha sững sờ. Ta đang đánh cược. Cược rằng Tiêu Diễn giờ đây toàn tâm toàn ý dành cho Vân Châu, không còn sức để để tâm đến một tên thư sinh nghèo từng đắc tội mình.
Tháng ba, bảng vàng đề tên. Ta đứng ngoài đám đông, nhìn từ xa bức tường thông cáo trước Cống viện. Tên Cố Lâm An nằm ở vị trí thứ mười một. Đỗ rồi.
Ta siết chặt chiếc khăn tay. Tụ Vân bên cạnh nhảy cẫng lên vì vui sướng: “Đỗ rồi, đỗ rồi! Tiểu thư, Cố công tử đỗ rồi!” Ta bị nàng lay đến mức đứng không vững, bám vào cánh tay nàng mà bật cười thành tiếng.
Sau buổi điện thí, Cố Lâm An được xếp hạng thứ bảy nhị giáp. Không phải thứ hạng nổi bật nhất, nhưng đủ để hắn vào triều làm quan. Bộ Lại phong cho hắn một chức quan nhỏ tòng thất phẩm, quản lý dân chính ở các huyện trấn xung quanh kinh kỳ. Chức nhỏ, quyền không lớn, nhưng — thực sự có thể giúp ích cho bách tính.
Ngày hắn nhận quan bằng, ta đợi hắn ở tiệm thuốc. Hắn đẩy cửa bước vào, cầm quan bằng trong tay. Im lặng một hồi, hắn đặt quan bằng lên quầy. Đứng lặng một lát, rồi hắn nói: “Nhược Vãn, giờ ta có bổng lộc rồi.”
“Ừ.”
“Tuy không nhiều.”
“Ừ.”
“Ngày mai ta bảo mẹ ta chính thức sang cầu hôn, được không?”
Ta đặt lọ thuốc mỡ đã dùng suốt mùa đông bên cạnh quan bằng. Lọ thuốc đã trống rỗng. “Vết nứt nẻ của ta khỏi rồi.”
Hắn nhìn lọ thuốc trống. “Ta sẽ phối thêm lọ nữa.”
“Năm sau cũng muốn.”
Hắn khựng lại, rồi mỉm cười. Lần đầu tiên ta thấy hắn cười như thế. Không lớn, khóe miệng chỉ hơi cong, nhưng cả người như bừng sáng. “Được. Năm nào cũng phối cho nàng.”
015
Ngày cưới định vào tháng năm. Mẫu thân chuẩn bị của hồi môn, cha mời bà mai, mọi thứ theo đúng quy củ. Nhà họ Cố tuy nghèo, nhưng bà cụ lấy ra một đôi vòng ngọc quý giá nhất, lau chùi sáng bóng, nói là quà gặp mặt cho con dâu.
Ngày ta thử váy cưới, Tụ Vân giúp ta thắt thắt lưng. Bỗng có người đưa một phong thư vào. Không ghi tên, không đóng dấu, phong bì trắng trơn.
Ta mở ra. Bên trong chỉ có một dòng chữ: “Bùi nhị tiểu thư đại hỷ. Ban hai mươi xấp lụa vàng, một cặp ngọc như ý. Khâm thử.” Cuối thư đóng dấu tư ấn của Tiêu Diễn.
Không phải thánh chỉ, không qua kênh chính thức. Đó là quà mừng hắn gửi với tư cách cá nhân. Tụ Vân ngó nhìn, sắc mặt thay đổi: “Tiểu thư, chuyện này—”
Ta gấp thư lại, ngón tay hơi run. Hắn rốt cuộc muốn làm gì? Đây là chiêu bài hắn giỏi nhất. Không nổi giận, không gây áp lực, bất ngờ cho chút ngọt ngào để khiến ta hoang mang, nghi ngờ, tự hỏi liệu hắn có mủi lòng hay không.
Kiếp trước hắn cũng dùng chiêu này với ta. Có một năm Trung thu, hắn lạnh nhạt với ta suốt ba tháng. Ta cứ ngỡ mình lại phạm lỗi, sợ hãi ngày ngày đến trước điện thỉnh an, nhưng hắn không gặp một lần. Rồi đến ngày Trung thu, hắn bất ngờ ban một bàn tiệc đến cung của ta. Món ăn là những thứ ta thích, ngay cả rượu quế cũng là vị ngọt — ta không uống rượu đắng.
