TA KHÔNG BIẾT GIA ĐẤU, CHỈ BIẾT QUYẾN RŨ PHU QUÂN
CHƯƠNG 4
“Đây vốn dĩ cũng là bổn phận làm thiếp của ngươi mà.”
Thế là, nàng ta bị ép phải đến trước cửa phòng ta mà lập quy củ.
Vốn dĩ một mình nàng ta độc chiếm sự sủng ái của Quý Tùy.
Vậy mà giờ đây mỗi đêm, nàng ta chỉ có thể đứng chịu trận trong phòng.
Trương mắt ra nhìn ta và Quý Tùy mây mưa bạt mạng, cá nước vầy vò.
Đã vậy, đến cuối cùng còn phải tiến lên hầu hạ lau người cho ta.
Nàng ta tủi thân nhìn Quý Tùy, nhưng trong mắt Quý Tùy lúc này toàn là hình bóng của ta.
Mãi mới liếc mắt nhìn nàng ta một cái.
Nhưng trên mặt lại tràn ngập vẻ chán ghét:
“Ngày nào cũng trưng ra cái bộ mặt như đưa đám đó làm cái gì?”
“Muốn khóc không khóc, muốn cười không cười.”
“Gia vẫn còn sống sờ sờ ra đấy.”
Hắn vừa nói vừa tỏ ra ghét bỏ ra mặt.
Ngay tại chỗ liền đuổi thẳng cổ Vân Anh ra ngoài.
Cũng may có ta không ngừng nịnh nọt dỗ dành, mới đè nén được cơn bực dọc của hắn xuống.
Cũng trong ngày hôm đó, tin tức Vân Anh hầu hạ không chu toàn, chọc giận Quý Tùy đã truyền khắp phủ.
Đám hạ nhân bên dưới đối với ta lại càng thêm phần ân cần, săn đón.
Tôn ma ma cười đến híp cả mắt:
“Cái đồ tiểu đề tử đó, giờ thì biết rõ trọng lượng của mình đến đâu rồi chứ!”
“Sinh được mấy đứa con thì đã sao nào?”
“Cũng không tự nhìn lại xem mình xuất thân từ cái loại gì, giờ tuổi tác cũng đã lớn, eo cũng thô ra rồi…”
Ta lớn tiếng quát dừng Tôn ma ma lại:
“Nàng ta vốn là xuất thân nô tịch, lớn lên ở Quý gia này, vì muốn mưu cầu một cuộc sống tốt đẹp thì cũng là lẽ thường tình.”
“Hơn nữa, Quý Tùy muốn nàng ta, Quý phu nhân coi trọng nàng ta vì sinh được nhiều con, nếu nàng ta không muốn thì có tác dụng gì chứ?”
Ý định ban đầu của ta cũng chẳng phải là muốn làm khó dễ nàng ta.
Chỉ là muốn gõ đầu nhắc nhở nàng ta một chút, để nàng ta biết rõ thân phận của mình.
Đồng thời cũng là để cho đích mẫu của ta ở nhà biết được mà hả dạ, trút được cơn giận dữ trong lòng.
Nếu nàng ta không tự kiếm chuyện.
Ta cũng sẽ không rảnh rỗi mà làm gì nàng ta.
Nói cho cùng, ta đã bị đẩy lên cái kiệu hoa này rồi.
Ta cũng chỉ muốn sống những ngày tháng vinh hoa phú quý của mình cho thật tốt mà thôi.
Hà cớ gì phải đi làm khó người khác?
Thế nhưng ai mà ngờ được, ngay ngày hôm sau, ta đã bị vả mặt bôm bốp.
“Thiếu phu nhân, Vân di nương nói rồi, cây trâm này quá đắt, không thể mua.”
“Thiếu phu nhân, Vân di nương nói rồi, chi tiêu trong phủ phải tiết kiệm.”
“Thiếu phu nhân, Vân di nương nói…”
Vân Anh nắm quyền cai quản tiền bạc trong tay, muốn làm khó ta quả thực dễ như trở bàn tay.
Ta là một chính thất, vậy mà mỗi khi muốn tiêu tiền, lại bị một con thiếp thất giới hạn đủ đường.
Hơn nữa nàng ta còn làm trò, bày ra bộ dạng cung kính đến thỉnh tội, chạy đến trước mặt ta, mở miệng ra là quy củ, ngậm miệng lại là đạo lý.
Ngay cả Quý Tùy cũng bị nàng ta lên lớp cho một bài giảng về việc 【Cơ nghiệp tổ tiên không phải để đem ra hoang phí】.
Quý Tùy bị nàng ta nói cho một hồi, ánh mắt cũng thanh tỉnh được vài phần.
Năm đứa con dưới gối của Vân Anh lại xúm lại túm lấy áo Quý Tùy, thi nhau khóc lóc gọi:
“A cha, lâu lắm rồi cha không đến thăm chúng con.”
Thoắt một cái, Quý Tùy đã bị đám trẻ con và nàng ta dỗ dành, dắt đi mất.
Chỗ của ta bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, vắng vẻ như chùa bà Đanh.
Vân Anh thậm chí còn to gan đến mức phạt cắt bớt nguyệt bổng của ta, nói là để bù vào những khoản thâm hụt do ta chi tiêu vô độ trước đây…
Hóa ra trước đó, bất kể ta muốn mua loại son phấn tốt nhất, hay là y phục lộng lẫy nhất.
Lúc ta đến chi tiền, nàng ta đều xuất tiền vô cùng nhanh chóng, dứt khoát.
Hóa ra là nàng ta đã đào sẵn cái hố này để đợi ta nhảy vào.
Một khi sổ sách của nàng ta được bày ra trước mặt mọi người.
Cái danh tiếng “không hiền thục” của ta coi như sẽ bị đóng đinh cột chặt.
Ta bĩu môi:
“Đã bảo là ta không biết mấy cái chiêu trò gia đấu bẩn thỉu này rồi mà.”
Cũng may, ta gả tới đây mang theo sính lễ trăm hai mươi tám hòm của đích tỷ.
Nhẹ nhàng một cái đã bù đắp xong xuôi khoản thâm hụt.
Nghĩ đi nghĩ lại, không được.
Ta uất ức quá rồi.