Ta mừng rỡ khôn xiết, đợi hắn suốt một đêm. Hắn không đến. Bàn tiệc nguội ngắt, một mình ta ngồi đến sáng. Sau đó ta nghe nói bàn tiệc đó là do Vân Châu sắp xếp. Nàng ta nói: “Nương nương một mình đón tết cô đơn quá, xin Hoàng thượng ban cho vài món ngon.” Tiêu Diễn thuận nước đẩy thuyền, Vân Châu được tiếng tốt, còn ta ngồi một mình trong cung lạnh lẽo cả đêm.
Ta ném phong thư vào lò sưởi. Quà tặng xin gửi trả lại. Tụ Vân run rẩy hỏi: “Tiểu thư, trả lại… có thích hợp không?”
“Hắn tặng không thích hợp, ta trả lại là thích hợp.”
Ngày cưới không vì chuyện này mà dời lại. Mười tám tháng năm, ngày lành tháng tốt. Cổng nhà họ Cố ở ngõ Lộc Minh dán đối liên đỏ rực. Bà cụ cười không khép được miệng, nắm tay ta nói đủ điều tốt đẹp.
Không có kiệu hoa cao sang, không có mười dặm hồng sính. Đoàn đón dâu chỉ có Cố Lâm An và hai người bạn đồng môn, khiêng một chiếc kiệu nhỏ, thổi kèn đánh trống đi vòng quanh nửa con phố.
Ta ngồi trong kiệu. Khăn trùm đầu do mẫu thân tự tay thêu, hoa lựu đỏ thắm, cầu chúc “đa tử đa phúc”. Kiệu xóc nảy một cái, ta vén một góc khăn nhìn ra ngoài. Đầu phố có một chiếc xe ngựa không nhãn hiệu. Rèm xe vén lên một khe hở, không nhìn rõ bên trong là ai. Gió thổi qua, rèm xe khép lại. Chiếc xe quay đầu, đi về hướng hoàng thành.
Ta buông khăn trùm đầu xuống. Khoảnh khắc khăn rơi lại, ta bỗng cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng. Như một nút thắt buộc chặt suốt mười mấy năm cuối cùng cũng được gỡ ra.
Kiệu đáp xuống trước cửa nhà họ Cố. Cố Lâm An vén rèm kiệu, đưa tay ra. Ta đặt tay mình lên. Tay hắn rất vững, ấm áp, mang theo mùi thảo mộc. Kiếp trước ngày đại hôn, Tiêu Diễn cũng vén rèm kiệu cho ta. Tay hắn rất lạnh, nắm một cái rồi buông ra ngay. Đó là lễ nghi.
Giờ đây Cố Lâm An nắm tay ta, không hề buông. Khi đỡ ta xuống kiệu, hắn khẽ nói một câu: “Nhược Vãn, sau này sẽ không để nàng một mình ngồi đến sáng.”
Ta không hỏi vì sao hắn biết chuyện đó. Có lẽ là do ta từng kể, hoặc cũng có lẽ là hắn đoán được. Nước mắt ta rơi lã chã sau lớp khăn trùm.
Khi bước vào cửa, ta dẫm lên thảm đỏ, đi qua cây hòe già trong sân. Lá cây xum xuê che khuất nửa bầu trời. Cây quế bị chặt bỏ kiếp trước bỗng nhiên không còn khiến ta xót xa nữa. Kiếp này ta có cây hòe của nhà họ Cố.
Ba ngày sau đám cưới, trong cung truyền ra tin: Vân Châu chính thức được sách phong làm Tần. Trong lễ sắc phong, Tiêu Diễn nói một câu. Nguyên văn qua lời Đức An công công là: “Trẫm đời này, e là chỉ có một mình nàng.”
Khi nghe câu nói này, ta đang phơi dược liệu trong sân. Nắng rất đẹp, gió rất ấm. Cố Lâm An từ trong nhà bước ra, bê một chiếc ghế ngồi cạnh ta, lật một cuốn sách y cũ. Ta nhìn hắn một lúc.
“Lâm An.”
“Ừ?”
“Đời này của chàng, có phải cũng chỉ có một mình ta không?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta một cái rồi lại cúi xuống. Vành tai đỏ rực đến tận cổ. “… Nói thừa.”
Ta mỉm cười. Ánh nắng rơi trong sân, rơi trên cây hòe, rơi trên những miếng dược liệu. Tiếng lật sách của hắn rất khẽ. Gió thổi qua, mùi thuốc đắng mà ngọt.
Kiếp này không cần quỳ nữa. Không cần bị phạt nữa. Không cần trong cung điện trống trải đợi một người vĩnh viễn không đến nữa.
Ta nhặt một miếng trần bì đã phơi khô, đưa lên mũi ngửi. Đủ rồi. Thế này là đủ rồi.
(HOÀN)